Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước khi về nhà Tịch Sư Tử lái xe tới nhà Hứa Thanh Khê một chuyến trước, dưới tình thế cấp bách hôm qua cô đã lấy mất xe của Hứa Thanh Khê. Vốn dĩ tối hôm qua lúc ở nhà Tô Phùng Tần, Hứa Thanh Khê gọi rất nhiều lần nhưng cô đều không bắt máy, khi cô tính gọi điện thoại giải thích, thì Hứa Thanh Khê lại không nghe máy, cô chỉ có thể nhắn một tin nhắn giải thích với Hứa Thanh Khê.

Khi đến trước dưới nhà Hứa Thanh Khê, Tịch Sư Tử rốt cục gọi được điện thoại cho cô nàng, bảo nàng xuống lầu mở garage ra. Tịch Sư Tử ở dưới lầu đợi một hồi lâu, mới thấy Hứa Thanh Khê mang dép mặc áo ngủ chậm rãi đi xuống, hai mắt thâm quần, oán niệm nhìn Tịch Sư Tử, hình như tối hôm qua cô nàng ngủ không được ngon.

Tịch Sư Tử còn tưởng rằng Hứa Thanh Khê bởi vì chuyện tối ngày hôm qua lo lắng cho cô mà không ngủ được, trong lòng có chút áy náy, tính mời Hứa Thanh Khê đi ăn cơm. Thế nhưng lời còn chưa kịp nói, đã thấy trên cổ trắng nõn của Hứa Thanh Khê, có một dấu hôn màu đỏ sậm, mặc dù Tịch Sư Tử hoàn toàn không hiểu chuyện yêu đương, nhưng cũng không phải cô ngốc, cũng không phải cô gái ngây thơ trong sáng, đương nhiên biết dấu hôn trên cổ Hứa Thanh Khê không phải do muỗi cắn.

''Cô bé đừng có nhìn loạn nữa, tối hôm qua lão nương mệt mỏi cả đêm, chỉ muốn đi ngủ thôi, không có thời gian chiêu đãi cô em, cô em về nhà tìm mẹ đi nhé.'' Hứa Thanh Khê hữu khí vô lực trừng mắt nhìn Tịch Sư Tử, vẩy vẩy tóc, che khuất dấu hôn trên cổ, chuyện này khi cô nàng về nhà mới phát hiện ra, tên hỗn đản Thạch Bách Hợp kia thế mà lại dám lưu lại dấu hôn rõ ràng như vậy trên cổ nàng, nếu không phải nàng buồn ngủ mỏi mệt không chịu nổi, nàng sớm đã cầm dao phay chém chết tên hỗn đản Thạch Bách Hợp kia.

"Xem ra hôm qua đã vô cùng mệt mỏi, hẳn là bận rộn suốt đêm đi." Tịch Sư Tử đứng bên cạnh xe, hai tay bắt chéo, đôi mắt mang theo vài phần trêu tức biểu lộ nhàn nhạt trên mặt. Hứa Thanh Khê trừng mắt, gãi đầu như không thể tin được nhìn Tịch Sư Tử: "Ây ya, đầu gỗ vạn năm của tôi ơi, cô rốt cuộc học đâu ra thói trêu tức người ta thế kia?''

Tịch Sư Tử nghe Hứa Thanh Khê nói như vậy, lông mày nhẹ nhàng giương lên: "Trừ cô ra, còn ai vào đây nữa?''

Hứa Thanh Khê chép miệng, ngáp một cái phất phất tay: "Tôi dậy cô em đi trêu chọc tôi khi nào chứ? Đi mau đi, cứ để xe ở đây đi, tôi phải lên lầu ngủ bù, cô mau về nhà, người nhà cô chắc đang loạn lên đấy, tối hôm qua gọi tôi không biết bao nhiêu là lần.''

