Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khu cư xá đèn điện sáng trưng dần yên tĩnh, đã tới giờ nên đi ngủ, ánh đèn tắt  hơn phân nửa. Mà biệt thự của Tô Phùng Tần vẫn còn mở đèn sáng trưng, trong căn phòng khách rộng lớn, Tô Phùng Tần chẳng biết từ lúc nào đã mặc một bộ áo thun bằng bông rộng thùng thình, càng làm nổi bật lên thân thể gầy yếu, chân trần an tĩnh ngồi ngay ngắn trong bàn ăn, uống từng muỗng từng muỗng cháo, ngẫu nhiên sẽ len lén nhìn Tịch Sư Tử đang đứng bên cạnh thang lầu.

Hai tay Tịch Sư Tử đan vào nhau, đánh giá một loạt những bức vẽ được treo trên trường hai bên hành lang. Đều là tranh vẽ của danh gia thủ bút hiếm có, phần lớn đều là những danh tự ngay cả Tịch Sư Tử cũng chưa từng nghe qua. Nhưng nét vẽ thì không tệ , phong cách vẽ để lộ sự non nớt, tựa như là những tác phẩm do hoạ sĩ có tài hoa vừa mới nổi. Tịch Sư Tử chăm chú quan sát từng bức một, thỉnh thoảng lại nhíu mày trầm tư, hoặc giãn lông mày ra khóe môi khẳy nhẹ, bước vào cảnh giới của riêng mình.

Dạ dày được lấp đầy , thân thể Tô Phùng Tần cũng ấm áp hơn. Nàng không quấy rầy khi Tịch Sư Tử đã mê mẩn thưởng thức họa tác, chỉ rón rén cầm chén muỗng thu dọn phòng bếp, toàn bộ đều rửa sạch sẽ xếp lại ngay ngắn. Khi mở tủ lạnh chưa bao giờ dùng qua, một vị chanh thơm ngát đập vào mặt, Tô Phùng Tần kinh ngạc nhướng mày, trong tủ lạnh trống rỗng, bây giờ đã chất đầy đồ ăn thức uống, hoa quả, rau quả tươi mới, bánh mì, thịt thà cá mú, còn có sữa bò dinh dưỡng đóng hộp, toàn bộ phân loại chỉnh tề ngăn nắp, vì phòng mùi vị khác thường, thậm chí còn đặt nhiều mảnh chanh cắt gọn.

Không cần nghĩ cũng biết là ai làm, Tô Phùng Tần nghiêng đầu nhìn lại, chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng thẳng tắp, thân thể gầy gò đơn bạc của Tịch Sư Tử, đang lẳng lặng đứng trước một bức tranh, không nhúc nhích. Đôi mắt hiện lên một tia ấm áp, Tô Phùng Tần cứ ngỡ như mình đang mơ, chăm chú quan sát tủ lạnh tràn ngập sinh khí, có cảm tưởng giống như từ khi mua cái tủ lạnh này, chưa bao giờ thấy nó chứa nhiều đồ như thế này.

Sau khi cảm động, Tô Phùng Tần vẫn còn có chút kinh ngạc, Tịch Sư Tử thoạt nhìn cũng không giống một người biết chăm sóc cho cuộc sống của mình lắm, gương mặt thường xuyên lạnh lùng, tựa như một con khổng tước lúc nào cũng kiêu ngạo nghểnh đầu dựng đuôi, dáng vẻ giống loại người không dính khói lửa trần gian. Hơn nữa, đại đa số nghệ thuật gia cũng thường không sinh hoạt như người thường, nhưng Tịch Sư Tử không những tự mình nấu ăn, mà còn đi mua đồ lấp đầy tủ lạnh, hiển nhiên hoàn toàn khác với con người trong tưởng tượng của Tô Phùng Tần, mà điều tương phản chính là, thoạt nhìn Tô Phùng Tần giống loại người sẽ chiếu cố người khác hơn so với Tịch Sư Tử.

Khi Tô Phùng Tần còn đang đứng trước tủ lạnh cảm khái, Tịch Sư Tử đã chậm rãi bò tới tầng cao nhất của cầu thang, nhìn về phía một bức họa được treo ở chỗ cao nhất. Con mắt quét qua quét lại, thì đã thấy cô sửng sốt. Màu sắc quen thuộc, phong cách vẽ rất quen thuộc, kết cấu và thủ pháp cũng đều rất quen thuộc, Tịch Sư Tử chậm rãi mở to mắt, không tin vào mắt mình khi ánh mắt chuyển tới dưới góc phải của bức vẽ. Trên chất giấy trắng tinh có ba chữ được viết bằng bút chì Tịch Sư Tử, phía dưới là ngày hai tháng tư năm 2013. Đây chính là thủ bút của Tịch Sư Tử cô.

