Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Do hạ quyết tâm không tham dự vào sự vụ trong công ty gia đình nên khi trời vừa tờ mờ sáng, Tịch Sư Tử đã thừa dịp người trong nhà còn đang say giấc mộng len lén thu thập đồ, mặc một chiếc áo thun cỡ lớn, đeo túi lên lưng rón rén đi ra cửa phòng. Đôi mắt Tịch Sư Tử toả sáng trong bóng đêm hắc ám nơi phòng khách, cô còn không quên thận trọng đi trên sàn nhà bằng mũi chân, e sợ cho không cẩn thận phát ra tiếng vang đánh thức cả nhà đang ngủ say.

Từ từ di chuyển tới cửa, Tịch Sư Tử thở nhẹ một hơi rồi nhẹ nhàng vặn mở cửa, vừa giơ chân lên, còn chưa kịp lộ ra được nụ cười như ý. Đã nghe thấy trong phòng khách an tĩnh đột nhiên truyền đến một tiếng lạch cạch nhỏ xíu, trước mắt đột nhiên sáng lên.

"Sư Tử, Em. . . Muốn đi đâu à?" Lý Tiên Ni đầu tóc rối bù, đi chân trần tay cầm một chiếc cốc pha lê tựa ở bên tường, tay còn lại đặt trên công tắc bật đèn, khẽ nhếch môi cổ quái nhìn Tịch Sư Tử đang giơ chân lên đưa lưng về phía nàng không dám nhúc nhích . " Ý. . . Đúng a. Em đang muốn. . . Đang muốn đi ra ngoài mua bữa sáng cho mọi người." Mặt Tịch Sư Tử đỏ lên, dùng tay che môi lúng túng ho nhẹ một tiếng.

"Đeo chiếc túi lớn như vậy đi ra ngoài mua bữa sáng à?" Lý Tiên Ni mặt mũi tràn đầy hoài nghi nhìn Tịch Sư Tử, đợi đến khi nhìn thấy người ở cạnh cửa kia có chút bất an vò vò góc áo, trong nháy mắt liền hiểu. Nàng nâng ly lặng lẽ không một tiếng động đi tới, cắn cắn môi do dự mở miệng: "Sư Tử, em tính bỏ trốn à."

"Chị dâu à." Tịch Sư Tử nhẹ giọng kêu một tiếng, bất đắc dĩ nhếch khóe môi lên: "Chị biết em chẳng thích gò bó theo khuôn phép tới công ty làm việc, em cũng không thích xã giao với ai."

"Chị đương nhiên biết em không thích, thế nhưng. . . Thế nhưng nếu như em chịu đi , vậy A Lam sẽ không cần tiếp tục cùng người phụ nữ kia làm việc với nhau nữa, nếu . . . Nếu bọn họ thật thông gian thì phải làm sao bây giờ?." Lý Tiên Ni tiến lên có chút cầu khẩn bắt lấy góc áo Tịch Sư Tử, miệng cong lên, hốc mắt đỏ dần.

"Aizzz chị dâu chị. . . Chị đừng khóc a." Tịch Sư Tử thấy Lý Tiên Ni sắp khóc, cũng có chút đau đầu, không cần nói cũng biết bây giờ muốn đi cũng không được nữa ."Sư Tử, em đừng đi. Coi như giúp chị một lần đi, chị không muốn A Lam có liên hệ gì với người phụ nữ kia." Lý Tiên Ni ngửa đầu nhìn Tịch Sư Tử cao hơn mình một cái đầu, dáng vẻ vừa nhu nhược vừa đáng yêu khiến người ai thấy cũng không đành lòng cự tuyệt.

Bả vai Tịch Sư Tử rủ xuống, gật đầu trong bất đắc dĩ: "Em đáp ứng chị, em không đi nữa, chị cũng đừng khóc a." Lý Tiên Ni nghe thấy Tịch Sư Tử đáp ứng, đôi mắt ảm đạm  đột nhiên phát sáng, nàng lau khóe mắt, từ túi áo ngủ móc ra một cái điện thoại di động: "Sư Tử này, chị vừa mới. . . Vừa mới nhắn tin cho người phụ nữ kia, hẹn cô ta ra gặp mặt, chị muốn nói chuyện với cô ta. Hôm nay em có rảnh không, có thể đi với chị một chuyến hay không? Một mình chị đi thấy hơi sợ."

"Cái gì!? Chị hẹn Tô Phùng Tần ra gặp mặt, chị. . . Chị với chị ta có gì để nói chứ?!." Tịch Sư Tử khiếp sợ miệng há to, đau đầu ôm trán, có lầm hay không đây?! Đây là tình huống gì vậy!?. Mặc dù anh cô đã giải thích rõ ràng hết thảy, nhưng người chị dâu này xem ra vẫn không yên tâm, chỉ cần nghĩ tới cảnh hai người này chạm trán thôi cũng thấy đầy quỷ dị rồi.

