Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khu suối nước nóng của Thành phố Z nằm ở lưng chừng núi, giữa đường còn gặp kẹt xe. Chú tài xế cười ha ha nói mấy chuyện trên trời dưới đất, trên đường đi Tô Phùng Tần cùng Tịch Sư Tử chỉ ngồi phía sau nghe, ông nói từ chuyện những đứa con không thích đi học, tới bà vợ dữ dằn, còn có ba mẹ tuổi về già.

Tô Phùng Tần và Tịch Sư Tử chỉ yên lặng lắng nghe một cách nghiêm túc và lễ phép.

con đường phía trước có chút mờ mịt do sương trắng, nhưng lại không ảnh hưởng tới thị lực. Tịch Sư Tử nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính xe, hai bên đường đều là sơn lâm, lá tùng xanh biếc một màu, lá phong màu vàng, còn kèm theo những tán lá màu đỏ, trông rất đẹp mắt, ngẫu nhiên còn có thể nghe tiếng chim chóc hót ca thanh thúy trong rừng cây.

Tuy xe trên đường xếp thành một hàng dài, nhưng tất cả mọi người lại bình tĩnh tới lạ thường, tựa hồ cũng không muốn kinh động đàn chim trong rừng đang say mê ca hát.

Tịch Sư Tử nhìn thấy phía trước có vài người xuống xe, cho dù thời gian kẹt đã khá lâu, nhưng bọn họ vẫn không chút nôn nóng, ngược lại nụ cười vẫn cứ treo trên môi, cầm máy ảnh chụp liên tục, có vài người thì đi qua đi lại hoạt động một chút.

Trong đó có hai cô bé có chút ồn ào , lớn tiếng vui vẻ cười giỡn giữa dòng xe cộ, một người mẹ tuổi trẻ hiền lành bất đắc dĩ đi theo hai cô bé, kiên nhẫn ôn nhu dặn dò: "Cẩn thận một chút, không cho phép chạy loạn, đừng đụng vào cô chú chứ."

Giữa rừng núi mỹ lệ, mỗi một hơi thở đều ngập tràn mùi vị của bùn đất và cây lá, mùi thơm tươi mát khiến ai cũng không còn buồn bực nổi.

Tô Phùng Tần ngồi bên cạnh cô, cũng thấy nàng đang lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt mang theo nụ cười yếu ớt ôn nhu, đôi mắt như làn thu thuỷ mang theo vài phần hiếu kỳ, nhìn cây ngô đồng cách đó không xa có vài chú chim đang nô đùa.

Tay Tịch Sư Tử giật giật, cô tựa ở bên cửa sổ, nhìn phong cảnh bên ngoài, vừa ngắm vừa nghỉ nếu có bút vẽ trong tay thì thật tốt quá, cô có thể vẽ Tô Phùng Tần, lưu giữ khoảnh khắc yên bình này lên giấy.

"Phía trước có khúc rất khó đi, vừa hẹp vừa quanh co, xe kẹt nãy giờ vẫn không di chuyển. E là nửa ngày cũng không thông, thông đạo bên này rất đẹp, hay là hai vị xuống đây tản bộ, khi nào bớt kẹt tôi sẽ gọi hai vị." Chú tài xế cười ha hả chỉ về đằng trước.

Tịch Sư Tử nghiêng đầu nhìn Tô Phùng Tần chớp chớp mắt, tựa hồ muốn hỏi ý kiến của nàng.

"Vậy làm phiền chú lát nữa gọi bọn cháu, chúng cháu sẽ không đi xa quá." Tô Phùng Tần mỉm cười lễ phép nói.

Cảnh sắc chung quanh đây quả thật đẹp không tưởng, đi chưa được mấy bước đã nhìn thấy một thác nước nhỏ xinh đẹp, khó trách vừa mới rời khỏi xe đã nghe thấy tiếng nước.

Từng khối đá cuội bị thác nước xối mòn đẹp như được người điêu khắc thành, vây quanh thác nước nhỏ bị dòng nước bao phủ bởi bọt trắng.

