Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khóe môi Tô Phùng Tần nhẹ mỉm cười ngồi ngay ngắn ở trên ghế sa lon, một thân đồ vét vừa sạch sẽ vừa xinh đẹp, khoan thai bưng tách cà phê ngẫu nhiên cúi đầu nhấp nhẹ một ngụm, thoạt nhìn thì tâm tình rất tốt. Trong quán cà phê đã có không ít người nhận ra nàng, những người ngồi bàn gần đó đều lén lút túm tụm nói thầm với nhau, ngẫu nhiên sẽ dùng ánh mắt hiếu kỳ quét về phía nàng. Nhưng Tô Phùng Tần dường như không thèm để ý đến những ánh mắt khác thường đó, đồng tử nghiêm túc như làn thu thuỷ mênh mông, nhìn những đóa hoa hồng màu đỏ diễm lệ trên mặt bàn. Lưng thẳng tắp, khuỷu tay tùy ý để trên mặt bàn, đầu ngón tay thon dài trắng nõn đặt trên cổ, thỉnh thoảng lại mân mê xương quai xanh tinh xảo mê người và chiếc vòng cổ đẹp đẽ đang đeo trên cổ.

Tịch Sư Tử ở cửa phòng rửa tay lưỡng lự một hồi lâu, mới chậm rãi đi về phía nàng.

"Tô tiểu thư, xin lỗi, chị dâu của tôi, đột nhiên cảm thấy có chút không thoải mái, nên đã đi về bằng cửa sau. Trước khi đi chị ấy có bảo nếu lần sau Tô tiểu thư rảnh rỗi, thì sẽ mời Tô tiểu thư ăn một bữa cơm xem như tạ lỗi.'' lúc Tịch Sư Tử nói những lời này, còn lúng túng cắn môi, giọng nhỏ xíu, ánh mắt lấp lóe cúi đầu, da mặt cũng đỏ bừng. Tình huống hiện tại chính là, chị dâu của cô lâm trận bỏ chạy, để người ta leo cây, hẹn người ta là chị dâu của cô, bỏ chạy cũng là chị dâu của cô, nói xuôi nói ngược thì cô vẫn đuối lý. Bây giờ chị dâu cô bỏ của chạy lấy người, để mình cô lại bồi tiếp người được hẹn, đương nhiên cô sẽ, đứng ngồi không yên vì xấu hổ đỏ mặt.

"Không sao, thân thể không thoải mái đúng không? Tôi thể hiểu được." Tô Phùng Tần hững hờ  lên tiếng, đôi mắt nhấc lên thật nhanh quét lấy người đang cúi đầu đối diện. Rõ ràng là bị người ta cho leo cây, lại không hề cảm thấy bất mãn, tâm Tịch Sư Tử ầm ầm nhảy nãy giờ rốt cuộc cũng dần giảm xuống khi thấy được biểu tình của Tô Phùng Tần, trong lòng âm thầm thở phào, vội vàng ngẩng đầu ho nhẹ một tiếng: "Tô tiểu thư, không trách thì quá tốt.''

Dựa vào tai tiếng của Tô Phùng Tần, Tịch Sư Tử còn tưởng rằng nàng sẽ là một cô gái bá đạo và xảo trá, ỷ vào việc mình có tài có mạo, nói không chừng sẽ hảo hảo gây khó dễ cho cô một phen. Thật không ngờ nàng lại tốt như vậy, điều này khiến ấn tượng về nàng trong lòng cô chuyển sang một trang mới.

Hai người khách sáo như vậy vài câu xong, thì lại lâm vào trong trầm mặc. Tịch Sư Tử vốn là người không rành việc giao tiếp với người khác, muốn nói cũng không biết nói gì. Tô Phùng Tần không nói gì, cô cũng không biết nên nói gì, đành phải ôm cốc cà phê, không ngừng rót vào bụng.

Tô Phùng Tần ngồi đối diện vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh và ôn hòa, ý cười trầm mặc trên mặt, một tay không ngừng mân mê chiếc vòng cổ, ánh mắt ngẫu nhiên rơi lên trên người Tịch Sư Tử.

Bầu không khí xấu hổ mà quỷ dị, Tịch Sư Tử không hiểu vì sao lại cảm thấy có chút hoảng hốt khó chịu. Cô không thích bị người dò xét, ánh mắt Tô Phùng Tần lại khá thân mật không thể tính là thất lễ, nhưng vẫn khiến cô cảm thấy không thoải mái, có chút đứng ngồi không yên. Tịch Sư Tử mặc dù là một tiểu họa sĩ có chút tiếng tăm, thế nhưng bình thường chỉ ưa thích trốn ở phòng vẽ tranh, có đi đâu chơi, thì ngoại trừ người nhà cùng Hứa Thanh Khê, cô rất ít khi giao thiệp với ai, ở nơi công cộng mà cứ ngồi đực mặt ra như thế này thì cũng hơi kì.

