Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi nói lại lần cuối cùng, thả tôi ra, nếu không cô chờ nhận xác tôi đi."

Giọng điệu Tô Phùng Tần dứt khoát còn quanh quẩn trong đầu.

Chân Lộ Sanh không thể tin nhìn màn ảnh, Tô Phùng Tần chẳng biết tự lúc nào đã đứng lên.

Thân ảnh gầy yếu đơn bạc quật cường đứng ngửa đầu nhìn chòng chọc vào máy chiếu, nhìn chằm chằm Chân Lộ Sanh.

Bộ đồ bệnh nhân rộng rãi màu trắng đã bị máu tươi thấm ướt vùng bụng.

Huyết dịch đỏ thắm sền sệt thậm chí đã bắt đầu nhỏ từng giọt từng giọt xuống sàn nhà.

Nhỏ xuống dưới chân Tô Phùng Tần bên cạnh chiếc giường đơn.

"Em điên rồi."

Chân Lộ Sanh đột nhiên đứng dậy sắc mặt tái xanh năm ngón tay nắm chặt thật chặt chiếc cốc đế cao.

Đốt ngón tay đều trắng bệch, ai nhìn cũng biết lực đạo của cô lớn cỡ nào, tựa hồ có thể bóp nát chiếc ly đế cao trong tay.

Vết thương nếu như chỉ do hoạt động quá nhiều mà vỡ ra cũng không thể chảy nhiều máu như vậy, đây rõ ràng do Tô Phùng Tần tự ngược.

Quả nhiên khi ánh mắt Chân Lộ Sanh dời xuống tay Tô Phùng Tần rủ xuống ở một bên, thì thấy trên bàn tay trắng noãn đã dính đầy máu tươi, giữa những ngón tay còn nắm một đoạn chỉ bị máu nhuộm đỏ.

Đó là chỉ may vết thương, Chân Lộ Sanh không thể tin trừng lớn đôi mắt, nàng vậy mà chịu nỗi đau đớn, tự mình xé rách vết thương.

Nàng rõ ràng muốn tự sát, đúng là điên thật rồi.

Thân thể Chân Lộ Sanh nhẹ nhàng run rẩy, cũng không biết do sợ hãi hay tức giận.

"Thả tôi ra."

Thân thể Tô Phùng Tần gầy yếu đã có chút không chịu nổi, nàng cảm thấy mình đã bắt đầu có cảm giác thiếu dưỡng khí, cảm giác choáng váng khiến nàng vô lực muốn té ngã.

Mồ hôi lạnh từ thái dương trượt xuống khuôn mặt trắng bệch như giấy trắng.

Lúc này Tô Phùng Tần rất dứt khoát, chỉ vì muốn đi, mà dám tự xé rách vết thương đã được may lại của mình.

Thì cũng đủ biết nàng quyết tâm cỡ nào.

Thấy Tô Phùng Tần thân thể lung lay sắp đổ, sắc mặt đã bắt đầu tái nhợt, Chân Lộ Sanh đen mặt hất ly đế cao trong tay ra.

Chiếc ly rơi trên nền đất, bởi vì được thảm lông dê mềm mại đỡ, nên không bị vỡ, chỉ lăn hai vòng trên thảm rồi dừng lại.

Rượu đỏ bên trong nhiễm đỏ một mảnh thảm thuần bạch sắc.

Chân Lộ Sanh cơ hồ chạy đến cạnh cửa, cô dùng sức mở tung cửa.

Tuy mặc sườn xám khiến hoạt động không tiện nhưng Chân Lộ Sanh do kinh hoảng quá độ mà không thèm để ý chút nào tới hình tượng của mình, vung vạt áo sườn xám chạy một mạch ra ngoài.

Lý Triệt đang trong phòng khách đọc sách, ngồi trên xe lăn, cúi đầu chăm chú nhìn sách bày trên gối.

Tiếng giày cao gót dồn dập nện xuống sàn nhà khiến anh ta ngạc nhiên quay đầu.

Sau đó anh ta liền thấy người vợ luôn ưu nhã cao quý, không hề cố kỵ hình tượng lảo đảo nghiêng ngã từ trên lầu chạy xuống.

Thậm chí không hề phát giác mái tóc được cô chải vuốt chỉnh tề đã bắt đầu rối tung, chiếc ngọc trâm trắng luôn cài trên tóc vì động tác hấp tấp mà rơi xuống bậc thang bằng gỗ, khiến mái tóc dài của cô buông xõa.