"Chị chỉ muốn gặp cô ta một lần, xem xem cô ta là dạng người gì, thuận tiện thăm dò. . . Thăm dò xem rốt cuộc cô ta có ý đồ gì với A Lam không." Lý Tiên Ni hiển nhiên là có chút hối hận với quyết định của mình, chỉ cần nhìn nàng nắm chặt điện thoại nơi tay sau đó nới lỏng rồi lại xiết chặt thôi thì cũng đủ biết rồi."Tô Phùng Tần, chị ta. . . Chịu gặp chị à." Tịch Sư Tử vẫn ôm đầu nhíu mày. Lý Tiên Ni nhẹ gật đầu, cúi đầu ấn điện thoại sau đó giơ lên trước mặt Tịch Sư Tử cho cô xem: "Còn trả lời rất nhanh."

Tịch Sư Tử thở dài, quét mắt nhìn màn hình điện thoại di động, không cự tuyệt cũng không trì hoãn, không viết nhiều hơn một chữ hay thiếu đi một chữ, rõ ràng rành mạch viết rõ thời gian địa điểm: "Mười một giờ trưa, quán cà phê Lai Lệ Nhã."

"Sư Tử." Lý Tiên Ni giơ điện thoại nửa ngày không buông xuống, nàng có chút bất an nhìn Tịch Sư Tử sắc mặt không thay đổi cũng không nói một lời nào: "Em sẽ đi với chị, đúng không?"

"Ừm, nếu đã hẹn rồi, cũng không thể để chị ta làm khỉ leo cây được." Hiện tại não Tịch Sư Tử loạn như muốn nhồi thành một cục, đây rốt cuộc là tình huống gì vậy? Cô bất quá chỉ dự định về thăm nhà một chuyến mà thôi, không ngờ lại phát sinh nhiều chuyện như vậy, những chuyện vốn dĩ chăng dính líu gì tới cô, thế nhưng cô vẫn bị cuốn vào, ngay cả muốn thoát thân cũng không thoát nổi.

"Sư Tử, chị biết em sẽ giúp chị mà ,cám ơn em." Hàng lông mày hơi nhíu chặt của Lý Tiên Ni chậm rãi giãn ra, nàng an tâm cười một tiếng, ôn nhu Tịch Sư Tử  trong ngực, vòng lấy eo của nàng. Tịch Sư Tử thân thể run lên, mặt không biểu tình bất động thanh sắc  nhẹ nhàng đẩy ra nàng: "Chị dâu, trời còn chưa sáng, chị vẫn nên đi về phòng nghỉ ngơi trước đi. Chuẩn bị đủ tinh thần lại cùng Tô Phùng Tần gặp mặt, em sẽ đi cùng chị ."

"Ừm, em cũng trở về phòng nghỉ ngơi, chị uống một ly nước rồi trở về." Lý Tiên Ni có chút ngượng ngùng cười cười, bưng ly nước đi đến phòng bếp . Tịch Sư Tử nhắm lại mắt, nhìn qua Lý Tiên Ni bóng lưng thần sắc phức tạp  khẽ thở dài một hơi, chuyện gì đã xảy ra vậy trời !

Tịch Sư Tử trở về phòng đóng cửa lại, ngã nhào lên giường, nằm ngửa nhìn trần nhà trong đồng tử đen nhánh của cô là một mảnh thất thần. Tô Phùng Tần à? Cô gái chuyên gây sóng gió khắp thành phố H, cô gái lưu lại vô số giai thoại tại trường học, cô gái luôn được lão sư ở trường khen là thiên tư thông minh, phải cùng nàng gặp mặt thật sao?. Tịch Sư Tử bất đắc dĩ trở mình, thay đổi một tư thế thoải mái hơn một chút, nếu nói cô không hồi hộp thì hẳn là giả, cô đến cùng vẫn luôn mang tâm trạng tiếc hận và không chịu thua kém đối với cô gái này.

Theo giáo sư học hai năm , cô bất quá chỉ nghe người nhắc tới một mình Tô Phùng Tần, còn đối với cô lại chỉ ngẫu nhiên hài lòng mà gật đầu chứ xưa nay chưa từng khen cô lời nào. Cô không rõ, thanh danh Tô Phùng Tần bây giờ rõ là đã ô uế đến vậy, vì sao những khi lão sư nhắc đến nàng, vẫn có thể kiêu ngạo như vậy. Tô Phùng Tần, cô đến cùng là dạng nữ nhân như thế nào đây?

Nếu cô đã hứa với chị dâu sẽ ở lại, tức là phải tới công ty làm việc, như vậy sau này khẳng định sẽ phải làm việc với Tô Phùng Tần, sớm gặp một lần cũng tốt. Tịch Sư Tử cứ như vậy suy nghĩ miên man, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...