Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thạch Bách Hợp lái xe chở Tịch Sư Tử cùng Hứa Thanh Khê căn cứ theo chỉ đường trong điện thoại, rất nhanh liền đến khu biệt thự tư nhân.

Vừa xuống xe Tịch Sư Tử liền nhận ra đây là nơi cô từng tới, chính là khu biệt thự Tô Phùng Tần đã từng ở.

Nhìn phẫn nộ cùng ảo não tái nhợt trên mặt Tịch Sư Tử, Hứa Thanh Khê giương mắt cùng Thạch Bách Hợp liếc nhau sau đó nhẹ giọng mở miệng hỏi.

"Thế nào Sư Tử."

''Nơi này mình đã từng tới.''

Tịch Sư Tử nắm chặt nắm đấm, giọng điệu bình thản áo sơmi trên người cô có chút nhăn, sắc mặt cũng có chút mệt mỏi.

''Vậy cô có biết Tô tiểu thư ở nơi nào không?" Thạch Bách Hợp thăm dò hỏi.

Người báo tin chỉ nói trông thấy Chân Lộ Sanh vào khu vực này nhưng bởi vì bảo an ngăn cản nên không thể vào theo.

Khu biệt thự lớn như vậy, nếu như không biết vị trí cụ thể cho dù có tìm cả ngày cũng không tìm ra người.

''Cô hỏi kiểu gì vậy? Nếu Sư Tử biết ở đâu, còn cần tôi tìm nhiều người như vậy hỗ trợ tìm người à." Hứa Thanh Khê cắt ngang oán trách một tiếng với Thạch Bách Hợp.

''Đây là chỗ ở trước kia của học tỷ không ngờ Chân Lộ Sanh lại mang chị ấy tới đây.''

Tịch Sư Tử không để ý ánh mắt như dao bay loạn giữa hai người bên cạnh, chỉ nhìn thẳng phía trước với sắc mặt lạnh lùng.

"Ai có thể đoán được chứ? Thành phố lớn như vậy, mà Chân Lộ Sanh lại giảo hoạt, nếu cô ta thật muốn giấu một người, chúng ta có tìm tới chết cũng không thấy, không biết lần này có phải lại vồ hụt hay không.''

Thạch Bách Hợp lắc đầu cảm khái.

Nhìn thấy Thạch Bách Hợp nói lời khó ưa, lại thấy sắc mặt Tịch Sư Tử càng không tốt, Hứa Thanh Khê nhấc chân giày cao gót sắc nhọn không chút khách khí hung hăng giẫm mạnh lên mũi chân Thạch Bách Hợp.

"A! Em làm gì vậy?"

Thạch Bách Hợp thê lương hét lên một tiếng, thống khổ nhảy mấy bước, nàng tức giận trừng mắt nhìn Hứa Thanh Khê, lời thô tục bật ra khỏi miệng.

"Không biết nói chuyện thì đừng nói, cô không nói chuyện không ai nghĩ cô câm đâu." Hứa Thanh Khê khí định thần nhàn, khinh thường liếc qua chỗ Thạch Bách Hợp, bộ mặt ghét bỏ không chút nào biết sai.

Hai người lại bắt đầu náo loạn, Tịch Sư Tử không thèm để ý hai người bọn họ, nhấc chân đi vào khu biệt thự.

''Tôi bất quá chỉ nói lời thật, tôi hiểu rồi, thứ em không muốn nghe nhất là lời nói thật lòng đi?'' sắc mặt Thạch Bách Hợp thống khổ châm chọc, khập khễnh lui hai bước, hiển nhiên khiến Hứa Thanh Khê đạp hụt.

''Cô ngoại trừ biết bóc vết sẹo của người ta còn biết làm gì? Được rồi, tôi mặc kệ cô.'' Hứa Thanh Khê hừ một tiếng, sắc mặt khó coi quay người liền đi theo Tịch Sư Tử.

''Khi nhờ người ta giúp thì giả bộ đáng yêu mỏng manh, mỗi lần xong mặc quần vào lại không nhận người. Thói đời gì vậy? Lần sau tôi mà còn giúp em thì tôi là kẻ hư não.'' Thạch Bách Hợp dùng bộ mặt không cam lòng ra vẻ oán trách, tràn đầy bất mãn ủy khuất, nhưng sau đó lại khập khễnh đi theo.

