Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người tựa đầu vào vai hô hấp chậm rãi nhẹ nhàng, dường như đã chìm vào giấc ngủ, mái tóc dài mềm mại cuộn tròn trên cổ Tịch Sư Tử. Tịch Sư tử nắm chặt tay để ở trên đầu gối, nhìn đối phương vẫn không nhúc nhích, tựa hồ lại phát ngốc ra.

Ban đêm gió nhẹ càng lúc càng lớn, Tô Phùng Tần dựa sát vào Tịch Sư Tử nhẹ nhàng ma sát, tận lực hướng thẳng vào trong lòng nàng, Tịch Sư Tử vội vàng đưa tay ngăn nàng, sau đó liền cảm nhận được trên cổ có vật thể ướt át mềm mại. Cảm giác ôn nhu ngứa ngáy kia thực làm cho cô không tự giác mà giật giật cổ. Vừa khẽ động đầu của Tô Phùng Tần từ trên vai cô trượt xuống, đôi môi mềm mại đỏ mọng chậm rãi lướt qua cổ cô, di chuyển xuống xương quai xanh của Tịch Sư Tử.

Tay Tịch Sư Tử bỗng nhiên nóng bất thường, cơ thể run lên. Tô Phùng Tần suýt nữa thì trượt xuống đất, Tịch Sư Tử nhanh tay đỡ lấy Tô Phùng Tần, một tay bắt được cánh tay nàng, tay kia hảo chết không chết vừa vặn chộp vào trước ngực Tô Phùng Tần, cảm giác mềm mại lan tỏa cả bàn tay, Tịch Sư Tử sững sờ, lâm vào căng thẳng.

Mãi đến khi Tô Phùng Tần thấp giọng rên một tiếng, Tịch Sư Tử mới phản ứng lại. Cô vội vàng buông tay ra, bắt được đầu vai của Tô Phùng Tần. Tô Phùng Tần vẫn còn say bí tỉ, vẫn chưa tỉnh lại, Tịch Sư Tử nửa ôm nàng, mặt không chút thay đổi nhưng đôi mắt lại mang theo chút bối rối không biết làm sao.

Cứ căng thẳng như vậy hồi lâu, người trong lòng không có nửa điểm động tĩnh, Tịch Sư Tử mới thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị đưa Tô Phùng Tần trở về phòng, cô cẩn thận ôm lấy Tô Phùng Tần, chậm rãi leo xuống cầu thang.

Sau khi Tịch Sư Tử đỡ Tô Phùng Tần trở về phòng, quay về nhà vừa nằm xuống sopha không bao lâu thì trời bắt đầu tờ mờ sáng. Lý Tiên Ny lặng lẽ rời khỏi nhà Tịch Sư Tử, cũng không nói bất cứ câu gì, chỉ đứng ở lại phòng khách đứng một hồi lâu rồi mới mở cửa ly khai.

Lý Tiên Ny vừa đi, Tịch Sư Tử đang đưa lưng về phía cửa liền mở mắt, cô cuộn tròn thân mình vẫn không nhúc nhích, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại một lúc, Tịch Sư Tử thở ra một hơi, sau đó nhắm mắt lại một lần nữa.

Tịch Sư Tử biết ngày mai mình phải đi làm, nhưng cô lại dung túng chính mình một lần, thân thể rõ ràng đã rất mệt mỏi, nhưng đầu óc lại vẫn thanh tỉnh, Tịch Sư Tử không biết mình suy nghĩ cái gì, nằm trên sô pha lăn qua lăn lại một lúc lâu, chẳng hề có giấu hiệu buồn ngủ. Tịch Sư Tử đành bò dậy, ngoài trời cây lá vẫn còn dính sương sớm, chim chóc vừa mới vui thích bắt đầu kêu rạng sáng, cô quăng toàn bộ ga giường hình chữ nhật vào máy giặt, sau đó bưng một chậu nước ra, cầm khăn lau, quỳ gối trong phòng khách ra sức dùng lực lau sàn nhà vừa mới lau hai ngày trước.

Mà trong phòng khách nhà bên kia, Tô Phùng Tần im lặng nằm trên giường, trên người đắp chăn, khóe môi nhẹ nhàng cong lên ngủ đầy yên bình, tựa hồ đang trong mộng đẹp, điềm tĩnh mà an tường.

Tịch Sư Tử nhìn người trong gương, có chút mê man nghiêng đầu. Người trong gương trắng nõn, gương mặt đỏ ửng một mảng, trên trán tinh tế thấm chút mồ hôi, đôi mắt lạnh nhạt tràn đầy mê man không biết làm sao, tựa hồ có chút thay đổi, lại tựa như không có, cô đã quen thuộc với tính cách này của mình rồi.