Nét vẽ mơ mơ hồ hồ phắc họa quảng trường nơi giáo đường dưới một cơn mưa, một cô bé người mặc quần áo lam lũ ngồi xổm trong một góc bẩn thỉu, tiếu dung xán lạn, đôi mắt cong cong, trong tay còn cầm nửa mẩu bánh mì bẩn thỉu đút cho con chim bồ câu trắng đang đậu trên đầu vai. Phía trước cô bé có thật nhiều người ăn mặc xa hoa đầy quý tộc với khí độ bất phàm đi qua, bọn họ kiêu ngạo hất cằm lên nghiêm mặt, ánh mắt khinh thường cao ngạo nhìn người bên cạnh. Toàn bộ bức vẽ có rất nhiều người, nhưng chỉ có mình cô bé đó là cuộn mình trong góc mà trên mặt lại nở nụ cười, còn có con chim bồ câu trắng trên đầu vai cô há mồm khẽ kêu.

Tịch Sư Tử đánh giá đi đánh giá lại bức họa này, quả thật do cô vẽ, nhưng cho dù cô có vắt óc cũng không nhớ nổi mình đã vẽ khi nào, tại sao lại vẽ loại tranh này? Lại còn vẽ cũng không được đẹp lắm, có chút cứng nhắc non nớt. Khiếp sợ trong lòng hòa cùng khó hiểu càng ngày càng mãnh liệt, Tịch Sư Tử nghiêng đầu nhíu chặt lông mày, tìm kiếm câu trả lời nhìn về phía Tô Phùng Tần đang đứng phía dưới bậc thang.

''Quả thật do em vẽ, chị không phải đã từng nói, hai năm trước ngẫu nhiên có được một bức tranh do em vẽ à?'' Tô Phùng Tần từ dưới từng bước từng bước đi lên, chân trần giẫm lên cầu thang gỗ thật nghe kẽo kẹt, dưới mắt cá chân trắng noãn mảnh khảnh có buộc một sợi dây đỏ, khiến chân ngọc trắng nõn càng thêm trắng như tuyết.

Tô Phùng Tần chậm rãi đi đến bên người Tịch Sư Tử, thần sắc bình thản như chuyện Tịch Sư Tử đang ngạc nhiên là một điều rất hiển nhiên. Trên mặt nàng biểu lộ sự hoài niệm đầy dịu dàng, nhìn theo ánh mắt Tịch Sư Tử quan sát bức họa kia. Hai năm trước khi Tịch Sư Tử vẽ bức họa này, cũng không phải là bức họa đẹp nhất trong những tác phẩm mà nàng sở hữu, nhưng lại dược lau sạch sẽ nhất, treo ở nơi cao nhất.

Tịch Sư Tử nhíu mày thật chặt: ''Tôi biết là do tôi vẽ, thế nhưng vì sao lại chẳng có chút ấn tượng nào.''

''Do em tiện tay vẽ ra, em không nhớ rõ cũng rất bình thường." Tô Phùng Tần thấp giọng nhẹ cười cười, giọng nói thanh thúy giống như tiếng những chiếc cốc đựng rượu đế cao đắt đỏ va chạm vào nhau, nghe thật êm tai: "Khi em đánh rơi, chị đã vô tình nhặt được.''

Tịch Sư Tử cắn cắn môi, cúi đầu né tránh ánh mắt: ''Do tôi hiểu lầm chị, hôm qua tôi đã nói nhiều lời quá đáng như vậy.''

"Ngốc quá, do chị không giải thích rõ ràng, chỉ là một hiểu lầm, em đừng để trong lòng. Huống chi em hôm nay đã cứu chị, là chị nợ em mới phải.'' tiếng cười Tô Phùng Tần lười biếng mà ôn nhu, gò má trắng nõn tinh xảo, đôi mắt hơi híp lại, buồn cười khi thấy bộ mặt quật cường của Tịch Sư Tử.

'' Bức họa này tôi vẽ không được đẹp lắm, sao chị lại treo ở nơi dễ thấy nhất?'' Đây là điểm khiến Tịch Sư Tử cảm thấy tò mò, bởi vì bức họa này thật vẽ không được đẹp, Tô Phùng Tần lại cẩn thận treo ở nơi dễ nhìn nhất, mặc dù trên mặt hề hiện ra biểu lộ, nhưng trong lòng Tịch Sư Tử lại có chút ngượng ngùng.

Tiếu dung trên mặt Tô Phùng Tần chậm rãi thu lại, hai tay bắt chéo, nàng chăm chú lẳng lặng nhìn họa tác mông lung trước mặt, trong mắt chợt có chút rưng rưng, nàng cười khổ : "Cái gì được gọi là vẽ đẹp? Trong mắt chị, một bức vẽ trong một thời điểm nào đó có thể khiến người khác xúc động, nói lên xúc cảm từ nội tâm người ấy, mới chính là một họa tác vĩ đại.''

Tịch Sư Tử im lặng, cô hiểu Tô Phùng Tần muốn nói gì. Cô hút một hơi sâu nghiêng đầu nhìn qua cô gái đang sóng vai với mình mà đứng, khi Tô Phùng Tần nhìn bức vẽ này dường như đã lâm vào một hồi ức nào đó, thần sắc lại có chút thê lương bi ai. Tịch Sư Tử hơi động lòng, không hiểu vì sao lại cảm thấy hơi khó chịu , cô cúi đầu xuống nhìn vân gỗ trên sàn nhà.

