Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở ven đường kêu một chiếc xe taxi, Tịch Sư Tử dùng tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện, lúc trên xe, Tịch Sư Lam vẫn không cúp máy, giải thích Lý Tiên Ny đã xảy ra chuyện gì.

Hóa ra, cả ngày hôm qua tâm tình Lý Tiên Ny lên xuống thất thường, khi thì nôn nóng khi thì bất an, một mực trốn ở trong phòng, ngay cả cơm cũng không chịu ăn. Cho dù Tịch Sư Lam hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì, nàng cũng ngậm miệng không đáp.

Đến ban đêm Lý Tiên Ny cứ một mực lặp đi lặp lại hỏi Tịch Sư Tử đã về nhà chưa, lúc nào thì về nhà. Tịch Sư Lam cùng hai vị trưởng bối Tịch gia mặc dù không rõ lắm, không biết vì sao Lý Tiên Ny bình thường ngoan ngoãn dịu dàng ấm áp nhu hòa đột nhiên trở nên kỳ quái như vậy, nhưng vẫn kiên nhẫn an ủi nàng.

Thời gian càng ngày càng muộn, Tịch Sư Tử chậm chạp chưa về nhà, Lý Tiên Ny bắt đầu gọi điện thoại cho Tịch Sư Tử, nhưng mãi vẫn không ai bắt máy, nước mắt lưng tròng như muốn khóc. Tịch Sư Lam cùng hai vị trưởng bối Tịch gia cũng đầu óc mơ hồ gọi điện thoại cho Tịch Sư Tử, nhưng Tịch Sư Tử lại một mực không tiếp điện thoại của ai, ba người nhà Tịch gia kinh hồn bạt vía nhìn thấy sắc mặt Lý Tiên Ny càng ngày càng kém, đều lo lắng, thương lượng xem có nên lập tức mang nàng tới bệnh viện kiểm tra một chút hay không.

Cũng may không bao lâu, Tịch Sư Tử gọi điện thoại về nhà. Lý Tiên Ny lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười vội vã nhận điện thoại, tránh né Tịch Sư Lam cùng hai vị trưởng bối Tịch gia, một mình về phòng nói chuyện với Tịch Sư Tử. Ba người còn lại, cứ ngu người ở trong phòng khách, ba cắp mắt nhìn nhau không hiểu gì.

Không bao lâu sau, Lý Tiên Ny đi ra khỏi phòng, thoạt nhìn đã khôi phục trạng thái bình thường. Sắc mặt bình thường câu nói rõ ràng thuật lại cho ba người, Tịch Sư Tử đang chiếu cố Tô Phùng Tần đã ngã bệnh, có thể sẽ về muộn một chút. Ba người nhà Tịch gia rằng Lý Tiên Ny là bởi vì đụng phải một số chuyện không vui, nên mới bộc phát, muốn tìm Tịch Sư Tử tìm kiếm an ủi, cho nên mới kỳ quái như thế. Nghĩ như vậy xong, ba người đều thở dài một hơi.

Lý Tiên Ny cũng khôi phục trạng thái bình thường, e lệ chân thành nói xin lỗi cả nhà, chỉ nói đang làm việc đụng phải một số chuyện không vui, mới lo nghĩ như vậy. Người một nhà sợ bóng sợ gió một trận an ủi Lý Tiên Ny vài câu, liền về phòng nghỉ ngơi.

Một đêm rất bình thường trải qua, Lý Tiên Ny cũng không có động tác kỳ quái gì, tất cả mọi người an an ổn ổn ngủ thiếp đi. Cứ như vậy thật yên lặng qua một đêm, đến sáng sớm ngày thứ hai, Lý Tiên Ny dậy thật sớm làm bữa sáng cho cả nhà, liền trở về phòng ngủ lại.

