Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 55

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong màn sương mù màu trắng, không khí kiều mị, khiến tất thảy mọi chuyện xảy ra như một điều tự nhiên.

Tịch Sư Tử hôn bá đạo mà ôn nhu, trong sự ngây thơ mang theo vài phần say mê triền miên. Tô Phùng Tần lẳng lặng ôm lấy cổ của cô, hai mắt nhắm lại, vẻ mặt đầy ngượng ngùng.

Tận cho đến khi môi lưỡi đều hơi tê, Tô Phùng Tần mới khẽ nhíu chân mày, đầu ngửa ra sau né tránh, nhưng người nọ lại tiếp tục lấn tới, hôn lên môi nàng một cách mê muội .

Đáy lòng Tô Phùng Tần ngầm thở dài, đầu ngón tay luồng trong tóc Tịch Sư Tử, nhẹ nhàng kéo, ra hiệu cho cô thế là đủ rồi. Nhưng người nọ cứ ôm chặt lấy nàng, làm sao cũng không chịu buông ra, khuôn mặt đã nghẹn tới đỏ mà vẫn còn cố chấp.

Giống như tiểu cô nương đang phát cáu, Tô Phùng Tần dùng thêm mấy phần lực đạo, đạp mạnh lên chân Tịch Sư Tử.

Người nọ bị đau rốt cục giật mình buông lỏng nàng ra.

Tô Phùng Tần mượn cơ hội này, kéo khăn tắm lên, che kín thân thể mang đầy dục vọng, u oán hờn dỗi trừng mắt nhìn Tịch Sư Tử, đôi môi nàng bị Tịch Sư Tử cắn tới sưng đỏ, nhanh chân lươt qua người Tịch Sư Tử.

Lần đầu Tịch Sư Tử nhìn thấy Tô Phùng Tần chạy nhanh như vậy, bóng lưng gầy yếu kiều mị kia, vừa lóe lên trong mắt đã biến mất khỏi cửa phòng tắm.

Mặt Tịch Sư Tử vẫn đỏ rực, đôi mắt như phủ một tầng sương mù, mê mang ngu ngơ nhìn cửa phòng tắm. Cả người tựa như trôi lơ lửng giữa không trung, tìm không thấy nơi đặt chân , thân thể có chút bay bổng, đầu cũng có chút choáng váng, tựa như hết thảy trước mắt đều đang xoay tròn, cực kỳ giống cảm giác khi say rượu.

Sau khi trôi lơ lửng một hồi, Tịch Sư Tử mới lắc người một cái, đôi mắt mông lung trong nháy mắt phát sáng lên.

Đôi môi tái nhợt, giờ phút này giống như được thoa son, hơi có chút sưng đỏ.

Tịch Sư Tử cứ đứng trong phòng tắm, có chút không dám tin nghiêng đầu nhìn gương mặt đỏ bừng dính đầy nước của chính mình trong gương.

Ai có thể nói cho cô biết? Mới vừa rồi cô đã làm gì trong mê muội không? Có phải cô đã ép học tỷ vào tường không ngừng hôn nàng, tựa như một con sắc lang không?

Di chuyển bước chân nặng nề, Tịch Sư Tử cúi đầu đến bên vòi phun nước, xoay mở.

Cuối mùa thu thời tiết, không khí đều lạnh. Nhiệt khí trong phòng tắm đã chậm rãi tan biến, nước lạnh băng lãnh không ngừng xối xuống đầu.

Nước lạnh chảy từ đầu xuống chân giúp nhiệt độ cơ thể Tịch Sư Tử dần hạ xuống. Cô cúi thấp đầu, đứng ở trong nước, để dòng nước thấm ướt quần áo trên người, thuận theo ống tay áo rơi xuống thềm đất, hội tụ thành một dòng nước nhỏ, chảy tới cống thoát nước.

Tô Phùng Tần ở trong phòng thay một bộ áo ngủ sạch gọn, ôm đầu gối ngồi ở trên ghế sa lon xem tivi, thế nhưng đôi mắt lại cứ nhìn vào cửa phòng tắm.

Chờ một hồi lâu, cũng không thấy Tịch Sư Tử từ trong phòng tắm đi ra, Tô Phùng Tần lúc này mới thở dài, vứt gối ôm trong ngực qua một bên. Cắn môi sưng đỏ đứng lên, mang theo vài phần do dự từng bước từng bước đi tới phòng tắm.