"Sư Tử, vào thời điểm chị mất đi luôn sự tôn nghiêm cuối cùng, bị tuyệt vọng bao phủ, nhặt được bức vẽ của em trên ghế dài giữa quảng trường, nó đã cho chị một tia hi vọng và ấm áp, nó thậm chí còn chưa phải là một bức vẽ hoàn chỉnh, nhưng ở trong lòng của chị, nó là một bảo vật vô giá, cho dù là họa tác của Van Gogh cũng còn kém rất xa.'' Tô Phùng Tần nhẹ nhàng nói quanh quẩn bên tai Tịch Sư Tử, nàng nghiêng đầu chăm chú nhìn Tịch Sư Tử, đồng tử đen láy tĩnh mịch, giờ phút này tràn đầy ôn nhu.

Tịch Sư Tử một hồi lâu mới ngẩng đầu, lại thấy Tô Phùng Tần ôn nhu nhìn mình như vậy, cô ngẩn ra một hồi lâu mới nhanh chóng quay đi nơi khác: "Em hiểu rồi.''

Ánh mắt mờ mịt tìm không thấy điểm dừng, mặt Tịch Sư Tử trước sau như một không thay đổi cũng khẽ cau mày, sợ đôi tai đang dần ửng đỏ của mình bị ai đó nhìn thấy.

"Sư Tử, đã trễ thế như vậy, không bằng ở lại nghỉ ngơi trong phòng ngủ dành cho khách đi.'' Tô Phùng Tần thấy Tịch Sư Tử quay đầu không nhìn mình, tiếu dung nơi khóe môi vẫn cứ ôn nhu như vậy.

"Không sao, tôi vẫn nên về nhà.'' Tịch Sư Tử không do dự, rất nhanh liền cự tuyệt. Đây là thói quen của cô, cô không ngủ lại nhà của người khác, bởi vì cô không ngủ được, cho dù chiếc giường có thoải mái cỡ nào, cũng chỉ có thể mở to mắt trằn trọc qua hết một đêm.

''Em muốn về nhà à, đã rất muộn rồi, cũng không an toàn." Tô Phùng Tần cau mày, có chút lo lắng do dự  nhìn Tịch Sư Tử. Tịch Sư Tử kiên định lắc đầu: "Không sao , cũng không phải là xa lắm.'' Tô Phùng Tần cắn môi cúi đầu: "Vậy được rồi, chị tiễn em ra ngoài.''

Hai người trầm mặc sóng vai mà đi, đi tới cạnh cửa, Tịch Sư Tử mở cửa chính muốn quay đầu tạm biệt, ai ngờ Tô Phùng Tần đứng ở sau lưng cô, nhíu chặt lông mày, sắc mặt có chút tái nhợt, lung la lung lay, một bộ dáng giống như sắp té ngã. Tịch Sư Tử liền vội vàng tiến lên đỡ lấy nàng: "Học tỷ, chị sao vậy? Khó chịu chỗ nào?''

Tô Phùng Tần yếu đuối nằm gọn trong lòng Tịch Sư Tử, ho nhẹ, lại ráng chống đỡ muốn đứng lên: "Không sao, chỉ là có chút thiếu máu, em mau về đi.''

Tịch Sư Tử ôm eo Tô Phùng Tần thật chặt, tay Tô Phùng Tần đẩy hai lần trên đầu vai cô, nhưng lại không đẩy ra được, Tô Phùng Tần cắn cắn môi, cúi đầu không dám nhìn Tịch Sư Tử, mặt tái nhợt bắt đầu đỏ hồng, người Tịch Sư Tử thật ấm, tay cũng thật ấm, nhiệt độ cơ thể xuyên qua lớp áo từ từ truyền tới người Tô Phùng Tần, còn có mùi thơm cơ thể thanh thanh đạm đạm tỏa ra từ người Tịch Sư Tử, khiến nàng cảm thấy có chút an tâm đến khó hiểu.

Tịch Sư Tử cau mày ôm Tô Phùng Tần, sau khi cân nhắc rốt cục quyết định, trên gương mặt thanh tú tràn đầy kiên định: "Học tỷ, hôm nay em sẽ ở lại một đêm, chờ sáng mai em đưa chị tới bệnh viện kiểm tra một chút.''

''Vậy để chị đi dọn phòng khách cho em, lâu rồi chưa có ai ở đó.'' Tô Phùng Tần rốt cục thoát được tay Tịch Sư Tử, nàng lui về sau hai bước, nhanh chóng xoay chuyển thân thể, vững vàng đi về phía trước hai bước, sau đó lại ngừng lại, cánh tay mảnh mai vịn eo của mình, đi từ từ lên lầu.

Esley: độ vote tăng đột biến, ở việt nam đang lễ gì vậy mọi người?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...