Thế nhưng ba người nhà ăn điểm tâm xong, khi Tịch Sư Lam chuẩn bị đi làm, tiến vào tiến gian phòng của mình, hắn mới phát hiện Lý Tiên Ny đang nằm ở trên giường, hai mắt nhắm chặt, mặt mũi tràn đầy trắng bệch, thống khổ ôm bụng dưới, gọi thế nào cũng không dậy, đã bất tỉnh nhân sự.

Tịch Sư Lam cùng hai vị trưởng bối Tịch gia vội vội vàng vàng vô cùng lo lắng đưa Lý Tiên Ny đến bệnh viện, chờ khi Lý Tiên Ny tiến vào phòng cấp cứu, ba người thật vất vả mới trấn định lại thì mới chợt nhớ tới Tịch Sư Tử không về nhà, vội vàng thúc giục Tịch Sư Lam gọi điện thoại cho Tịch Sư Tử, thông báo cô một tiếng, để cô cũng tranh thủ thời gian tới đây.

Chuyện gì đã xảy ra, Tịch Sư Tử đã đại khái hiểu rõ trên xe, chỉ là cô không nghĩ tới khi Lý Tiên Ny gọi điện thoại cho cô hôm qua, cảm xúc đã bất ổn như vậy. Đáng tiếc lúc ấy cô cũng thấy kì lạ, nhưng lại không nghĩ rằng Lý Tiên Ny thế mà lại lo nghĩ như vậy, đến mức hiển lộ ra bên ngoài, để người nhà bất an tới như nội tâm nàng không biết Lý Tiên Ny đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Khi tới giao lộ chỉ còn hai cái đèn xanh đèn đỏ, lại đột nhiên bị kẹt xe. Tịch Sư Tử thò đầu ra, cau mày nhìn cả đoàn xe thật dài ở phía trước, quyết định xuống xe, chạy tới bệnh viện.

Chạy chừng mười phút đồng hồ, khi chạy đến bệnh viện, quần áo trên người Tịch Sư Tử người đã bị mồ hôi thấm ướt. Cô chưa kịp đi tìm, Tịch Sư Lam lại gọi điện thoại tới. Tịch Sư Tử vội vàng bắt máy, chỉ nghe đầu bên kia điện thoại không phải anh của cô, mà là mẹ của cô Đàm Vịnh Vịnh.

"Sư Tử, chị dâu con có thai rồi. Anh của con sắp thành ba, con sẽ thành cô cô, còn mẹ sẽ thành bà nội.'' Đàm Vịnh Vịnh ở đầu dây bên kia lớn tiếng hô hào, kích động đến run rẩy, mơ hồ còn mang theo vài phần giọng nghẹn ngào, động tác Tịch Sư Tử lau mồ hôi dừng một chút, cô có chút ngây ngẩn cả người. Chị dâu mang thai, Tịch Sư Tử ngẩn ra mấy giây, mới phản ứng được. Mà Đàm Vịnh Vịnh vẫn cứ nói đi nói lại trong điện thoại, nói bà sẽ có cháu ẵm.

Tịch Sư Tử tỉnh táo hỏi rõ phòng bệnh của Lý Tiên Ny, rồi cúp điện thoại, rất nhanh đã tìm được phòng bệnh của Lý Tiên Ny. Còn chưa vào phòng bệnh, cô đã nghe thấy Tịch Sư Lam đè nén chính giọng kích động của mình, quan tâm Lý Tiên Ny: "Tiểu Ny, em đừng, em nằm xuống đi, cẩn thận một chút."

''Con tay chân vụng về, mang gối đầu cho Tiểu Ny dựa vào, đừng để Tiểu Ny dựa vào tường, tường lạnh như băng , đàn ông mấy người chính là như vậy, không biết chăm sóc ai cả.'' Đàm Vịnh Vịnh giọng mang oán trách lo lắng nhắc nhở, một tay đẩy Tịch Sư Lam ra, mình tiến lên đặt gối đầu cho Lý Tiên Ny tựa.

''Sắp thành ba người ta rồi, không biết quan tâm cẩn thận một chút." Ngay cả Tịch Tố Công cũng ở một bên oán giận xen vào.