Tịch Sư Tử nhìn thấy mắt Hứa Thanh Khê mở không nổi mắt, dáng vẻ khổ cực, nhẹ gật đầu quay đầu rời đi. Nhưng mới đi được vài bước, đã nghe thấy Hứa Thanh Khê gọi tên cô. Cô nghi ngờ quay đầu, Hứa Thanh Khê đứng cách cô không xa, vừa che miệng không ngừng ngáp, ánh mắt lại phát sáng lên, tựa hồ nghĩ tới chuyện tốt gì, giọng dịu dàng, hưng phấn nói: "Sư Tử, dạo này cô có thời gian vẽ tranh không?''

"Không phải đã nói rồi sao, bây giờ tôi đang bận chuyện ở công ty không thể phân tâm làm hai chuyện. Sau khi tan ca thì chẳng còn hơi sức đâu mà vẽ.'' Tịch Sư Tử cau mày quay đầu không hiểu nhìn Hứa Thanh Khê.

''Là thế này, có một người tìm tôi, nói muốn họa tác của cô. Ra giá khá cao, cơ hồ bán một bức có thể bằng giá của cả ba bức, tôi muốn nói, nếu như cô có chút thời gian, thì vẽ một bức đi.'' Hứa Thanh Khê giống như sống dậy từ trong cõi chết, con mắt sáng lấp lánh nhìn Tịch Sư Tử, tựa như trong mắt chỉ khắc một chữ Tiền .

"Không muốn vẽ." Tịch Sư Tử trả lời một câu rất nhanh, mặt không thay đổi nhếch môi, nhàn nhạt nhìn Hứa Thanh Khê.

''Cô....." Hứa Thanh Khê trừng mắt, có chút tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Tịch Sư Tử chuyện tốt như vậy mà đầu gỗ này lại cự tuyệt, Hứa Thanh Khê vội vàng nói đi nói lại, tận tình khuyên giải Tịch Sư Tử: "Một bức họa bằng ba bức vẽ a, có phải là cô không biết tốc độ vẽ của bản thân đâu, có đôi khi hơn nửa năm mới vẽ được một bức. Cô không quan tâm tôi giúp cô quan tâm, tôi nói cho cô biết nhé, chúng ta chẳng còn bao nhiêu tiền nữa. Cô là hoạ sĩ là nghệ thuật gia, cô thanh cao, nhưng cô cũng phải có tiền mua cơm chứ, cô không phải ghét nhất là ăn bám người khác sao? Ghét nhất mấy người cứ vòi tiền cha mẹ đó sao?''

Hứa Thanh Khê nói lời nào cũng toàn là lời thật, mặc dù Tịch Sư Tử rất nổi tiếng, họa tác cũng có thể được đánh giá cao, thế nhưng quanh năm suốt tháng Tịch Sư Tử chỉ vẽ ra được có vài ba bức mỗi năm, mặc dù hốt được không ít tiền. Thế nhưng Tịch Sư Tử cũng không phải người biết tiết kiệm, mặc dù bình thường không mua quần áo không mua túi xách, thế nhưng cô thường xuyên mua mấy thứ ly kỳ cổ quái, đôi khi còn vung tay quá trán.

Mấy tháng trước, Tịch Sư Tử đi Luân Đôn một chuyến, nhìn thấy một hoạ sĩ lang thang bên đường, rất thích họa tác của hắn, sau đó liền hào phóng dùng một vạn hai ngàn bảng Anh mua một bức họa của người ta. Một vạn hai ngàn bảng Anh, đổi thành nhân dân tệ cũng gần mười vạn, bỏ mười vạn ra mua một bức vẽ chẳng đáng tiền, vậy mà Tịch Sư Tử cũng làm được. Mặc dù là tiền của Tịch Sư Tử, nhưng Hứa Thanh Khê vẫn cứ đau lòng thay tới tận vài ngày, liều sống liều chết giúp gia hoả này quan sát thị trường chứng khoán, lao tâm lao lực giúp cô đầu tư miễn phí, không kiếm được tiền còn đỡ hơn để cho cô tiện tay cho người khác.