Tính tình này của Tịch Sư Tử căn bản cũng không thích hợp đi làm việc ở chốn văn phòng, chính cô cũng biết điểm yếu này của mình, nên sau khi tốt nghiệp đại học cô đã không ít lần từ chối tới công ty phụ giúp ông Tịch. Vì vậy, một người yêu thanh tĩnh không thích ồn ào như cô, khi mở phòng vẽ tranh cũng chưa từng nói cho người nhà biết, bởi sợ họ sẽ tìm tới, hủy đi sự yên tĩnh.

Tô Phùng Tần không nhanh không chậm uống cà phê, nhìn cô gái ngồi đối diện. Nàng đã từng nghe Tịch Sư Lam nhắc rất nhiều về Tịch Sư Tử, Tịch Sư Lam rất coi trọng cô em gái này, cũng rất kiêu ngạo về cô, cô không chỉ một lần nghe Tịch Sư Lam uống say nhắc tới chuyện, Tịch Sư Tử tuổi còn nhỏ đã trở thành hoạ sĩ có danh tiếng, không kiêu không ngạo, tính tình lạnh lẽo buồn tẻ, điều quan trọng nhất chính là cô làm người rất biết chừng mực, mặc dù tính tình lạnh nhưng lại rất đơn thuần vô hại.

Ngũ quan thanh tú, làn da trắng giống như có bệnh, đôi môi vừa mỏng vừa đỏ như cánh hoa hồng dưới sương sớm, phong cách ăn mặc đơn giản thuần khiết, thân thể gầy gò thon dài được nổi bật lên dưới lớp áo thun rộng trắng tinh. Khí tức trên người cô sạch sẽ mà thanh thuần, đôi mắt đen bóng giống như một cô bé không rành thế sự, lại còn trộn lẫn mấy phần thanh lãnh không nhiễm bụi trần, mái tóc quăn màu nâu chạm vai, thoạt nhìn thật nhu thuận khiến người muốn nắm giữ.

Tô Phùng Tần nhìn Tịch Sư Tử, từ từ đôi mắt bắt đầu mờ ảo, tựa hồ đang giám thưởng một bức họa xưa cũ, khóe môi lộ ra một nụ cười hoài niệm đầy đắng chát.

Tịch Sư Tử chỉ cảm thấy ánh mắt Tô Phùng Tần dò xét càng ngày càng quái, cô nhẹ nhàng ho một tiếng, định tìm cớ lập tức rời đi: "Tô tiểu thư, chuyện ngày hôm nay cám ơn cô có thể thông cảm, tôi có một số chuyện phải làm, vậy...'' Nhưng cô còn chưa nói hết lời, đã bị Tô Phùng Tần cắt ngang : "Tôi nghe anh Tịch nói, Tịch tiểu thư là bạn học của tôi.''

''À, phải. Tô tiểu thư là...là học tỷ hơn tôi hai khóa.'' Tịch Sư Tử ngây ra một lúc, thấy người đối diện đã thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn tách cà phê trong tay.

''Em hẳn là cũng được học với Lý giáo sư, không ngờ chúng ta cũng có chút duyên phận. Lý giáo sư...Cô ấy...rất ít khi nhận học sinh, xem ra Tịch tiểu thư đích thật là người rất có tài hoa." Tiếu dung trên mặt Tô Phùng Tần khéo léo mà ôn hòa, thoạt nhìn thì rất đẹp, thế nhưng Tịch Sư Tử lại luôn cảm thấy nụ cười của nàng rất giống máy móc, qua loa mà xa cách, đôi mắt rõ ràng không cười, mà khóe môi lại cứ giương lên.

''Đúng vậy, tôi thường xuyên nghe người nhắc đến Tô tiểu thư, cô ấy nói Tô tiểu thư là học sinh mà cô tự hào nhất.'' Tịch Sư Tử chăm chú nhìn Tô Phùng Tần.

''Vậy à.'' Tô Phùng Tần tựa hồ ngây ra một lúc, sau đó sắc mặt cũng không thay đổi nghiêng đầu một chút, không biết có phải ảo giác của Tịch Sư Tử hay không? Nhưng cô tựa hồ nhìn thấy trong khoé mắt Tô Phùng Tần ẩn chứa một sự ưu thương đến cực hạn.