Lý Tiên Ny bất quá do nằm lâu , muốn ngồi dậy, mấy người trước mặt kia lại cứ con một câu mẹ một câu mà lo lắng, thật sự là có chút buồn cười lại có chút đáng yêu. Tịch Sư Tử ở ngoài phòng bệnh vuốt ngực một cái, cúi đầu, nỗi lòng lo lắng trên đường đi rốt cục được trút xuống. Vốn cho là nàng sinh bệnh, không nghĩ tới lại là tin tức tốt như mang thai thế này, ba mẹ cùng anh trai mang theo ý cười giọng nói kích động thỏa mãn không ngừng truyền ra từ trong phòng bệnh, tràn đầy đều là cảm giác hạnh phúc. Khi Tịch Sư Lam còn đang bật cười, cô cong cong khóe môi, sửa sang lại có chút xốc xếch y phục, đi vào phòng bệnh.

Người đầu tiên nhìn thấy Tịch Sư Tử bước vào, là Lý Tiên Ny bị mọi người vờn quanh không nói một lời nào, tóc dài của nàng buông xõa, khuôn mặt nhỏ trắng nõn có chút tái nhợt, thân thể gầy yếu nằm trên giường bệnh, nhu nhu nhược nhược tựa ở đầu giường, cắn môi thật chặt. Khi nàng nhìn thấy thân ảnh Tịch Sư Tử bước vào cửa phòng bệnh, đôi mắt ảm đạm mê mang lập tức phát sáng lên, nàng giật giật thân thể tựa hồ muốn xuống giường, nhưng rất nhanh lại ngừng lại, vội vàng nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Sư Tử, em tới rồi.''

Tịch Sư Lam bản đưa lưng về phía cửa phòng bệnh, cười khúc khích đứng bên giường nhìn Lý Tiên Ny, khi nhìn thấy Lý Tiên Ny nhìn về phía cửa phòng bệnh hô tên Tịch Sư Tử, hắn rất nhanh quay đầu lại, trên khuôn mặt tuấn tú, treo tiếu dung ngu đần, trong mắt đè nén cuồng hỉ: "Sư Tử, nhanh tới đây, chị dâu em có thai rồi, anh sắp thành ba ba.''

Nghe ngữ khí Tịch Sư Lam khoe khoang tự hào, đôi mắt Tịch Sư Tử nhu hòa, rốt cục không còn một bộ dáng lãnh đạm, cô gật gật đầu nói khẽ: "Anh hai, chúc mừng anh.''

''Em, đứa nhỏ này, người một nhà chúc mừng cái gì, là cùng vui, nó sắp thành ba, con không phải cũng thành cô cô à.'' Đàm Vịnh Vịnh ở một bên cười hai tiếng, tiến lên thân mật kéo cánh tay của con gái lại, bóp bóp cánh tay Tịch Sư Tử, trên mặt đầy ý cười.

''Tôi nghĩ nó còn đang mơ màng đây, lần đầu nhà chúng ta có thêm một đứa trẻ, đừng nói Sư Tử , ngay cả tôi cũng phản ứng không kịp." Tịch Tố Công ở một bên cởi mở cười hai tiếng, sờ lên râu trên cằm, một đôi mắt sắc bén thâm thúy cất giấu ánh sáng nhu hòa thỏa mãn.

"A lam, cha mẹ, em đói muốn ăn một chút gì." Lý Tiên Ny trầm mặc một hồi, mới ngẩng đầu mỉm cười mở miệng. Vừa nói đến, thì giống như là một đạo thánh chỉ , Tịch Sư Lam liền vội vàng đứng lên nói muốn đi ra ngoài mua đồ ăn cho nàng, Đàm Vịnh Vịnh ở một bên lo lắng Tịch Sư Lam không biết nên mua cái gì thích hợp cho phụ nữ có thai ăn, lôi kéo Tịch Tố Công, ba người cùng đàm luận xem nên mua gì, cùng đi ra cửa, trước khi ra cửa vẫn không quên căn dặn Tịch Sư Tử chiếu cố thật tốt Lý Tiên Ny.