Phát ra một tiếng trâm rơi thanh thúy.

"A Sanh, sao vậy?" Lý Triệt khép sách lại, vừa khẩn trương vừa kinh ngạc nhìn Chân Lộ Sanh.

Nhưng Chân Lộ Sanh không thèm để ý, phảng phất như không nghe thấy câu hỏi của anh ta, hốt hoảng xông ra khỏi cửa lớn.

"A Sanh "

Lý Triệt không tiện hoạt động, vội vàng chuyển động xe lăn muốn chạy theo Chân Lộ Sanh.

Sách đặt trên gối rớt xuống sàn nhà.

Khi chật vật di chuyển tới cạnh cửa, Lý Triệt liền nghe thấy tiếng động cơ rất nhỏ vang lên.

Sau đó một chiếc xe hơi thể thao chạy như bay biến mất trước tầm mắt anh ta.

"Sư Tử, bạn của mình mới gọi điện thoại tới báo, Chân Lộ Sanh có động tĩnh, cô ta vừa rời khỏi nhà." Hứa Thanh Khê đẩy cửa ra, kích động hô lớn một câu.

Tịch Sư Tử đang nằm nghỉ ngơi trên ghế sa lon, trên gương mặt tái nhợt là vành mắt thâm đen, lộ ra vẻ mỏi mệt không chịu nổi.

Nhưng khi vừa nghe câu nói của Hứa Thanh Khê sau khi đẩy cửa vào, cô bèn nhanh chóng mở mắt.

"Đi theo cô ta."

Tịch Sư Tử nhanh chóng đứng dậy, bởi vì quá vội vàng, suýt nữa ngã từ trên ghế salon xuống .

"Sư Tử, hay là để bạn của mình theo dõi, đã bốn năm ngày rồi cậu không nghỉ ngơi tốt. Hay cậu nghỉ ngơi thêm một hồi đi, nếu có tin tức, bạn của mình sẽ gọi điện thoại tới ngay."

Hứa Thanh Khê thấy dáng vẻ Tịch Sư Tử mỏi mệt tiều tụy, đau lòng do dự khuyên.

"Mình không chờ được nữa, một phút thôi cũng không được."

Tịch Sư Tử tùy ý cầm lấy một chiếc áo khoác rồi chạy ra ngoài.

Thân thể cô cao gầy cũng có chút lay động, bởi vì quá lâu không ăn uống nghỉ ngơi gì nên, thân thể của cô đã mệt mỏi quá mức.

Thoạt nhìn cô cũng rất có tinh thần, tuy trong đôi mắt đã bò đầy tơ máu, nhưng vẫn kiên định.

Tịch Sư Tử vẫn luôn hoài nghi do Chân Lộ Sanh giấu Tô Phùng Tần đi, mấy ngày gần đây ngoại trừ không ngừng ra ra vào vào cục cảnh sát, tìm kiếm thêm bên ngoài, thì vẫn luôn theo dõi Chân Lộ Sanh.

Vô luận Chân Lộ Sanh đi nơi nào, cô đều đi theo.

Mấy ngày nay cho dù nơi Chân Lộ Sanh có bao xa, Tịch Sư Tử cũng không buông lỏng cảnh giác nhất định phải tự mình chạy theo, khiến cô mệt muốn chết.

Thật vất vả lắm mới bị Hứa Thanh Khê kéo xuống, miễn cưỡng bị bắt về nghỉ ngơi.

Mới nghỉ ngơi hai giờ, không ngờ Chân Lộ Sanh lại lái xe ra cửa.

Hứa Thanh Khê hiểu rõ tính tình Tịch Sư Tử, chuyện gì liên quan tới Tô Phùng Tần, thì người này sẽ trở nên bướng bỉnh như đầu trâu, mười con ngựa kéo cũng không thể kéo cô về nhà.

"Nếu như lần này Chân Lộ Sanh lại trêu chọc chúng ta, thì cậu phải trở về nghỉ ngơi một đêm cho mình, đừng hòng thoát. Đừng để đến mức còn chưa tìm được Tô Phùng Tần đã khiến bản thân mệt đến chết."

Hứa Thanh Khê cắn chặt hàm răng rời khỏi cửa đuổi theo Tịch Sư Tử.

Người bạn mà Hứa Thanh Khê nhắc tới là Thạch Bách Hợp.

Nàng đậu xe ngay dưới nhà Tịch Sư Tử cùng Hứa Thanh Khê.

