Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 78

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tịch Sư Tử nhíu thật chặt lông mày, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, đoạn ghi âm vừa được gởi đến qua dãy số xa lạ.

Thời khắc nghe được giọng nói của Tô Phùng Tần, thì mọi khẩn trương lo lắng trong lòng cô, bỗng chốc hóa hư không.

Đôi mắt thâm thúy mang theo vài phần trầm ngâm suy tư, hàng lông mi thật dài nhẹ nhàng run rẩy, mặt Tịch Sư Tử không đổi sắc tiếp tục gọi điện thoại cho Tô Phùng Tần.

Về phần nội dung của đoạn ghi âm, nên chờ Tô Phùng Tần trở về hãy hỏi kỹ nàng vẫn tốt hơn.

Người ngu xuẩn cũng có thể nghe ra, đây rõ ràng là châm ngòi ly gián.

Tùy tiện ghi âm vài câu không đầu không đuôi, đại khái chỉ muốn Tịch Sư Tử nghe thấy giọng nói của Tô Phùng Tần, để cô biết nàng đang rất ổn.

Điện thoại Tô Phùng Tần vẫn không thông.

Tịch Sư Tử móc ra một hộp thuốc lá từ trong túi, thuần thục đốt một điếu, dựa vào vách tường.

Thời gian chờ càng dài, tâm lại càng hoảng, lông mày càng nhăn càng chặt.

Tận cho đến khi cả hộp thuốc chỉ còn một điếu, Tịch Sư Tử mới nghe thấy thang máy vang lên tiếng động.

Thân ảnh Tô Phùng Tần rất nhanh liền xuất hiện, thân thể gầy yếu có chút khom xuống, nàng đang cúi đầu vai đeo túi xách, tay đang móc vào bên trong kiếm thứ gì đó, bước chân có chút lảo đảo lộn xộn.

"Học tỷ." Tịch Sư Tử thậm chí không kịp dập tắt điếu thuốc, tất tả chạy tới bên Tô Phùng Tần, không thể chờ đợi nổi nữa kéo tay một cái đã ôm được nàng vào lòng.

Người trong lòng nồng nặc mùi rượu, ánh mắt mông lung mê loạn, tay tự nhiên leo lên đầu vai Tịch Sư Tử.

"Chị lại uống rượu?!" Tịch Sư Tử ôm Tô Phùng Tần thật chặt, cau mày hít một hơi trên cổ Tô Phùng Tần.

"Sư tử, nhột quá..." Tô Phùng Tần ghé vào đầu vai Tịch Sư Tử uốn người, nhẹ cười ra tiếng, vươn tay đẩy đầu vai Tịch Sư Tử.

"Em tìm chị lâu lắm rồi." Tịch Sư Tử cách xa Tô Phùng Tần một chút, cúi đầu nhìn mặt Tô Phùng Tần trong bóng đêm.

Gương mặt xinh đẹp tinh xảo tựa hồ gầy đi một ít, đôi mắt như làn thu thuỷ sâu thẳm mang theo vài phần men say, mông lung mà mệt mỏi.

Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt của Tịch Sư Tử, Tô Phùng Tần nhẹ nhàng ngửa đầu tìm ánh mắt Tịch Sư Tử.

Đôi mắt rời rạc dần bình tĩnh lại, tập trung vào Tịch Sư Tử.

Tô Phùng Tần nhẹ nhàng thở ra, hơi thở vươn trên cằm Tịch Sư Tử, mang theo mùi rượu trong veo, ấm áp và quyến rũ.

Đôi mắt ảm đạm cứ si ngốc nhìn Tịch Sư Tử một hồi lâu, tận đến khi ánh nước mông lung chậm rãi lưu chuyển trên vành mắt, Tô Phùng Tần mới chật vật cúi đầu vùi vào cổ Tịch Sư Tử.

"Em đã đi đâu vậy hả?! Chị cũng không tìm được em, đồ đáng ghét." Giọng có chút buồn buồn run rẩy, Tô Phùng Tần nắm chặt nắm đấm nhẹ nhàng đập lên bả vai Tịch Sư Tử.

Tâm tựa như bị ai đó đâm vào, rất đau đớn.