Dòng nước chảy dưới thác nước lại thanh tịnh trong trẻo, bên cạnh có một khối đá nhỏ phẳng. Tịch Sư Tử kéo Tô Phùng Tần đứng lên đó, thân thể cao cao giúp nàng che những giọt nước bắn lên từ chân thác.

Tô Phùng Tần nhô đầu ra khỏi vai Tịch Sư Tử, bàn tay vòng qua eo cô, khiến những giọt nước lạnh buốt trong suốt vẩy trúng tay nàng.

"Nơi này đẹp quá." Tịch Sư Tử cảm thán nói, từ từ nhắm hai mắt hít sâu một hơi, hương vị cây cỏ và bùn đất, mang theo vài phần tươi mát và ẩm ướt.

"Đúng vậy, rất đẹp." Tô Phùng Tần giương mắt nhìn thác nước trong veo sau lưng Tịch Sư Tử, còn có sơn lâm đủ mọi màu sắc, đôi mắt như dòng suối mùa thu của nàng, mang theo vài phần khát khao ôn nhu, cũng không biết đang nói với mình hay là trả lời Tịch Sư Tử.

"Nếu học tỷ thích, về sau chúng ta thường xuyên đến, có lẽ còn có thể di cư đến nơi đây, mua một mảnh đất, xây một ngôi nhà có bể bơi, một căn phòng ngủ hướng mặt trời, một phòng vẽ tranh to rộng, một vườn hoa trồng đầy hoa cỏ, một ghế dựa bằng nhánh cây đằng, có thể nằm ở đó phơi nắng, mãi cho đến khi mặt trời xuống núi, sau đó ngắm sao." Tịch Sư Tử nói với đôi mắt lấp lánh và nụ cười khả ái.

"Vậy thì quá tốt đẹp." Đầu lông mày Tô Phùng Tần nhẹ nhàng vẩy lên, đôi mắt ôn nhu, giống như cười mà không phải cười nhìn Tịch Sư Tử.

"Chỉ cần nghĩ thì không quá mấy ngày sẽ thành sự thật." Tịch Sư Tử tự tin kiêu ngạo hất cằm.

"Chị tới ở được không?" Ánh sáng nhu hòa trong mắt Tô Phùng Tần lóe lên, giả bộ như nghiêm túc hỏi.

Tịch Sư Tử lườm nàng một chút, giọng điệu thản nhiên nói: "Nếu học tỷ chịu làm bạn gái của em thì sẽ cho học tỷ ở."

Tô Phùng Tần sững sờ, kế tiếp khóe môi lại cong lên, buồn cười nhưng vẫn u oán liếc Tịch Sư Tử, giọng điệu đáng yêu oán trách: "Nếu chị không chịu thì em không cho chị ở à?"

"Không chịu thì không cho." Tịch Sư Tử chững chạc đàng hoàng nói, ngẩng cằm nhìn Tô Phùng Tần trong ánh mắt mang theo vài phần ngạo khí cùng đắc ý.

Tựa như hai cô bé chuẩn bị đi siêu thị bánh kẹo, rõ ràng một đồng cũng không có, lại vì mấy cục kẹo mà tranh luận . Tô Phùng Tần cảm thấy mình hiện tại giống như biến thành một cô bé ham mua bánh kẹo, mà cò kè mặc cả với Tịch Sư Tử.

Nhưng chuyện ngây thơ như vậy, lại khiến nàng vừa thích thú vừa xấu hổ mà khoái hoạt.

"Hẹp hòi." Tô Phùng Tần trợn nhìn Tịch Sư Tử một chút, khe khẽ hừ một tiếng, đưa lưng về phía Tịch Sư Tử.

" Học tỷ thật giống một cô bé ngang ngược kiêu ngạo." Tịch Sư Tử tự nhiên ôm lấy eo Tô Phùng Tần, vùi đầu vào cổ nàng, hít sâu một hơi để mùi thơm đặc hữu thanh lãnh trên người Tô Phùng Tần ngập tràn trong từng hơi thở.

"Nói bậy, nào có." Mặt Tô Phùng Tần hơi đỏ lên, ánh mắt lóe sáng, cắn cắn môi cánh, quay đầu trừng mắt nhìn Tịch Sư Tử.

