Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dư Tiểu Ngư cảm thấy mấy ngày gần đây khẳng định chính là những ngày tháng đen đủi nhất cuộc đời cô. Hôm ấy cô không hiểu sự đời bị Trình Hy lừa kéo vào phòng làm việc, bắt cô xoa bóp bả vai ròng rã cả một buổi trưa, bóp nhiều tới mức tay cô mỏi đến mất sức, mới rốt cục có thể thoát khỏi ma trảo của bác sĩ Trình.

Nhưng kết quả lại bị dâm uy của Trình Hy bắt phải dùng thời gian nghỉ ngơi giữa trưa mỗi ngày, làm công nhân tình nguyện, trở thành tiểu muội xoa bóp cho bác sĩ Trình.

Dư Tiểu Ngư rất muốn cự tuyệt, rất muốn phản kháng.

Nhưng chỉ cần khóe môi bác sĩ Trình cong lên, đôi mắt hồ ly xinh đẹp sau gọng kính bạc nhã nhặn nhíu lại, cô liền biến thành con cá bị con mèo chấm trúng, chân tay luống cuống mặc cho con mèo ấy cấu xé.

Dư Tiểu Ngư nhìn mỹ nữ xinh đẹp soái tỷ ấy, một sản phẩm của thế kỷ mới khiến nam nữ không thể không để ý ấy.

Mặc dù không biết vì sao, tuy sinh lý cô e ngại bác sĩ Trình, vừa sợ Trình Hy, nhưng lại vừa si mê vẻ mỹ mạo của Trình Hy, đây mới là điều đáng xấu hổ và đáng sợ nhất.

Vào giờ nghỉ trưa, Dư Tiểu Ngư ấm ức gục mặt xuống bàn ăn trong canteen, ai oán nhìn con cá kho không nhúc nhích trong khay cơm đối diện.

Cũng sắp tới giờ rồi, nàng hiện tại hẳn nên thu dọn chuẩn bị, thắt nơ con bướm, nhếch môi nở nụ cười tươi roi rói, sau đó con cá khô trên bàn, mặc một bộ đồ người cá, hấp tấp lăn vào văn phòng của bác sĩ Trình, làm tiểu muội xoa bóp.

Nhưng cô vẫn còn lề mà lề mề bất động không di chuyển, hy vọng bác sĩ Trình còn đang trong phòng phẫu thuật, hoặc đã quên mất chuyện này, giúp cô tránh khỏi kiếp nạn.

Khi còn đang cầu thần khấn phật, y tá trưởng lại đột nhiên bước vào canteen, vừa nhìn thấy Dư Tiểu Ngư bèn lớn tiếng rống.

"Dư Tiểu Ngư, đã ăn xong chưa? bác sĩ Trình có chuyện tìm cưng, bảo cưng mau tới văn phòng của cô ấy."

Thân thể Dư Tiểu Ngư khẽ run một cái, sắc mặt sầu thảm, khóe môi cứng đờ, ấm ức giống con cá bệnh.

Huhu, không có phẫu thuật, cũng chưa quên.

Dư Tiểu Ngư lề mà lề mề đứng lên, rũ cụp đầu, mặt ủ mày chau đáp lời y tá trưởng: "Dạ em tới ngay."

Y tá trưởng không đi theo, một tay cầm quả lê vừa gặm vừa nhìn Dư Tiểu Ngư cười hắc hắc, đầy xấu xa:"Sao em lại trông không vui vậy? Em không phải mê lắm à? Bác sĩ Trình là hoa khôi của bệnh viện chúng ta, một đại mỹ nữ xinh đẹp như vậy em lại tranh thủ thời gian giữ vững tinh thần, căng mông lên, ngực lép cũng ráng tranh thủ ưỡn ra nhảy qua bển đi.'

"Y tá trưởng, chị còn cười em, chị không phải cũng biết em sợ nhất bác sĩ Trình à?" Dư Tiểu Ngư lết tới bên cạnh y tá trưởng, chu mỏ u oán liếc cô.

"Nghĩ tới lại thấy bực, bác sĩ Trình là một người tốt, lại xinh đẹp có khí chất, giản dị dễ gần, em làm gì sợ người ta như vậy? Cô ấy cũng chưa từng khi dễ em." Y tá trưởng khó hiểu gãi gãi đầu.

