Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, sau khi Tịch Sư Tử ăn sáng xong thì xin Tịch Sư Lam nghỉ một ngày, nói là Hứa Thanh Khê tìm cô có việc, kỳ thật cô muốn tới bệnh viện thăm Tô Phùng Tần. Cô gọi Thạch Bách Hợp nói với nàng hôm nay cô không tới công ty, sau đó liền đi bộ đến bệnh viện.

Bởi vì sáng sớm giờ cao điểm, từng loạt từng loạt xe bị kẹt đứng đầy giữa đường, Tịch Sư Tử mặc một bộ áo sơ mi trắng, tấm lưng thẳng tắp hai tay chắp sau lưng giống mấy cụ chậm rãi tản bộ buổi sáng. Hít vào từng mùi hương có chút ẩm ướt của buổi sớm mai, cây phong hai bên đường cũng đỏ lên một nửa, thỉnh thoảng có hạt sương lạnh buốt từ bên trên lá phong trượt xuống, rơi lên đầu vai Tịch Sư Tử.

Trên đường hành tẩu mọi người phần lớn đều vội vàng, ăn mặc chỉnh tề đồ vét, vừa bước nhanh vừa nhé bữa sáng vào miệng. Tựa hồ không có ai chú ý tới phong cảnh tốt đẹp của buổi sáng sớm, lá phong ven đường cùng chim đẹp tựa như là bức tranh. Chỉ là ngẫu nhiên có thể nhìn thấy vài cụ lão mang theo radio ngồi trên ghế dài ven đường nghe kinh kịch, hát theo thanh âm từ radio.

Bên tai ngoại trừ tiếng ô tô nổ máy vang rền cùng tiếng kèn nổ ran, còn có vài tiếng chim hót yếu ớt. Mấy con chim nhỏ nghịch ngợm tựa hồ đã quá quen với những chiếc hộp sắt lớn di động trên đường kia, dám bay xuyên thẳng qua giữa lá phong ven đường, ngẫu nhiên cúi đầu uống vào hạt sương bên trên lá phong. Yên tĩnh bên trong huyên náo, để cho người ta cảm thấy phù hợp đến lạ kỳ. Tịch Sư Tử chậm rãi đi tới, tinh tế nghe, đột nhiên cảm thấy lòng có chút ngứa, cô thật hy vọng hiện tại trong tay có một chiếc bút vẽ.

Đi ước chừng hơn 20 phút, bệnh viện lân cận đã ở trước mắt. Tịch Sư Tử nghiêng đầu suy nghĩ một chút, tiến vào một tiệm hoa ven đường. Lúc lựa hoa, cô thoáng nhìn thấy bình hoa được cắp ở một góc, lá cây tu kiến chỉnh tề, trên đỉnh nở ra hai đóa hoa màu trắng, không biết có phải do lão bản vừa mới tưới nước hay không, nhưng trên đóa hoa còn nhấp nhô bọt nước nhỏ. Tịch Sư Tử hơi động lòng, cô nhớ lần đầu tiên khi gặp Tô Phùng Tần, trước khi Tô Phùng Tần rời đi cũng từng tặng cho cô một đóa hoa giống như vậy.

Lão bản của tiệm hoa là một tiểu nữ tử Giang Nam trẻ tuổi,, tướng mạo dịu dàng thanh tú, thân hình gầy gò nho nhỏ, nàng thuận miệng hỏi một câu là tặng ai, Tịch Sư Tử nhìn bệnh viện đối diện một chút. Lão bản tiệm hoa rất ít khi thấy ai tới bệnh viện thăm bệnh lại tặng loại hoa này, còn muốn ôm cả cái bình qua đó, khóe môi cứ cười mãi, hiếu kỳ mang theo thiện ý nhìn Tịch Sư Tử.

Tịch Sư Tử ôm cả bình hoa, nhấc chân đi tới cửa bệnh viện thì ngừng lại. Cô nhìn thoáng qua những người cũng ôm hoa tới bệnh viện giống cô, phần lớn đều cầm giỏ hoa quả tới. Tịch Sư Tử nghĩ lại, hình như mua hoa quả tốt hơn mua hoa tươi, thế là cô lại xoay người đi tới hàng trái cây gần đó, lại mua một giỏ táo nhỏ.

Nhưng khi Tịch Sư Tử chuẩn bị xong hết thảy, ôm hoa cùng hoa quả đến phòng bệnh Tô Phùng Tần, thì gian phòng đã được thu thập chỉnh chỉnh tề tề, không có một ai, ga giường trắng noãn trên giường chỉnh tề, không có một nếp nhăn.

Tịch Sư Tử đại khái có thể đoán được Tô Phùng Tần hẳn là đã xuất viện, chỉ là cô vẫn muốn tìm người chứng thực một chút. Vừa ra khỏi cửa, đã nhìn thấy cách đó không xa có mấy y tá vây quanh một bác sĩ, đang nói cái gì. Tịch Sư Tử bước nhanh qua: "Không có ý quấy rầy một chút, xin hỏi bệnh nhân hôm qua vào ở 402, có phải đã xuất viện hay không?"

"Số 402 a, đúng vậy, vị kia tiểu thư xinh đẹp trời vừa sáng liền xuất viện, tôi vừa mới quét dọn phòng đó xong." Một tiếu hộ lý với gương mặt tròn gần Tịch Sư Tử nhất, mở to một đôi mắt to hiếu kỳ nhìn Tịch Sư Tử, rất nhanh liền trả lời.