Đẩy cửa khép hờ ra, còn chưa thấy gì đã nghe tiếng nước chảy ào ào. Sau đó Tô Phùng Tần đã nhìn thấy, Tịch Sư Tử với dáng người cao cao gầy gầy đứng dưới vòi phun dưới, quần áo trên người đã ướt đẫm, hơi cúi đầu, hai mắt nhắm lại, đôi môi mím thật chặt, gương mặt ửng đỏ ban nãy giờ đây đã tái nhợt đi rất nhiều.

Đôi mắt nàng hiện lên sự kinh ngạc, rồi chuyển thành sự phẫn nộ.

Trời lạnh như vậy, còn dám xối nước lạnh như thế.

Hai bước thành một bước, Tô Phùng Tần bước nhanh đến bên người Tịch Sư Tử, một tay nhanh chóng khóa vòi nước lại, sau đó một tay dắt lấy cánh tay Tịch Sư Tử, lôi cô ra khỏi buồng tắm, giọng nói vừa đau lòng vừa trách cứ: "Sư Tử, em làm gì vậy?"

Tịch Sư Tử tựa hồ bị giật mình, đôi mắt có vài phần tâm thần bất định, gương mặt trước nay không đổi mang theo vài phần xấu hổ, nàng không dám nhìn thẳng vào Tô Phùng Tần, yếu ớt giải thích nói: "Em...em rất nóng."

Tô Phùng Tần cau mày nhìn Tịch Sư Tử, đôi mắt nghiêm túc mà đành chịu, nhìn thấy người nọ cứ né tránh mình, cánh tay còn lạnh buốt. Nàng không nói thêm gì, lôi kéo Tịch Sư Tử đi ra ngoài.

Tịch Sư Tử không dám cự tuyệt, ngoan ngoãn đi theo Tô Phùng Tần, cúi đầu như đứa bé đã làm chuyện sai, không dám nói một lời.

"Cởi quần áo ra, thay đồ." Tô Phùng Tần kéo Tịch Sư Tử đến phòng ngủ, ném lên giường một chiếc áo choàng tắm màu trắng lấy ra từ trong tủ quần áo nói.

"Hả?" Tịch Sư Tử lên tiếng, đúng là cô có hơi lạnh, nếu như không cởi quần áo bị ướt ra thì ngày mai chắc chắn sẽ bị cảm lạnh.

Cởi áo khoác ngoài bị ướt sũng ra, Tô Phùng Tần vươn tay nhận lấy chiếc áo do Tịch Sư Tử cởi ra.

Khi tay chạm tới vạt áo trong, Tịch Sư Tử giương mắt len lén liếc mắt nhìn Tô Phùng Tần, ho nhẹ một tiếng, mặt hơi đơ, ánh mắt không dám nhìn thẳng Tô Phùng Tần: "Học tỷ, em phải cởi quần áo ."

"Ừm, cởi đi." Tô Phùng Tần không nhúc nhích, ưu nhã lười biếng tựa ở một bên, tủ quần áo, mặt không biểu tình, thoạt nhìn có vẻ rất nghiêm túc.

Tịch Sư Tử hít một hơi, không nhìn Tô Phùng Tần nữa, đưa lưng về phía nàng, cởi áo trong ra.

Khi Tịch Sư Tử mặc áo đã thấy cô gầy, khi cởi ra còn thấy gầy hơn, da trên người trắng đến có chút giống người bệnh, nhưng dáng người cũng không tệ lắm, da thịt căng mịn, trên người cũng có chút cơ bắp, thoạt nhìn rất săn chắc.

Tóc dài màu nâu xoăn, rối tung trên sống lưng, đuôi tóc còn dính vài giọt nước, từ từ chảy xuống lưng.

Vòng eo nhỏ bé yếu đuối thoạt nhìn nhu nhược khiến người ta không nhịn được muốn ôm lấy cô, thân thể Tô Phùng Tần khẽ động, quay người lấy một chiếc khăn lông khô từ trong tủ ra, tiến đến gần Tịch Sư Tử, hơi nhón chân, khoác khăn mặt lên đầu Tịch Sư Tử.

Ôn nhu giúp cô lau khô tóc, lau dần xuống gáy tóc và lưng.