Vừa quay qua đã thấy khoảng cách giữa hai người gần đến có thể cảm giác được hô hấp của đối phương. Lông mi hai người thật dài, gần như sắp muốn chạm vào nhau.

Khoảng cách gần như sắp hôn phải nhau, đôi mắt Tịch Sư Tử hơi nháy lên, sau đó hiện lên một tia ám quang, môi cô có chút cong lên, nhắm mắt cứ như vậy thừa cơ hội hôn người ta.

Trong trí nhớ ngập tràn cảm giác mềm mại mà thơm ngọt. Tô Phùng Tần cũng không đẩy kẻ bại hoại thừa nước đục thả câu kia, duy trì tư thế quay đầu hôn môi Tịch Sư Tử, thấy người nọ đã nhắm mắt từ từ tiến lại gần, tay nhẹ nhàng nắm thành quyền, sau đó nàng từ từ nhắm nghiền hai mắt.

"Em gái nhìn kìa, hai chị kia đang hôn nhau." Một giọng trẻ con thanh thúy đột nhiên vang lên.

Giọng trẻ con đột nhiên xuất hiện khiến hai người giật mình rời nhau, nhấc mắt nhìn qua, cách đó không xa có hai cô bé có khuôn mặt và kiểu áo y hệt nhau, trên đầu còn đội hai chiếc mũ bé heo màu hồng phấn, là hai cô bé song sinh.

Một ngón tay nhỏ chỉ Tịch Sư Tử và Tô Phùng Tần, một đôi mắt to đen bóng vụt sáng vụt sáng tò mò nhìn hai người. Còn cô bé nọ thì cầm một que kẹo ăn tới quên cả trời đất, ngay cả nhấc đầu cũng không chịu. Bên cạnh còn có người mẹ trẻ tuổi dáng dấp thanh tú, trong tay cầm một bình sữa nhỏ.

Cô gái nọ tựa hồ có chút xấu hổ, nàng ngượng ngùng cười cười với Tịch Sư Tử và Tô Phùng Tần: "Không cố ý làm phiền hai vị tiểu thư, con bé có chút nghịch ngợm, làm phiền hai vị."

Nói xong cũng cúi đầu cau mày có chút nghiêm túc dắt tay cô bé kia qua, ôn nhu dạy dỗ nói: "Không thể chỉ người khác, thế không có lễ phép, mau xin lỗi hai chị."

Cô bé nọ rất biết điều, nghe mẹ giáo huấn xong, chớp chớp đôi mắt long lanh như nước, thân thể nho nhỏ lễ phép cuối đầu trước Tô Phùng Tần và Tịch Sư Tử, chắp tay sau lưng giống như rất biết lỗi: "Thật xin lỗi, hai chị."

"Không sao, cô bé xinh xắn quá." Tô Phùng Tần bỏ mặc Tịch Sư Tử, trên mặt còn mang theo chút đỏ ửng nhàn nhạt, mỉm cười đi đến chỗ ba mẹ con, có chút khom người, sờ lên đầu cô bé nọ.

"Em gái, em xem xem chị gái này xinh quá." Cô bé nọ ngửa đầu, lôi em gái ăn kẹo que quên cả trời đất, đôi mắt thật to lóe ánh sáng ngây thơ mừng rỡ nhìn Tô Phùng Tần.

"Cám ơn em, em và em gái cũng rất xinh đẹp." Tô Phùng Tần ôn nhu cười, ngũ quan xinh xắn hiện ra ánh sáng nhu hòa nhàn nhạt, ở trong mắt hai đứa bé, hệt như tiên nữ trong phim hoạt hình.

"Chị thật đẹp." Cô em gái đang ăn que kẹo lúc này mới ngẩng đầu, khóe môi còn chảy mấy giọt nước bọt trong suốt, ngơ ngác nhìn Tô Phùng Tần, ngây ngốc lập lại lời của chị gái song sinh.

Tịch Sư Tử lặng lẽ không một tiếng động đi tới, mắt nhìn hai cục thịt nhỏ dưới đất, âm thầm nhếch môi. Tiểu hài tử chùi miệng chưa sạch, có gì đáng yêu?