."Tạ ơn." Tịch Sư Tử gật đầu nói cám ơn, muốn quay người rời khỏi.

"Chờ một chút, cô muốn tìm Tô Phùng Tần à." Một thanh âm lười biếng từ phía sau vang lên, mới đi về phía trước hai bước  Tịch Sư Tử liền dừng bước, quay đầu, nhìn người vừa mở lời. Một nữ bác sĩ dáng người cao gầy, mặc áo blu trắng dựa lưng vào tường, bị cả đám ý tá vây vào giữa, ống nghe tùy ý treo ở trên cổ thon dài, nét mặt thanh lệ không chút điểm trang, mang theo một gọng kính bạc tinh xảo nhã nhặn, trên mặt mang theo tiếu dung lười biếng, con mắt dài nhỏ, tựa như là mắt hồ ly có cong cong một chút, bộ dáng giảo hoạt linh động.

"Đúng, tôi tới tìm Tô tiểu thư ." Tịch Sư Tử có chút nghi hoặc nhìn nữ bác sĩ, hình như đã từng nghe qua giọng của vị bác sĩ này rồi. Rất nhanh liền nhớ ra, nàng là bác sĩ đêm qua đột nhiên bước ra khỏi phòng bệnh Tô Phùng Tần nói mấy câu, sau đó rất nhanh liền rời đi. Mặc dù lần trước khi tiến vào phòng bệnh có mang khẩu trang, nhưng Tịch Sư Tử vẫn nhận ra nàng, bởi vì ánh mắt sắc bén của nữ bác sĩ này, rất khác người thường. Người bình thường có đồng tử màu nâu đậm, còn đồng tử của cô nàng lại có màu nâu nhạt, một màu nâu nhạt phi thường hiếm thấy, đặc biệt là dưới ánh mặt trời chiếu rọi, giống như biến thành màu kim hoàng.

Trình Hy bày tiếu dung chiêu bài của mình, ánh mắt rất nhanh đã quét mấy lần trên người Tịch Sư Tử, đường cong con mắt cong cong tăng thêm mấy phần: "Tôi cũng vừa muốn tìm cô ta, nếu có gặp, giúp tôi chuyển một câu."

"Câu gì?" Tịch Sư Tử có chút nghiêng đầu một chút.

Tiếu dung trên mặt Trình Hy không thay đổi, hai tay chà sát vào nhau trêu tức nói, "Cô giúp tôi chuyển cáo cô ta, nếu như thật muốn chết, thì cứ tiếp tục uống rượu đi, tôi cam đoan cô ta sẽ chết rất nhanh." Tịch Sư Tử nắm thật chặt bình hoa trong ngực, há to miệng nhẹ giọng hỏi: "Tô tiểu. . . Tô Phùng Tần có bệnh bao tử rất nghiêm trọng sao?"

Trình Hy lôi kéo ống nghe trên cổ sắp rơi mất, có chút hững hờ  ngáp một cái: "Không phải rất nghiêm trọng, mà là phi thường nghiêm trọng. Khi cô ta được đưa tới bệnh viện, thì có một nửa bao tử đã bị hoại tử, tôi phải cắt đi một nửa, đại khái cỡ này." Trình Hy nói xong nghiêm túc lấy tay ra so xem mình đã cắt bao nhiêu, không sai biệt lắm to bằng nửa nắm đấm.

Tịch Sư Tử trong lòng thất kinh, dạ dày Tô Phùng Tần bị cắt bỏ một nửa, mà còn dám liều mạng uống rượu như thế, nàng hẳn là hiểu rất rõ trạng huống thân thể của mình mới đúng. Vì kế sinh nhai, ngay cả mạng cũng không cần à? Tịch Sư Tử nhớ tới hôm đó Tô Phùng Tần sắc mặt cũng không đổi, một ly rồi lại một ly rót vào trong bụng.

"Nếu cô nhìn thấy cô ta, cứ như vậy với cô ta, lần sau tôi cũng không thể cắt luôn nửa bên dạ dày còn lại của cô ta đâu." Trình Hy gãi gãi đầu tóc có chút rối bời của mình, nói một câu, lại ngáp một cái, đôi mắt cong cong như hồ ly thấm ra mấy giọt nước mắt, phất phất tay: "Được rồi, nhớ kỹ giúp tôi chuyển cáo, tôi phải về nghỉ ngơi đây."

Tịch Sư Tử nhìn nữ bác sĩ trẻ tuổi, với đôi mắt hồ ly biếng nhác, chen chúc giữa đám tiểu hộ lý rời đi, lúc này mới như có điều suy nghĩ ôm bình hoa xuống lầu đi ra bệnh viện.

Ở cửa chính bệnh viện tìm ghế dài ngồi xuống, Tịch Sư Tử ôm hoa có chút sững sờ. Tô Phùng Tần. . . Nàng... Bệnh bao tử nghiêm trọng như vậy, vì sao còn dám làm càn uống rượu như vậy, thậm chí ngày hôm trước té xỉu tiến vào bệnh viện, ngày thứ hai trời vừa sáng liền xuất viện. Là về nhà nghỉ ngơi, hay là lại đi làm việc . Tịch Sư Tử đột nhiên có chút phiền muộn nhíu mày, cô cúi đầu nhìn bình hoa trắng nõn nà trong ngực, thấp giọng lẩm bẩm nói: "Chỉ vì tiền sao, hay là. . ."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...