Tịch Sư Tử nhắm mắt thật chặt ôm người trong lòng, ảo não lẩm bẩm bên tai nàng.

"Thật xin lỗi, là lỗi của em."

Tô Phùng Tần đã say rồi, hiển nhiên đang say tới không biết trời đất, từ từ nhắm hai mắt tựa vào lòng Tịch Sư Tử, hai tay ôm lấy cổ của cô không buông.

Đôi môi đỏ khẽ nhếch, thỉnh thoảng nhẹ giọng lẩm bẩm, nếu xích lại gần nàng, cũng chỉ có thể thỉnh thoảng nghe giọng nàng oán trách giống như mắng chữi: "Đồ đáng ghét."

Tịch Sư Tử không biết hai ngày này Tô Phùng Tần đã trải qua như thế nào, nhưng cô biết Tô Phùng Tần nhất định đang rất khó chịu.

Tịch Sư Tử thận trọng đỡ Tô Phùng Tần về giường, để cho nàng nghỉ ngơi trước. Gương mặt tinh xảo trắng nõn nhiễm lên một tầng màu hồng nhạt, từ từ nhắm hai mắt, mặt mày tràn đầy thần sắc khó chịu.

Bởi vì người Tô Phùng Tần có chút lạnh buốt, Tịch Sư Tử đi vào phòng bếp chuẩn bị pha cho nàng một ly trà gừng Cocacola giải rượu.

Khi cô đang nấu trà trong bếp, thì nghe thấy tiếng bước chân bối rối vang lên trong phòng khách.

Cô vội vàng ngó ra, Tô Phùng Tần với bộ đồ xốc xếch cùng đôi chân trần đang đứng ở phòng khách khẩn trương hốt hoảng tìm kiếm bốn phía.

"Học tỷ, chị đang tìm gì vậy?" Tịch Sư Tử đi ra ngoài, ôn nhu hỏi.

Nghe thấy tiếng Tịch Sư Tử, Tô Phùng Tần ngây ngẩn cả người, nàng đứng tại chỗ chậm rãi ngẩng đầu nhìn qua.

Bóng người đơn bạc vùng đôi chân trần lẻ loi trơ trọi đứng trong phòng khách, cặp mắt xinh đẹp tràn đầy bất lực cùng yếu ớt kia, không hề chớp nhìn Tịch Sư Tử trước cửa phòng bếp trân trân.

Một lúc lâu sau mới chậm rãi đi về phía trước hai bước, sau đó ngừng lại.

Nàng luống cuống kéo kéo góc áo, cụp mắt.

"Chị còn tưởng em đi rồi."

Giọng điệu Tô Phùng Tần điềm đạm, lại làm cho Tịch Sư Tử trong nháy mắt đó muốn rơi lệ.

"Em không đi đâu hết, sẽ ở đây chăm sóc chị." Tịch Sư Tử vội vàng trả lời.

"Thế nhưng sao em lại đột nhiên biến mất, chị tìm không thấy em, em không trở về nhà, em không nghe điện thoại. Chị gọi điện thoại cho anh em, anh ta kêu chị đừng tìm em nữa, chị bèn gọi cho Hứa Thanh Khê, em ấy nói không muốn chị quấy rầy em. Chị biết em ấy biết em đang ở đâu, nhưng lại không muốn cho chị biết." Tô Phùng Tần lẩm bẩm, nàng thậm chí không nhìn về phía Tịch Sư Tử, nàng chỉ cúi đầu nhẹ giọng cất lời, giọng điệu bình tĩnh hơi run, nhưng lại chẳng mang chút oán trách nào.

"Em...em ở phòng vẽ...em" Tịch Sư Tử đang giải thích thì bỗng im bặt, không biết nên giải thích thế nào.

Khi em đang vẽ tranh không thích bị người quấy rầy, cho nên không nói cho chị biết em ta ở đâu!?

Do em quá nhập thần, quên mất gọi cho chị?!

Không được, tất cả đều không được.

Tịch Sư Tử ngây ngẩn cả người, đôi mắt lạnh lẽo thẫn thờ mang theo vài phần mờ mịt.

Tô Phùng Tần ngẩng đầu nhìn bộ dáng Tịch Sư Tử ngu ngơ, chọn môi lộ ra một nụ cười mệt mỏi nàng đột nhiên nhẹ giọng hỏi.