Chuyện Dư Tiểu Ngư sợ bác sĩ Trình đã sớm đồn khắp bệnh viện, có không ít người dùng chuyện này trêu Dư Tiểu Ngư.

Các y tá muốn đùa Dư Tiểu Ngư, chỉ cần vào lúc Dư Tiểu Ngư hưng phấn khoa tay múa chân hào tình tráng chí, nói khẽ vào tai cô: "Bác sĩ Trình tới kìa."

Thì đảm bảo Dư Tiểu Ngư đang phấn chấn lập tức sợ như con chuột cống xù lông, kinh hoảng tìm kiếm bốn phía: "Ở đâu ở đâu."

Đây cũng là chuyện nan giải nhất ở bệnh viện, bác sĩ Trình mặc dù xinh đẹp có khí chất, tuổi còn trẻ đã làm tới chức chủ nhiệm, nhưng lại chưa từng kiêu ngạo, đối đãi với ai cũng vô cùng tốt.

Bác sĩ y tá ở bệnh viện, thậm chí ngay cả bảo an trước cổng, bác gái quét dọn vệ sinh, cũng đều yêu thích bác sĩ Trình, duy chỉ có cô bé Dư Tiểu Ngư lại sợ bác sĩ Trình muốn chết.

Vì sao Dư Tiểu Ngư lại sợ bác sĩ Trình như vậy? Không chỉ mọi người thấy lạ, ngay cả Dư Tiểu Ngư cũng hay tự hỏi mình.

Vì sao sợ?

Đáng tiếc vấn đề này không có đáp án, bởi vì Dư Tiểu Ngư cũng không biết tại sao mình lại sợ Trình Hy như vậy.

Theo sự mê luyến với cái đẹp của nàng, nàng hẳn phải như tiểu tinh tinh bưng mâm quả, phục vụ nữ thần Trình Hy, mỗi ngày kề cận cô, giống như chú ong mật nhỏ bé vây quanh đóa hoa xinh đẹp.

Thế nhưng nỗi sợ hãi từ trong tiềm thức này, không cần lý do, sợ chính là sợ, vừa thấy đã muốn tránh thật xa.

Dư Tiểu Ngư lê lê lết lết cả nửa ngày, mới trườn tới cửa phòng Trình Hy, còn đang bồi hồi chưa dám gõ cửa thì bỗng nghe thấy từ trong văn phòng truyền đến giọng nói trong trẻo đầy quyến rũ của Trình Hy.

"Dư Tiểu Ngư, em đứng ngoài cửa làm gì, câu cá à? Còn không vào?"

Thân thể Dư Tiểu Ngư cứng đờ, đôi mắt tròn căng mở to, mang theo vài phần hoảng sợ. Mới đứng trước cửa còn chưa kịp gõ mà đã bị phát hiện rồi, quả nhiên là nữ yêu tinh đáng sợ.

Dư Tiểu Ngư tâm thần bất định lại sợ mở cửa, chỉ dám mở một khe hở nhỏ, trước mắt liền bị một màu trắng bao phủ.

Thân người Dư Tiểu Ngư cong lại, chậm rãi ngẩng đầu, đối mặt với nụ cười như hoa như ngọc giống như cười mà không phải cười của Trình Hy.

Trình Hy mặc áo khoác trắng, bên trong vận áo sơmi màu đen vân mây, quần kaki ôm sát màu charcoal (than đen), xinh đẹp lại thời thượng, trong thần thái vũ mị mang khí chất soái tỷ cẩm tú phong hoa.

"Lén lén lút lút , vào đi." Trình Hy khoanh tay từ trên cao nhìn xuống gương mặt tròn tròn đầy manh manh xuẩn xuẩn của Dư Tiểu Ngư, để lộ nụ cười đầy ý vị thâm trường sâu sắc.

"Rầm." Dư Tiểu Ngư nhìn thấy bác sĩ Trình mỹ mạo trong bộ đồng phục hấp dẫn như hoa, cũng không biết do hoảng sợ hay là ước ao, nàng theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.

Tiếng nuốt nước bọt có chút lớn, nhưng bên trong phòng làm việc an tĩnh, lại bị tiếng rầm này lấn át.

"Rầm."

Hình như vang lên từ một chiếc máy ghi âm, tiếng rầm rầm từ từ giảm xuống.