Tịch Sư Tử vừa vào khu biệt thự.

Tình huống ở chỗ Tô Phùng Tần đã chuyển xấu.

"Cô Chân, túi máu cuối cùng đã truyền hết, dựa theo tình huống này khẳng định sẽ không đủ, tôi đề nghị lập tức nhanh chóng đưa bệnh nhân tới bệnh viện." Bác sĩ trán đầy mồ hôi ngẩng đầu, cau mày nhìn Chân Lộ Sanh đứng ở cạnh cửa

"Vậy mau đưa tới bệnh viện, đi ngay lập tức.'' Chân Lộ Sanh quả quyết đáp.

''Bác sĩ Tào, ông phải cứu em ấy bằng bất cứ giá nào, em ấy không thể xảy ra chuyện.''

Chân Lộ Sanh cắn môi, thần sắc phức tạp lo lắng nhìn Tô Phùng Tần nằm ở trên giường, sắc mặt trắng bệch cơ hồ sắp trở nên trong suốt.

"Yên tâm, không có chuyện gì đâu.'' Bác sĩ Tào không kiêu ngạo không tự ti gật đầu, thần sắc nghiêm túc.

Khi Tô Phùng Tần được chuyển tới xe, bác sĩ cùng y tá toàn bộ lên xe, chuẩn bị chạy tới bệnh viện.

"Chuyển tới gần đây à? À chính là gia đình bên cạnh này, hai ngày nay thường xuyên có người ra vào, có hai lần tôi còn chứng kiến có người khoác áo bác sĩ tới.'' Cô gái mặc đồ ngủ, đứng ở cạnh cửa, mặc dù biểu lộ có chút khó chịu, nhưng vẫn nhiệt tâm trả lời.

''Cám ơn cô.'' Tịch Sư Tử nghiêm túc nói cám ơn, nghiêng đầu nhìn về phía dinh thự tư nhân xa hoa cách đó không xa.

Cùng lúc ấy, có một chiếc xe tải màu trắng, vòng qua ngôi biệt thự kia vượt qua đám người Tịch Sư Tử, chạy ra khỏi khu biệt thự.

Tịch Sư Tử nhìn chiếc xe kia rời đi, tim bỗng nhảy một cái.

Cô trầm ngâm tựa hồ đang suy tư điều gì.

"Sư Tử, đi thôi, nói không chừng chúng ta có thể chặn kịp Chân Lộ Sanh." Hứa Thanh Khê mở to hai mắt nhìn, xắn tay áo, thoạt nhìn giống như là muốn đi tìm người thanh toán tính sổ.

Tòa biệt thự lớn như vậy lại không đóng cửa , mặc cho cửa lớn mở rộng, cả đám Tịch Sư Tử tuy không muốn tìm lầm người, nhưng cũng không muốn buông bỏ bất kỳ cơ hội nào, tùy hứng một lần, tiến quân thần tốc.

Khi cả bọn vừa vào cửa, liền thấy Chân Lộ Sanh từ trên thang lầu đi xuống.

Tình địch chạm trán hết sức gây cấn, hoàn toàn chính xác có thể miêu tả Chân Lộ Sanh cùng Tịch Sư Tử lúc này.

Chân Lộ Sanh nhìn thấy Tịch Sư Tử đột nhiên xuất hiện trước mặt, đầu tiên là ngây cả người, sau đó châm chọc mở miệng.

''Cô cũng rất có bản lãnh, vậy mà tìm tới đây rồi."

"Học tỷ có phải ở chỗ này hay không?" Tịch Sư Tử trực tiếp mở miệng, đôi mắt sắc bén thanh lãnh nhìn thẳng vào Chân Lộ Sanh.

''Trước đây thì có, bây giờ thì không.'' Đôi mắt hẹp dài hơi khép, ánh mắt Chân Lộ Sanh không tự chủ lườm một bên cửa phòng đang rộng mở.

Đó là gian phòng Tô Phùng Tần từng bị nhốt.

Tịch Sư Tử bắt được sự vi diệu bên trong ánh mắt của cô ta, đáy lòng có chút dự cảm chẳng lành.