"Ừm, trên bàn giáo sư Lý vẫn còn trưng ảnh chụp chung với Tô tiểu thư." Tịch Sư Tử do dự một chút, mới mở miệng. Cô đối với tấm ảnh chân dung được bày trên bàn của giáo sư Lý có ấn tượng rất sâu sắc, giáo sư Lý trong tấm ảnh ấy có mái tóc trắng xoá và cười ôn hoà đầy hiền lành, còn Tô Phùng Tần tựa ở bên cô trông cũng rất ngây ngô, dưới ánh mặt trời nụ cười của nàng vừa xán lạn vừa chân thành, đôi mắt trong trẻo mang theo sự tự tin và kiêu ngạo, so với ánh mắt ấm áp và nhu hoà của nàng hiện tại tựa như hai người khác nhau.

Ánh mắt Tô Phùng Tần thôi rực sáng không nói gì thêm, điện thoại đột nhiên vang lên, nàng cầm lên nghe, cúi đầu đáp vài câu liền dập máy. Sau đó ngẩng đầu nhìn Tịch Sư Tử, trên mặt khôi phục lại nụ cười đầy máy móc, nàng có chút híp mắt lười biếng dủi người ra sau dựa vào thành ghế sofa,  ném điện thoại di động vào trong túi xách: "Tịch tiểu thư, lát nữa tôi có một cuộc họp phải tham dự, buổi gặp mặt lần này của chúng ta chỉ đành tiếc nuối bỏ dở. Bất quá tôi có nghe anh Tịch nói, em sẽ tiếp nhận hạng mục của công ty chúng tôi, đến lúc đó sẽ còn nhiều cơ hội để gặp mặt, hôm nay hàn huyên với em vô cùng vui vẻ, tôi rất chờ mong sau này có thể cùng Tịch tiểu thư hợp tác."

"Tịch tiểu thư, lần sau gặp lại." Tô Phùng Tần đứng dậy vươn tay về phía Tịch Sư Tử, bắt tay cô chào tạm biệt trước khi rời đi. Da thịt mềm mại và trơn nhẵn với cảm giác hơi lạnh của hai người lại lần nữa tiếp xúc, hệt như khi đụng phải nhau trước cửa khách sạn, trong suốt toàn bộ buổi gặp mặt, Tô Phùng Tần vẫn một mực duy trì nụ cười lễ phép đầy ôn hòa, khiến cho người đối diện như được tắm trong gió xuân.

Tịch Sư Tử nhìn Tô Phùng Tần mang túi xách, tấm thân yêu kiều với mỗi bước đi đều mang theo gió, tự tin rời đi. Sau khi tiếp xúc với Tô Phùng Tần, cô thật có cảm giác vô cùng khó tin, một cô gái xinh đẹp cao ngạo, có tri thức hiểu lễ nghĩa như nàng, lại mang tiếng là loại phụ nữ xấu xa chỉ biết phá hư gia đình người khác, bán thân thể cầu vinh, giẫm lên đàn ông, trèo lên phụ nữ. Đến tột cùng thì lời đồn không thể tin, hay đều là biết người biết mặt không biết lòng, do Tô Phùng Tần quá giỏi che giấu? Tịch Sư Tử lắc đầu, hai tay đút trong túi chuẩn bị tính tiền rời đi.

Chẳng ngờ khi Tịch Sư Tử chuẩn bị tính tiền, thì nhân viên phục vụ đã cầm hoá đơn cùng một đoá hoa tươi mới thơm ngát đi tới, mỉm cười nói: "Vị tiểu thư này, Tô tiểu thư đã thanh toán hoá đơn , cô ấy còn kêu tôi mang đoá hoa này tới cho cô trước khi cô rời đi."

Tịch Sư Tử hơi bối rối, đây là ý gì? Trả tiền là được rồi, vì sao còn phải tặng cô một đóa hoa? Tô Phùng Tần rốt cuộc có ý gì? Đoá hoa màu trắng trong tay cô còn dính vài hạt sương, vô cùng đơn giản không được tô điểm hay trang trí, mang theo một làn hương thơm ngát vây quanh chóp mũi, Tịch Sư Tử quả thật nghĩ không ra, chỉ có thể khiêu mi rời khỏi quán, trên đường về nhà cô suy tư hồi lâu nhưng cũng không nghĩ ra được đáp án, chỉ có thể coi như thôi, có lẽ Tô Phùng Tần chỉ nhất thời hứng khởi thôi, chỉ là điều này khiến cô có hơi bất ngờ.

Bất quá đóa hoa này vừa tươi mới lại vừa xinh đẹp, còn mang theo mùi hương nhàn nhạt thơm ngát khiến lòng người vui vẻ,  Tịch Sư Tử đã từng nhìn thấy rất nhiều lẵng hoa được trang trí tinh xảo, nhưng đây là lần đầu tiên cô bị người ta giống như tiện tay ném cho một đoá hoa vô cùng đơn điệu, điều này khiến cô cảm thấy có chút mới lạ và kinh ngạc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...