Hai cô bé song sinh hiển nhiên càng yêu thích Tô Phùng Tần hơn, cứ dùng cặp mắt to đen như mực lóe sáng, hiếu kỳ nhìn chằm chằm Tô Phùng Tần. Mà cô em gái còn giơ que kẹo còn dình đầy nước bọt, ngẩng đầu nhìn Tịch Sư Tử, nhưng vì cô cao quá nên lảo đảo suýt nữa thì ngã sấp xuống đất.

Tịch Sư Tử tay mắt lanh lẹ khi mẹ cô bé còn chưa kịp phản ứng, đã một tay nắm chặt gáy cổ áo cô bé, giống như xách một con mèo con lên.

Cô em gái nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra mấy cái răng thỏ, nước miếng trong miệng rơi vãi lung tung, giương mặt nộn thịt, dùng giọng đây trẻ con nói: "Chị cao cao ơi, ôm~~~"

Mắt thấy nước bọt của cô bé sắp chảy xuống tới, Tịch Sư Tử nhanh chóng buông tay ra, lui về sau hai bước, luống cuống nhìn thấy cục thịt nhỏ nọ cứ loạng choà loạng choạng đuổi theo đòi ôm.

Bà mẹ trẻ tựa hồ không nghĩ tới, hai tiểu bảo bối nhà mình, nhìn thấy hai tỷ tỷ xinh đẹp sẽ mất khống chế. Một đứa ngây dại nhìn Tô Phùng Tần cười ngây ngô, một đứa thì loạng choà loạng choạng, đuổi theo Tịch Sư Tử đòi ôm.

"Em đừng qua đây, em làm rớt kẹo rồi kìa." Tịch Sư Tử không nghĩ tới mình sẽ bị cục thịt nhỏ này đuổi chạy trối chết, chỉ có thể chỉ que kẹo rơi trên mặt đất, muốn chuyển dời lực chú ý của ẻm.

Nhỏ cục thịt dừng bước, ngơ ngác nhìn bàn tay nhỏ nay đã trống không, sau đó cúi đầu bốn phía tìm tìm , khi nhìn thấy que kẹo bị dính đầy bùn đất, chiếc miệng nhỏ như vỡ òa, khóe mắt dẹp giống hạch đào cong lên, nước mắt giống nước mưa ồ ạt ào ra, ủy khuất đến đáng thương luống cuống ngửa đầu nhìn Tịch Sư Tử, nghẹn ngào nức nở.

Ba người bên kia tựa hồ chưa nghe được cục thịt nhỏ nhỏ giọng nghẹn ngào, vẫn vui vẻ trò chuyện.

"Hai đứa mấy tuổi rồi?" Tô Phùng Tần nắm tay cô chị, cười nhẹ nhàng hỏi bà mẹ trẻ.

"Ba tuổi , bọn chúng trông ngoan hiền, chứ kỳ thật bình thường nghịch ngợm vô cùng." Bà mẹ cưng chiều nhìn cô con gái, bất đắc dĩ ngọt ngào trả lời.

"A a a a, ha ha." Một tiếng cười thanh thúy hấp dẫn lực chú ý của hai người.

Hai người đồng thời nghiêng đầu nhìn, đã nhìn thấy cách đó không xa, thân thể cứng ngắc cao cao của Tịch Sư Tử đang bất đắc dĩ ôm một cục thịt nhỏ, vừa cau mày vừa la hét: "Đừng ăn tóc chị, đừng để nước miếng em dính lên người chị mà~~~"

Cục thịt nhỏ cong cong mắt nằm trong lòng Tịch Sư Tử, nắm lấy một chòm tóc của Tịch Sư Tử, vui vẻ nhét vào mồm...

Lông mày Tô Phùng Tần thì lại nhẹ nhàng giương lên, buồn cười nhìn Tịch Sư Tử, sau đó như không có chuyện gì xảy ra cúi đầu nắm tay cô chị ở bên cạnh, làm bộ nhẹ giọng hỏi gì đó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...