Ba người kia vừa rời đi, trong phòng bệnh lập tức liền yên tĩnh trở lại. Lý Tiên Ny cứ một mực nhìn Tịch Sư Tử, cặp kia mắt to như nước hồ trong veo lại lóe ra lệ quang, trên mặt mang theo vài phần ủy khuất mấy phần luống cuống, âm thanh run rẩy kêu Tịch Sư Tử một tiếng: "Sư Tử, chị sợ.''

Tịch Sư Tử nhìn thấy người chị dâu xưa nay yếu đuối làm người thương yêu, thân thể suy nhược mặc áo bệnh nhân rộng thùng thình, nước mắt lóng lánh ủy khuất đáng thương nhìn mình, trong lòng ngầm thở dài, chậm rãi đi qua, ngồi xuống ghế bên cạnh giường bệnh, giọng nói nhu hòa an ủi: "Đây là một chuyện rất vui, chị dâu, chị sắp thành mẹ rồi, đừng sợ đã có mọi người bên cạnh chị rồi.''

Ngữ khí Tịch Sư Tử vẫn nhu hòa, thật sự là khó có được, nhưng Lý Tiên Ny lại giơ tay lên lau nước mắt nơi khóe mắt, chuyển đề tài, nàng có chút sợ hãi nhìn Tịch Sư Tử: "Sư Tử, hôm qua chị cáu với em, em không vui sao?"

Sẽ không, do chị quan tâm em thôi, trong lòng em hiểu rõ, đương nhiên sẽ không không vui." Tịch Sư Tử có chút khom người, đối mặt với Lý Tiên Ny yếu đuối lúc này đã là phụ nữ có thai, mặc dù trên mặt biểu lộ không nhiều, nhưng ngữ khí lại nhu hòa hơn rất nhiều so với trước đó.

Lý Tiên Ny nghe thấy Tịch Sư Tử không còn oán trách tức giận vì mình, đôi mắt sáng lên rồi lại nhạt bớt, nàng cắn môi có mấy phần thê lương bi ai nhìn Tịch Sư Tử: "Sư Tử, chị vẫn sợ, chị không biết nên làm sao bây giờ, chị không nghĩ tới mình sẽ mang thai."

'' Thuận theo tự nhiên, vừa mới bắt đầu sẽ không biết làm sao, không quen là bình thường, nếu chị lo lắng cái gì, không hiểu chuyện gì, thì cứ nói với em.'' Tịch Sư Tử kiên nhẫn an ủi.

Lý Tiên Ny cúi đầu xuống nhẹ nhàng nói: "Kỳ thật. . . Hôm qua chị đã biết mình mang thai, vốn chỉ muốn đi đi bệnh viện kiểm tra theo thường lệ, ai biết. . . Vậy mà tra ra chị đã mang thai."

''Vì sao lúc ấy chị không nói với anh em và ba mẹ? Hôm qua bọn họ rất lo lắng cho chị.'' trên mặt Tịch Sư Tử vẫn không có biểu lộ, chỉ phối hợp với Lý Tiên Ny khom người lại, tận lực dùng ánh mắt hợp lý nhìn nàng.

" Lúc ấy chị rất sợ hãi, không biết nên làm sao bây giờ, chị chỉ muốn nói chuyện này với em. Thế nhưng em lại không ở nhà, chị đợi rất lâu em cũng không về nhà. Về sau gọi điện thoại cho em, mới biết được em đang đi chăm sóc Tô Phùng Tần." Đôi mắt Lý Tiên Ny lấp lóe, lại ngấn lệ, nàng cắn môi ủy khuất cúi đầu.

