Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong mông lung Tô Phùng Tần mơ một giấc mơ rất dài, trong mộng nàng lặng lặng nằm giữa sa mạc vắng lặng, rõ ràng vầng thái dương treo trên bầu trời giống như mặt trời, nhưng sao nàng vẫn cảm thấy lạnh, lạnh tới thấu xương. Tô Phùng Tần cảm giác linh hồn mình tựa hồ đang trôi lơ lửng ở trên bầu trời, cuộn thành một khối, cúi người nhìn thân thể của mình nằm trong sa mạc bên dưới.

Trong sa mạc nàng là một cô gái đang nằm yên không nhúc nhích, thoạt nhìn trông rất quen mắt, vừa mơ hồ lại vừa có chút xa lạ. Sắc mặt tái nhợt mà gầy yếu, từ từ nhắm hai mắt, mái tóc đen buông xõa rất dài rất dài, quấn vòng quanh cần cổ mảnh khảnh thật chặc, hai tay nhẹ nhàng đặt ở trên bụng, giống như một cỗ thi thể ưu nhã.

Tô Phùng Tần nghiêm túc ngắm nhìn chính mình từ trên cao, đột nhiên có chút sợ. Sợ mình sẽ cứ cô độc nằm ở nơi đó, nhìn mặt trời mọc rồi lại lặn, vĩnh viễn vô tận. Là mộng cũng được, địa ngục cũng không sao, bất kể là cái gì, nàng cũng có thể trải qua cuộc sống yên bình, không có ai làm bạn, nhưng quả là cho tới thời điểm hiện tại, nàng vẫn cứ lẻ loi một mình, ngẫm lại sao mà thật nực cười, mộng cũng vậy mà hiện thực cũng thế.

Tô Phùng Tần bi ai nghĩ, càng co mình lại chặt hơn. Trong thoáng chốc, một cỗ nhiệt khí ôn nhu chậm rãi kéo tới, ấm áp bao quanh nàng, Tô Phùng Tần theo bản năng nhích lại gần chỗ ấm áp, tiếp nhận thanh âm gì đó tựa hồ nghe được, giống như truyền đến từ chân trời, hô hoán một tiếng rất nhẹ: "Học tỷ."

Tô Phùng Tần muốn vùng vẫy di chuyển về phía phát ra âm thanh, nhưng lại không thể động đậy, như bị hàng nghìn hàng vạn sợi tơ không nhìn thấy gắt gao quấn vòng quanh cơ thể, bị trói buộc gắt gao.

Trên đời này chỉ có một người vẫn luôn gọi nàng là học tỷ, Tịch Sư Tử. Nhưng tại sao có thể là em ấy? Vị tiểu học muội thanh cao lạnh lùng kia, sao lại biết nàng ở đây? Cho dù nàng có thật điện thoại, nhưng nhiều dãy số trong điện thoại như vậy, tùy ý chạm một cái cũng chỉ chạm phải số điện thoại của đối tác, sao có thể là Tịch Sư Tử. Chắc chắn là ảo giác! Tô Phùng Tần mất mát ôm chặt lấy chính mình, uể oải ngủ thiếp đi.

Khi nhận được điện thoại của Tô Phùng Tần, Tịch Sư Tử cũng vô cùng kinh ngạc. Nhưng khi bắt điện thoại, nghe được tiếng cầu cứu yếu ớt mà thống khổ của Tô Phùng Tần bên đầu dây bên kia, lại khiến cô giật mình, ngay cả giải thích cũng không kịp, đóng cửa xe cái ầm, Hứa Thanh Khê bị bỏ lại ngoài xe chẳng phản ứng gì kịp, chiếc xe như một cơn gió vội vàng bay qua trước mắt...

Điện thoại vẫn chưa cúp, Tịch Sư Tử vừa nghiêng đầu dùng tai giữ điện thoại, vừa lái xe. Bên đầu điện thoại kia không có âm thanh nào, thỉnh thoảng chỉ có thể nghe tiếng thở dốc hơi yếu, Tịch Sư Tử thử kêu vài tiếng, thế nhưng chẳng có ai đáp trả. Tịch Sư Tử đại thể có thể đoán được, Tô Phùng Tần đã té xỉu.

Dựa theo địa chỉ Tô Phùng Tần nói trước khi ngất xỉu, Tịch Sư Tử rất nhanh thì chạy tới tiểu khu nơi Tô Phùng Tần ở. Sau khi dây dưa một hồi lâu với bảo an, Tịch Sư Tử thuận lợi bước vào tiểu khu có biệt thự trải rộng.

Tuy nơi Tô Phùng Tần ngã xuống khá khuất tầm mắt, thế nhưng mắt Tịch Sư Tử rất lanh lợi, rất nhanh thì tìm thấy cô nàng ngất xỉu, nằm trong một bụi cây ven đường cách nhà không xa mấy.