''Cô vẫn được trả lương cơ mà.'' Tịch Sư Tử không mảy may để ý đến người đối diện đang nghiến răng nghiến lợi, càng ngày càng u oán, hận không thể cắn chết cô ngay lập tức, sắc mặt lạnh nhạt nhẹ nhàng quăng ra một câu như vậy.

''Cô...cô...'' Hứa Thanh Khê mém tí thì tắt thở, nàng ôm ngực, nhìn mặt của gia hỏa này, mà cô nàng hận không thể dùng giày nện cho một phát, cho khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn xinh đẹp kia dập nát.

Tịch Sư Tử nhìn bộ dáng Hứa Thanh Khê phẫn hận thở hồng hộc, khiêu mi nhắc nhở một câu: "Nhà cô không phải có một bức tranh trước đó do tôi tặng cho cô à, cô mê tiền như thế, sao không bán quách cho người nọ đi, không chừng cũng có giá lắm đấy.''

"Thôi đi, nhà ngươi cho rằng lão nương chỉ biết tiền thôi à? Quân tử có đạo ái tài, bức họa kia là cho nhà ngươi lần đầu gặp mặt tặng cho lão nương. Lão nương thật ra muốn bán, nhưng nếu lão nương mà bán chắc ngươi sẽ lờ lão nương một năm luôn chứ gì.'' Hứa Thanh Khê hừ hừ vài tiếng, bất mãn quăng mấy câu cái khinh khỉnh về phía Tịch Sư Tử.

Đôi mắt Tịch Sư Tử trong nháy mắt hiện lên ý cười, cô biết Hứa Thanh Khê, ái tài là thật nhưng kỳ thật cũng là người, trọng cảm tình, lúc trước cũng có người từng ra giá cao mua lại bức vẽ đó trong tay Hứa Thanh Khê, nhưng Hứa Thanh Khê đều cự tuyệt, về sau mặc dù ôm gối đầu khóc lóc kể lể mình bỏ lỡ một số tiền lớn, nhưng Tịch Sư Tử biết, Hứa Thanh Khê rất để ý bức vẽ đó, nàng đã từng nói, bởi vì một câu nói mà hai người mới trở thành bạn bè, và bức vẽ ấy như một vật chứng minh tình hữu nghị thuần khiết của hai người.

Hứa Thanh Khê nhìn thấy Tịch Sư Tử không có chút rung động nào, liền biết mình không khuyên nổi cô. Chỉ có thể sụt hạ đầu, đôi mắt một lần nữa nhiễm lên một tầng sương mù mệt mỏi, nàng lại ngáp thêm mấy cái, nói muốn lên lầu đi ngủ .

Đứng dưới lầu, Tịch Sư Tử thuận miệng hỏi một câu: "Người bỏ giá cao muốn mua, là ai?'' Hứa Thanh Khê không ngừng một bước, đưa lưng về phía cô khoát khoát tay, nói câu nương theo tiếng ngáp đứt quãng: "Chủ của quán bar lần trước chúng ta đi dự khai trương, bà chủ họ Chân."

Chân Lộ Sanh, Tịch Sư Tử ngây cả người, trước mắt hiện lên khuôn mặt lúc nào cũng mang theo tiếu dung trêu tức đầy lười biếng, người mặc sườn xám, giống như người mèo, còn có bộ móng tay sơn màu đỏ tươi của nàng. Người phụ nữ đó, vì sao lại ra cao mua tranh vẽ của cô như vậy, lông mày nhíu một cái, Tịch Sư Tử nhếch môi, vừa suy tư vừa đi về.

Ước chừng đi thêm vài phút đồng hồ, điện thoại di động trong túi dồn dập vang lên. Màn hình hiển thị số điện thoại của anh cô, Tịch Sư Lam, cô vội nối máy, chỉ nghe thấy một chuỗi tiếng thở hổn hển vang lên đầu dây bên kia, giọng nói vội vàng kích động truyền đến: "Sư Tử, tranh thủ thời gian đến bệnh viện, chị dâu của em xảy ra chuyện rồi."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...