"Em vẽ gì?"

Tịch Sư Tử mấp máy môi, như đứa bé phạm lỗi, đứng nguyên tại chỗ, cúi đầu có chút chần chờ nhấc ngón tay chỉ ghế sô pha: "Ở bên kia."

"Chị rất thích."

Tô Phùng Tần vuốt ve bức họa, chạm lên cô bé mỉm cười đứng dưới tàng cây.

Cô bé này có dáng dấp của nàng.

"Là học tỷ đó, em chẳng qua là cảm thấy học tỷ đẹp nhất khi mỉm cười." Tịch Sư Tử nhẹ giọng giải thích.

Cô vẫn đứng trước cửa phòng bếp, nắm lấy ống tay áo, không dám giương mắt len lén nhìn Tô Phùng Tần đang xem những bức họa trên ghế sa lon.

"Lại đây, đứng bên đó làm gì?'' Tô Phùng Tần chọn môi cười, nghiêng đầu nhìn Tịch Sư Tử, ánh mắt ngập tràn ôn nhu.

Dường như nàng đã tỉnh rượu, khôi phục bộ dáng bình thường.

Tịch Sư Tử đi về phía trước hai bước, sau lưng đột nhiên truyền đến mấy tiếng ục ục nho nhỏ, trà gừng Cocacola đã nấu xong.

"À, trà nấu xong rồi, để em mang sang." Tịch Sư Tử quay người đi vào phòng bếp.

Ba bức vẽ được trải rộng ra trên bàn trà, một bên đặt một chén trà gừng giải rượu.

''Sao vậy? Sao không ngồi xuống." Tô Phùng Tần hơi khẽ cau mày nhìn Tịch Sư Tử vẫn đứng ở một bên.

"Học tỷ, thật xin lỗi." Tịch Sư Tử cúi đầu nhẹ giọng nói, ngón tay nắm chặt góc áo.

Ánh đèn chiếu sáng trên đỉnh đầu, đổ bóng dưới hàng mi cô.

"Đồ ngốc, đừng nói xin lỗi, qua đây để chị ôm em." Tô Phùng Tần khe khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ mỉm cười, giữa hàng lông mày là một mảnh rã rời, nhưng giọng điệu vẫn nhu hòa như mọi khi, những âm cuối nghe thật quyến rũ.

Tịch Sư Tử ngoan ngoãn đi qua, ngồi xuống cạnh nàng.

Cánh tay lạnh lẽo nhẹ nhàng khoác lên đầu vai Tịch Sư Tử, đầu ngón tay lạnh buốt thon dài sờ lên cổ cô.

Tô Phùng Tần yếu đuối mệt mỏi tựa vào trong lòng Tịch Sư Tử.

"Chị không trách em, chị chỉ có chút sợ, chị sợ em không cần chị nữa, vì em là tất cả những gì chị có."

Giọng nàng mỏi mệt run rẩy, khiến ai nghe cũng đau lòng.

Tịch Sư Tử không nói gì, chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán Tô Phùng Tần ôn nhu và nghiêm túc.

"Em sẽ không như vậy nữa, sẽ không bao giờ mất liên lạc với chị như vậy nữa, mãi mãi sẽ không"

''Đây là do em nói, không cho phép đổi ý, không cho phép gạt người." Tô Phùng Tần ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo nhìn thần tình nghiêm túc của Tịch Sư Tử.

"Em thề, vĩnh viễn cũng sẽ không lừa chị." Tịch Sư Tử trả lời.

''Chị tin em." Khóe môi Tô Phùng Tần cong cong.

Đối với người bị tổn thương, không cần bạn phải đau lòng hay an ủi, họ chỉ cần có một người ở bên cạnh, cho dù chẳng nói một lời, cũng là thuốc trị lành vết thương tốt nhất trên thế giới này.

Môi Tô Phùng Tần lạnh buốt chủ động hôn lên môi Tịch Sư Tử.

Nụ hôn không còn triền miên cẩn thận, mà trở nên nhẹ nhàng uyển chuyển.

Esley: team về quê đọc bách hợp điểm danh nào?!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...