Tịch Sư Tử không hoảng loạn, nửa quỳ nửa ngồi quan sát bên người Tô Phùng Tần một hồi, ngày hôm qua khi Tô Phùng Tần té xỉu được cô đưa đến bệnh viện, sau khi kiểm tra xong bác sĩ dặn dò những gì, cô đều nhớ rõ ràng. Cô cúi người kề sát vào bên cổ Tô Phùng Tần, nhẹ nhàng ngửi, ngoại trừ mùi nước hoa còn có mùi rượu vô cùng nhạt nhẻo.

Chân mày cau lại, Tịch Sư Tử cúi đầu nhìn cô gái nằm co ro trên mặt đất, mặt mày tái nhợt gần như trắng bệt, rồi khẽ thở dài một hơi, thận trọng bế nàng lên. Không biết có phải ảo giác hay không, rõ ràng bất quá chỉ cách có một ngày, mà người trong lòng tựa hồ nhẹ đi một ít, nhiệt độ cơ thể lạnh như nước đá. Cảm nhận được ấm áp, Tô Phùng Tần dựa vào lòng cô, nhẹ nhàng cọ xát. Tịch Sư Tử tưởng cô đã tỉnh, vội vã thấp giọng êm ái kêu một tiếng: "Học tỷ."

Bác sĩ từng nói, bệnh bao tử của Tô Phùng Tần vô cùng nghiêm trọng, uống thuốc cũng không giúp ích được gì, chỉ có thể kiêng rượu không ăn cay, dưỡng hảo dạ dày. Tịch Sư Tử biết bây giờ cho dù có đưa Tô Phùng Tần đi bệnh viện, cũng sẽ chỉ giống như tối hôm qua, truyền hai bình nước biển, ở lại quan sát một đêm, nếu như vậy không bằng cứ để Tô Phùng Tần nghỉ ngơi ở nhà, hà tất lại đi bôn ba thêm một lần.

Tìm ra chìa khoá trong túi xách Tô Phùng Tần, Tịch Sư Tử vừa ôm Tô Phùng Tần vừa mở cửa, giữ cửa, trong nhà không có ai, cả một tòa biệt thự to đùng mà lại tắt đèn tối thui.

Tịch Sư Tử không có thời gian cũng không có tâm tình quan sát cách bài trí trong nhà, cô rất nhanh tìm được phòng ngủ của Tô Phùng Tần, đặt nàng lên giường, cẩn thận giúp nàng đắp mền. Sau đó bước nhanh xuống lầu mở tủ lạnh lớn trong phòng bếp ra, điều khiến cô kinh ngạc là, cả cái tủ lạnh lớn như vậy mà lại rỗng tuếch, thậm chí ngay cả một quả trứng gà, một mẩu bánh mì cũng không có.

Tịch Sư Tử cầm chìa khoá nhà Tô Phùng Tần, đi loanh quanh trong tiểu khu tìm một hồi, quả nhiên tìm được một cửa hàng tổng hợp. Vừa rồi Tịch Sư Tử thấy trong phòng bếp có đầy đủ dụng cụ nấu nướng, chỉ không có nguyên liệu nấu ăn mà thôi. Cô chọn mua một số thức ăn nhanh, nhanh bước trở về biệt thự.

Cô vào bếp nhanh tay nấu nước nấu glucôza và lấy gạo mới mua ra, trụng thịt rồi xé thành xé thành sợi, bỏ hết vào nồi hầm lên. Kỳ thực tài nấu nướng của Tịch Sư Tử không tệ lắm, thế nhưng cô vẫn luôn lười tự mình động tay động chân, như thường lệ sẽ mua mấy túi bánh mì, mì ăn liền rồi cuộn mình trong phòng vẽ tranh, cho nên mấy năm không sống cùng gia đình cũng nuôi thành bệnh bao tử.

Sau nhờ bà Tịch tỉ mỉ chăm sóc mới khá hơn. Cho nên Tịch Sư Tử biết người mắc bệnh bao tử nên ăn cái gì, không nên ăn cái gì. Nồi cháo chậm rãi được hầm chín, Tịch Sư Tử bưng bát nước glucôza lên lầu.

Dưới ánh đèn màu da cam mờ nhạt ấm áp, Tô Phùng Tần nghiêng người co rúc ở trong chăn, sắc mặt so với vừa rồi khá hơn một chút, hô hấp cũng đều lại. Tịch Sư Tử cầm chén đặt ở bên giường, nửa quỳ bên bệ cửa sổ, nhẹ nhàng động thủ nâng Tô Phùng Tần dậy, để nàng tựa vào thành giường. Tô Phùng Tần mê man thì ngoan ngoãn hơn so với tưởng tượng của Tịch Sư Tử, cứ như vậy nghe lời Tịch Sư Tử.