Tịch Sư Tử quét phòng sạch sẽ một lần nữa. Cô canh thời gian, chờ đến khi Tô Phùng Tần tỉnh lại, mang theo túi rác xuống dưới lầu vứt, mua chút rau xanh, lại đến một quán hay ăn mua hai chén đậu hoa cùng vài cái bánh bao.

Sợ Tô Phùng Tần tỉnh lại sau khi say rượu sẽ bị đau đầu, Tịch Sư Tử pha một ly nước mật ong chanh, sau đó luộc hai quả trứng, mở cửa sổ mở ra một khe nhỏ, xếp bằng ngồi trên sopha, cầm một quyển sách cùng một trái táo cắn một miếng, khuôn mặt biểu tình nghiêm túc xem quyển sách trên tay, ngẫu nhiên dương mắt liếc nhìn khe cửa.

Khi cửa nhà Tô Phùng Tần bị mở ra, lỗ tai Tịch Sư Tử cũng vừa nghe thấy, sau đó khép quyển sách lại, mang trà để lên khay, cùng với bánh bao cùng đậu hoa mới mua và nước chanh đường mới pha đem sang.

"Học tỷ, buổi sáng tốt lành." Tịch Sư Tử mở cửa đi ra ngoài, đối diện với một thân trang phục công sở và khuôn mặt nghiêm túc của Tô Phùng Tần nói ra câu "buổi sáng tốt lành". Tô Phùng Tần ngẩng đầu, ngạc nhiên sau đó rất nhanh tản ra sự dịu dàng cười khẽ.

"Chắc chị chưa ăn sáng? Đem cái này qua đó ăn đi." Tịch Sư Tử bưng chiếc khay phía trước, mặt không chút thay đổi ẩn trong đó là chút lạnh nhạt. Tô Phùng Tần cắn cắn môi cúi đầu nhìn túi văn kiện trong tay, sau đó giương mắt cười: "Theo chị vào trong đi."

Đây là lần thứ ba Tịch Sư Tử đến nhà của Tô Phùng Tần, hai lần đầu không hề chú ý quan sát, hôm nay trái lại thấy rõ, phòng khách chủ yếu lấy tông màu lạnh và màu đen tro làm chủ đạo, tuy rằng vừa mới được trang hoàng một lần, nhưng trong phòng mang một mùi rất thơm, hẳn đã được phun thuốc làm sạch không khí, bài trí không nhiều nhưng mỗi một món đồ đều được bày biện vô cùng hợp lý.

Ở giữa phòng khách bày một cái Tatami cỡ lớn, trên mặt bàn trà để mấy chậu cây xanh, thì ra mấy bức họa Tịch Sư Tử từng thấy ở biệt thự của Tô Phùng Tần, toàn bộ đều được treo trên tường đối diện, duy chỉ có bức họa của cô thì không thấy đâu. Tịch Sư Tử âm thầm quan sát một phen, xác định chính xác là không có thấy, cô nhíu nhíu mày.

Tô Phùng Tần vào phòng ngủ một lát, rất nhanh liền đi ra, trên tay trống không giờ có một chiếc túi nhỏ. Lúc Tô Phùng Tần đi ra, Tịch Sư Tử đã thản nhiên thu hồi ánh mắt, nhưng vẫn bị Tô Phùng Tần trông thấy, khóe môi nhẹ nhàng cong lên, Tô Phùng Tần cười như không cười nhìn Tịch Sư Tử: "Đang tìm bức họa của em à?"

Tịch Sư Tử không nói gì, chỉ hơi nghiêng đầu dời ánh mắt đi nơi khác. "Bức họa của em chị treo trong phòng ngủ." Tô Phùng Tần cắn cắn môi, nhẹ nhàng nhướn mày, đôi mắt trong trẻo lẳng lặng nhìn Tịch Sư Tử, người này có khi thật sự rất đáng yêu, có đôi lúc hành động như một đứa trẻ, nhưng lại cố tình bưng ra gương mặt lạnh lùng, khiến người ta có loại cảm giác 'manh'[1] đến quái dị.

"Ngốc à, chị đã từng nói, bức họa của em đối với chị rất quan trọng." ánh mắt Tô Phùng Tần hơi cáu nhìn Tịch Sư Tử, đôi mắt tỏa sáng trong trẻo nhu hòa giống như mặt nước mùa thu. Tịch Sư Tử cắn cắn môi, vẫn không nói gì, chỉ nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào bàn, không biết suy nghĩ cái gì.

"Này, đừng ngần người, đây là tặng cho em." Tô Phùng Tần nhét gói đồ trong tay vào tay Tịch Sư Tử, Tịch Sư Tử nghi hoặc nhìn Tô Phùng Tần. "Tự em xem đi" Tô Phùng Tần cúi đầu, bưng bát đậu hoa thơm lừng trên bàn, khóe môi mang theo một nụ cười dịu dàng.

[1] manh: dạng moe

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...