Thân thể Tịch Sư Tử cứng đờ, căng cứng không nhúc nhích, đầu ngón tay Tô Phùng Tần trong lúc lơ đãng khẽ lướt trên cơ thể cô, ấm áp mềm mại, những nơi chạm phải đều khiến Tịch Sư Tử hơi ngứa, trong chớp mắt sống lưng từ từ đỏ lên.

Chiếc khăn không khô ráp, cộng thêm động tác nhu hòa chậm chạp của Tô Phùng Tần, khiến Tịch Sư Tử hơi rên lên vì thoải mái.

Tay Tô Phùng Tần run một cái, cắn môi với đôi mắt ảm đạm, ném khăn cho Tịch Sư Tử, giọng điệu gấp rút: "Tự mình lau đi, rồi thay đồ."

Tiếng bước chân xốc xếch mất trật tự rất nhanh liền biến mất sau một tiếng đóng cửa, Tô Phùng Tần đã rời khỏi phòng ngủ, chỉ để lại một Tịch Sư Tử vẫn còn đang híp mắt hưởng thụ dần tỉnh táo lại, sau đó nhìn vào khoảng không vô định một cách mờ mịt.

Học tỷ chạm vào cô thật dịu dàng và thoải mái, nhưng sao lại ngừng lại? Tịch Sư Tử quay đầu nhìn cánh cửa bị đóng lại, chùm tua đỏ treo trên cửa không ngừng đung đưa.

Cảm xúc của Tịch Sư Tử chuyển đổi rất nhanh, mới vừa rồi còn ra vẻ ngoan ngoãn ai bảo gì nghe nấy, đảo mắt liền khôi phục sự cao ngạo lãnh đạm, mặc chiếc áo choàng tắm Tô Phùng Tần ném cho cô vào, rồi chậm rãi đi ra.

Tô Phùng Tần đưa lưng về phía cô cuộn mình ở trên ghế sa lon, trong ngực ôm một chiếc gối ôm mềm mại, rất nghiêm túc nhìn màn ảnh ti vi.

Trên màn hình, có một đôi nam nữ đang hừng hực lửa nóng quấn lấy nhau trên giường, Tịch Sư Tử ngây cả người dừng bước chân lại.

Khi Tịch Sư Tử tới gần Tô Phùng Tần rất mẫn cảm cảm giác được, nàng ngồi dậy, nhường chỗ cho Tịch Sư Tử.

Tịch Sư Tử thản nhiên ngồi bên người Tô Phùng Tần, dựa vào đệm ghế sô pha, cũng chăm chú xem TV.

Bầu không khí trở nên lúng túng, tiếng thở dốc của đôi nam nữ cứ quanh quẩn trong căn phòng an tĩnh. Ánh đèn nê ông màu hồng phấn của tòa nhà đối diện hắt vào trong phòng qua cửa sổ, khiến căn phòng càng thêm ám muội.

Tịch Sư Tử hơi khẽ cau mày, nghiêng đầu nhìn gương mặt hoàn mỹ của Tô Phùng Tần, cô mấp máy môi, ánh mắt rơi xuống đôi môi mỏng có chút sưng đỏ của Tô Phùng Tần, cô len lén vươn tay, bắt lấy tay Tô Phùng Tần đang để cạnh mình.

"Học tỷ, em vẫn còn chưa rõ lắm, chúng ta làm thí nghiệm thêm một lần nữa được không?" Tịch Sư Tử chăm chú hỏi, đôi mắt thâm thúy đen láy chuyển ánh nâu dưới ánh đèn lờ mờ, đang dần phát sáng.

Tô Phùng Tần chậm rãi quay đầu, có chút khó tin nhìn thấy Tịch Sư Tử đang nhìn chằm chằm môi mình, theo bản năng dùng tay trái che môi của mình lại.

Nàng cảm thấy suy nghĩ của nàng có chút không đuổi kịp Tịch Sư Tử

, mới vừa rồi không phải cô vẫn còn hối lỗi đầy mặt, tự mình xối nước lạnh đó sao? Sao mới một lát đã thay đổi thái độ rồi?

Esley: chết học tỷ chưa =)))))))))))))) chơi dại quá

À đọc tới chương này es bị loạn không biết cái khách sạn này thiết kế phòng kiểu gì, theo es hiểu thì đại khái là có 2 phòng ngủ thông nhau bằng 1 phòng khách, nên đã sửa lại 1 số chi tiết trong chương 52 cho dễ hiểu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...