Sau khi điều chỉnh tốt tư thế, Tịch Sư Tử bưng bát lên nhìn một hồi lâu, nét mặt không thay đổi từ từ lộ ra vài phần cổ quái. Lúc này cô mới nhớ tới, dường như cô chưa từng đút ai ăn bao giờ, rồi cô lại khẽ lắc đầu một cái, ánh đèn ấm áp chiếu rọi xuống đồng tử đen nhánh thâm thúy, vẻ mặt lạnh như băng lại quay về.

Tô Phùng Tần rất ngoan ngoãn, Tịch Sư Tử không quá khó khăn khi đút nàng ăn, mỗi khi mép muỗng đụng môi của nàng một cái, nàng lại rất tự nhiên khẽ nhếch mở miệng, sau đó Tịch Sư Tử liền tiện tay chậm rãi rót glucôza vào trong miệng nàng. Thì ra đút một người đang mê man lại dễ dàng như vậy, chân mày Tịch Sư Tử nhẹ nhàng cong lên, trong thần sắc lại có vài phần kiêu ngạo, sau đó đút nốt tới muỗng glucôza cuối cùng.

Tô Phùng Tần nhắm hai mắt, chân mày vẫn hơi chau rốt cục giãn ra, an tĩnh nằm xuống giường. Lông mi thật dài đổ bóng dưới ánh đèn, nét mặt tái nhợt đã hồng nhuận hơn, sắc môi cũng không còn nhạt màu nữa. Tịch Sư Tử ngồi xếp bằng ở trên sàn nhà, hài lòng khẽ gật đầu, đứng dậy đi mấy bước, lại ngừng lại quan sát Tô Phùng Tần.

Quả thật rất xinh đẹp, Tịch Sư Tử âm thầm nói, nhưng nét mặt lại vẫn cứ lạnh lùng. Tịch Sư Tử là nghệ thuật gia, có cái nhìn rất khác đối với những thứ đẹp mắt, cô cứ đứng bên giường nhìn Tô Phùng Tần như thế, đôi mắt giống như đang ngắm nhìn một bức tượng điêu khắc, mắt cũng không chớp nhìn Tô Phùng Tần cực kỳ lâu, được dạy dỗ thành bé ngoan từ nhỏ, cô cũng chưa bao giờ làm càn như bây giờ, nhìn chằm chằm một người không rời.

Tô Phùng Tần đã ngủ mê mang sẽ không cho rằng cô thiếu lễ phép, sẽ không bất mãn nhìn lại cô, cho nên cô càng làm càn hơn nữa. Cô quan sát cẩn thận ngũ quan của Tô Phùng Tần, ngón trỏ trái cùng ngón cái nhẹ nhàng chạm lên mặt nàng, giống như đang họa tranh, Tịch Sư Tử rất ít khi vẽ chân dung, về sau có nhiều khách hàng yêu cầu, mới bất đắc dĩ không tình nguyện vẽ vài bức, thế nhưng hôm nay cô đột nhiên lại muốn vẽ cho Tô Phùng Tần một bức họa.

Bên mép môi Tô Phùng Tần tựa hồ dính thứ gì đó, không biết có phải dính phải glucôza ban nãy đút cho nàng ăn hay không, Tịch Sư Tử không do dự dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào môi Tô Phùng Tần, muốn giúp nàng lau đi.

Nhưng khi đầu ngón tay cô chạm vào khóe môi trắng nõn của Tô Phùng Tần, lại khiến nàng tưởng lầm cô đang đút glucôza, đầu lưỡi màu hồng như ẩn như hiện, nhẹ nhàng liếm liếm đầu ngón tay Tịch Sư Tử.

Tịch Sư Tử bị kinh hách lui về phía sau hai bước, xúc cảm ẩm ướt mềm mại khiến cô hơi sợ. Cô nhìn ngón tay bị Tô Phùng Tần liếm, chân mày nhíu lại như lâm đại địch...

Ở trong phòng bếp, Tịch Sư Tử đi tới đi lui không biết đã rửa lại tay bao nhiêu lần, nhưng vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, xúc cảm trơn mềm trên ngón tay tựa hồ vẫn còn ở đó, êm ái mềm mềm, giống như là lông của con mèo trước đây Hứa Thanh Khê từng nuôi, mềm mại mượt mà. Tịch Sư Tử cứ nhìn đầu ngón tay mình trân trân, cảm giác như ngón tay đang chuyển đỏ, nóng nóng, không phải chỉ liếm một chút thôi sao? Vì sao cứ có cảm giác như ngón tay đang bị biến dạng thế này?

Mùi hạt gạo cùng thịt gà đặt trên bếp vần còn chưa tắt hòa quyện vào nhau thơm ngát, Tịch Sư Tử lắc đầu, vẻ mặt cứng ngắc không ngừng lắc lắc tay, rồi tắt bếp đi.

Esley có ý kiến: chỉ là liếm tay xíu thôi mà Tịch đại gia ==! Keo quá liếm cái mà không cho

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...