Tịch Sư Tử dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lý Tiên Ny một chút, an ủi: "Kỳ thật chị dâu, chị có thể nói với anh hai, chúng ta đều là người một nhà, chúng ta đều quan tâm chị, đặc biệt là anh hai, anh ấy rất quan tâm chị.''

Lý Tiên Ny đột nhiên u, vành mắt hồng hồng, phản bác giống như vội vàng nhìn Tịch Sư Tử, giọng nói hơi lớn: "Thế nhưng chị muốn nói cho em đầu tiên, chị muốn chính miệng chị nói với em, chị muốn em là người đầu tiên biết.''

Lý Tiên Ny vừa dứt lời, khóe mắt thoáng nhìn thấy Tịch Sư Lam có chút ngu ngơ đứng trước cửa phòng bệnh, trong mắt nàng hiện lên một chút bối rối, sau đó nhanh chóng cúi đầu.

" Trên người ba mẹ không có tiền, anh cũng không mang, hai người cứ tiếp tục trò chuyện. Sư Tử, ở ngoài cửa anh có thấy bán đậu hũ, khi còn bé em thích ăn nhất, lát anh sẽ mua cho em một phần.'' Tịch Sư Lam ngẩn ra chút, rất nhanh liền khôi phục khuôn mặt tươi cười, hắn cầm lấy túi tiền trên bàn bên cạnh giường bệnh, quay đầu cười một tiếng cưng chiều với Tịch Sư Tử.

Đáy lòng Tịch Sư Tử chẳng biết tại sao, cảm giác có chút áy náy bất an, hai tay đặt ở trên gối chậm rãi nắm chặt, cô cúi đầu nhìn ga giường trắng noãn rủ xuống bên cạnh mép giường, khẽ ừ một tiếng.

Tịch Sư Lam đi ra ngoài, đến cửa quay đầu nhìn Lý Tiên Ny, đôi mắt tràn đầy nhu tình: "Tiểu Ny em ráng nhịn nhé, nếu đói quá thì hãy kêu Sư Tử gọt táo cho em ăn, mẹ nói sẽ mua cho em canh gà chiêu bài của cửa tiệm đối diện, rất nhanh sẽ mang về.''

Tịch Sư Lam vừa đi, trong phòng bệnh lại an tĩnh trở lại. Lý Tiên Ny ngây ngốc nhìn chiếc chăn trắng noãn đắp trên người, tay dùng sức quấn ga trải giường lại với nhau. Tịch Sư Tử giương mắt nhìn nàng, từ một bên cầm lấy quả táo cùng con dao nhỏ, nhẹ nhàng gọt .

Lý Tiên Ny không nói lời nào, Tịch Sư Tử cũng không nói gì, cô cúi đầu nghiêm túc gọt quả táo trong tay. Lưỡi đao sắc bén cắt qua quả táo tươi non, phát ra những tiếng sột soạt nhỏ xíu Tịch Sư Tử gọt trái táo rất đẹp, da quả táo mảnh mỏng mà chỉnh tề, mỗi nhát gọt đều gọt từ đầu tới đuôi, gọn gàng sạch sẽ nhưng khi sắp gọt xong, Lý Tiên Ny đột nhiên mở miệng, Tịch Sư Tử nhẹ tay lắc một cái, lớp da táo đang được gọt chỉnh tề, sắp đến đuôi đột nhiên bị cắt đứt, rớt xuống đất.

"Sư Tử, thật xin lỗi."

Tịch Sư Tử ngừng động tác trên tay, yên lặng hai mắt nhắm nghiền, tại sao phải nói xin lỗi với cô, tại sao chứ?

Bên ngoài phòng bệnh, Tịch Sư Lam vốn nên rời đi tựa ở cạnh cửa, đôi mắt thâm thúy có mấy phần thất lạc cùng mờ mịt, thân thể cao lớn thẳng tắp dán thật chặt bên tường, nắm lấy túi tiền, tay không tự chủ dùng hơi nhiều lực, bóp đến chiếc túi có mấy phần biến dạng, lại không để ý.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...