Cô ba chân bốn cẳng, thong dong lại nhanh chóng xông lầu, bỏ Chân Lộ Sanh lại sau lưng chạy vội tới nơi cô ta nhìn.

Khi vừa tới cửa phòng bước chân cô bất chợt dừng lại.

Sắc mặt Tịch Sư Tử trắng bệch, đôi mắt mở to tới cực hạn.

Chiếc giường đặt giữa phòng là một mảnh lộn xộn, vết máu đỏ tươi cơ hồ thấm hết cả một bên ga giường màu trắng, đầu giường còn rất nhiều ống kim, mùi nước khử trùng nồng đậm hòa cùng mùi máu tươi nhàn nhạt.

Một đống lộn xộn khiến ai thấy cũng bất an.

Hô hấp Tịch Sư Tử dần trở nên gấp rút, đầu trong chớp mắt trở nên choáng váng, cô không biết phải làm sao khi nhìn thấy một mảnh máu tươi trên giường, ngực nhảy điên loạn.

"Đây là máu của chị ấy?'' giọng Tịch Sư Tử trầm thấp khàn khàn, mang theo run rẩy cùng hoảng sợ.

''Tôi đưa em ấy tới bệnh viện rồi.'' Không biết có phải bởi vì đã làm chuyện xấu hay không mà Chân Lộ Sanh hít sâu một hơi, rốt cục nói lời thật.

''Trước đó em ấy gặp tai nạn giao thông sau khi bị thương tôi không đưa em ấy tới bệnh viện, mà trực tiếp mang tới đây cứu chữa.''

Thân thể gầy gò của Tịch Sư Tử run rẩy, phẫn nộ nơi đáy lòng ứ đọng cùng tràng cảnh trước mắt, khiến Tịch Sư Tử mất hết khống chế, cô đột nhiên quay đầu.

Con người luôn đạm mạc lạnh lùng, lần đầu tiên dùng ánh mắt căm hận thù địch nhìn một người.

Cặp mắt thanh tịnh và đẹp đẽ màu đen thâm thúy, hiện đầy tia máu màu đỏ, cừu hận cùng phẫn nộ ẩn sâu khiến ai thấy cũng không khỏi cảm thấy có chút kinh hoảng và sợ hãi.

Tịch Sư Tử từng bước một, chậm rãi tiến tới gần Chân Lộ Sanh.

Nhưng Chân Lộ Sanh cũng không hề nhượng bộ, cô ta nhìn cô gái cao gầy trước mắt từng bước tới gần.

Thân thể gầy yếu tựa hồ ẩn chứa năng lượng kinh người, mang theo hơi lạnh thấu xương.

''Lúc đầu thương thế của em ấy cũng không nặng, tu dưỡng mấy ngày cũng tốt hơn nhiều, chỉ là không nghĩ đến em ấy lại quá quyết tuyệt.'' Chân Lộ Sanh rốt cục cúi đầu dưới ánh mắt của Tịch Sư Tử.

Cô đích thật đã làm sai.

"Bốp''

Một tiếng tát thanh thúy vang dội vang lên.

Hứa Thanh Khê cùng Thạch Bách Hợp đứng trước cửa ra vào, há to miệng khó có thể tin ngửa đầu nhìn lên đầu bậc thang.

Trời ạ.

Sư Tử vậy mà lại đánh người.

Chân Lộ Sanh thấy Tịch Sư Tử vươn tay, nhưng lại không nghĩ Tịch Sư Tử thật dám đánh cô.

Bàn tay mang theo gió lạnh hung hăng tát vào gương mặt trắng nõn kiều diễm của Chân Lộ Sanh.

Lực đạo lớn tới nỗi khiến mặt Chân Lộ Sanh lệch hẳn sang một bên.

Gương mặt trắng nõn rất nhanh liền hiển hiện một dấu năm ngón tay đỏ bừng.

Tịch Sư Tử lạnh nhạt thu bàn tay có chút đau, cô lạnh lùng liếc nhìn Chân Lộ Sanh vẫn nghiêng đầu không nhúc nhích.

Giọng băng lãnh như hàn băng.

''Cái tát này, tôi thay học tỷ đánh cô.''

Esley: Dạo này es bận công việc nên không thể chăm edit, tuần sau tiến độ sẽ hơi giảm nha mọi người :(

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...