Mặt Dư Tiểu Ngư trong nháy mắt đỏ giống cà chua, nàng xấu hổ luống cuống đứng thẳng lên, khoát tay áo, lộ ra nụ cười cứng ngắc, nàng nhanh chóng tìm chủ đề làm dịu sự xấu hổ: "Này, bác sĩ Trình, thật là đúng lúc."

"Không phải, tôi đang chờ em." Nụ cười nơi khóe môi bác sĩ Trình lại càng đậm, đôi mắt hồ ly phía sau tròng kính khẽ híp một cái, trên gương mặt xinh đẹp tinh xảo càng khiến cô quyến rũ hơn, cô cười nhẹ quay người, đi đến ghế sô pha.

Lúc quay người chiếc áo khoác blouse trắng nhẹ nhàng tung bay, lộ ra cặp chân thon dài, mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng trên người cô bay vào mũi Dư Tiểu Ngư.

Dư Tiểu Ngư nhìn đến ngây người, nàng cuồng hô dưới đáy lòng tự cảnh tỉnh mình

: "Dư Tiểu Ngư, mày phải cẩn thận, cô ta rất đáng sợ, đừng mê mẫn, đừng sa lưới."

Nhưng thân thể lại bủn rủn, trong đầu không ngừng chiếu đi chiếu lại dáng vẻ, nụ cười ôn nhu khi nãy của bác sĩ Trình.

"A, thật ôn nhu, thật xinh đẹp, thật mê người, thật muốn đè cô ta xuống, liếm lên gương mặt xinh đẹp ấy, bám lên cặp đùi ấy quyết không rời."

"Còn đứng ở cửa làm gì, còn không qua đây." Trình Hy không quay người, cô đứng thẳng lưng, áo khoác trắng thuận theo động tác của cô, nhẹ nhàng trượt xuống.

Cô vừa cởi áo khoác vừa quay người, có chút cau mày nhìn Dư Tiểu Ngư đứng ở cửa ngốc như cá gỗ.

Mái tóc được cột lên có vài sợi tóc rũ xuống thái dương, gương mặt xinh đẹp tinh xảo trong văn phòng mờ tối tản ra bạch quang ôn nhuận, cần cổ thon dài trắng nõn mảnh khảnh phảng phất như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới được, xương quai xanh hoàn mỹ mê người ẩn ẩn hiện hiện.

Trên thế giới này chỉ có cô mới có thể trong lúc xoay người lơ đãng mà tản ra khí tức mị hoặc đầy quyến rũ ấy.

Trình Hy càng mỹ lệ và quyến rũ, thì Dư Tiểu Ngư lại càng hoảng hốt sợ hãi, nàng ngượng ngùng lui hai bước, gương mặt tròn nhỏ thanh tú đáng yêu mang theo vài phần ủy khuất, đôi mắt nai đen nhánh mượt mà ngấn nước, phảng phất như đang kìm nén đến nghẹn ngào .

"Trình. . . Bác sĩ Trình, em còn có việc, em.... Y tá trưởng gọi em có việc, em phải đi, ngày mai em đến, ngày mai."

Nói xong cũng không đợi Trình Hy phản ứng, co cẳng chạy mất, nhanh chóng biến mất trước cửa.

Trình Hy ngây cả người, sau một lát, cô không những không giận mà còn cười, một nụ cười lạnh rồi lại hất cằm lên.

"Rất tốt, Dư Tiểu Ngư, em chính thức chọc giận tôi rồi. Trong mắt em tôi thật sự là một yêu ma quỷ quái đáng sợ à? Em né tôi sợ tôi, thì tôi càng muốn bắt em lại."

Bác sĩ Trình ưu nhã quay người, đi đến bên bàn làm việc, bưng cà phê trên bàn lên.

Đôi mắt sau lớp kính lộ ra cơn lửa giận từ xấu hổ chuyển thành phẫn nộ.

Dư Tiểu Ngư, em trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của tôi đâu.

[Hoàn Phiên Ngoại]

Esley: Es nghĩ là tác giả sẽ viết truyện về hai người này nên mới nhá hàng thế này, nhưng vẫn chưa thấy thông tin gì >.<, nếu có Es sẽ thông báo bà con nha <3. Truyện này chính thức hoàn rồi, cám ơn mọi người đồng hành cùng Es. Mãi yêu <3

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...