"Tịch phó tổng, đã lâu không gặp." thấy Tịch Sư Tử mở cửa xe leo lên, Thạch Bách Hợp bèn trừng mắt nhìn Hứa Thanh Khê, sau đó chào hỏi Tịch Sư Tử.

"Lập tức đi."

Chỉ là Tịch Sư Tử không rảnh cùng nàng ôn chuyện, nhìn chằm chằm phía trước, thúc giục nàng lên đường.

"Có biết nhìn sắc mặt không? Nhanh lên, Sư Tử không rảnh cùng cô ôn chuyện đâu."

Hứa Thanh Khê lên xe, hung hăng liếc Thạch Bách Hợp một chút.

"Được thôi, nắm chặt, đi đấy."

Thạch Bách Hợp bất đắc dĩ lắc đầu, đề máy dặn dò một tiếng.

Bởi vì nóng vội, lần này Chân Lộ Sanh không để ý có người theo sau, cô lái xe thật nhanh đến khu biệt thự tư nhân rồi vội vàng xuống xe.

Nếu Tịch Sư Tử tới đây chắc chắn có thể nhận ra, đây là chỗ ở trước kia của Tô Phùng Tần.

Tô Phùng Tần đã từng dẫn cô tới đây, cô còn từng ở lại nơi này một đêm, sau khi Tô Phùng Tần dọn đi, khu biệt thự này đã cho người khác thuê.

Tô Phùng Tần đã bị giam trong một căn hộ ở phía sau khu biệt thự của nàng.

Chân Lộ Sanh hấp tấp đẩy cửa ra, mấy vị bác sĩ y tá đã ở bên trong bắt đầu cứu chữa.

Vết thương của Tô Phùng Tần trong vòng vài ngày đã rách rất nhiều lần, cũng từng khâu đi khâu lại rất nhiều lần, khiến phần bụng của nàng xuất hiện đầy vết lỗ kim.

Khi Chân Lộ Sanh chạy tới Tô Phùng Tần đã bởi vì mất máu quá nhiều mà ngất đi.

Cô chật vật đứng trước cửa ra vào không dám bước tới.

Cô thở gấp nhìn bác sĩ y tá bận rộn tới tới lui lui trong phòng.

"Chấn thương này thật sự chỉ là một vết thương nhỏ. Tuy nhiên, đây chỉ là một vết thương ngoài da, mặc dù có sâu hơn một chút, nhưng chỉ cần hảo hảo điều dưỡng thì sẽ rất mau lành. Sao lại để vết thương rách nhiều lần thế này? Bây giờ vết thương đã bị nhiễm trùng rồi. Một cô gái khỏe mạnh, sao lại muốn hành hạ bản thân thế này chứ? Bây giờ còn dám tự tay xé rách vết thương, đúng là không sợ đau."

Bác sĩ vừa tiến hành giải phẫu vừa cảm thán một câu.

Chân Lộ Sanh đứng trước cửa vừa vặn có thể thấy rõ mặt Tô Phùng Tần.

Khuôn mặt đã từng rất xinh đẹp tinh xảo, trong mấy ngày ngắn ngủi đã gầy gò không còn hình dáng gì.

Người vốn đã gầy nay càng gầy yếu hơn, sắc mặt trắng bệch không có một chút sinh khí nào, trên gương mặt tái nhợt còn hiện lên gân xanh, phảng phất giống một người sắp chết.

Chân Lộ Sanh dùng thần sắc phức tạp nhìn Tô Phùng Tần.

Thấy nàng hôn mê cũng nhíu chặt lông mày, cùng đôi môi dù tái nhợt vẫn quật cường cong lên.

Cho dù ở trong hôn mê, Tô Phùng Tần tựa hồ cũng có thể cảm thấy đau đớn, mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống, làm ướt những lọn tóc rối của nàng.

Đôi môi tái nhợt khô nứt nhẹ nhàng giật giật.

Chân Lộ Sanh tin cho dù có đứng ngay cạnh nàng khẳng định cũng không nghe ra nàng đang mấp máy môi nói điều gì.

Nhưng Chân Lộ Sanh lại rõ ràng nghe thấy, Tô Phùng Tần đang gọi tên một người.

"Sư Tử."

Esley: Tô tỷ là cực phẩm mỹ nhân, giữa sự sống và cái chết mà vẫn chỉ yêu thương một mình Tịch tỷ huhuhu, chị làm ơn đừng tự ngược nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...