Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong không gian chật hẹp, hai thân ảnh áp vào nhau đồng thời run rẩy.

Cơn đau kịch liệt khiến khuôn mặt Hứa Thanh Khê trắng bệch.

Đồng tử trống rỗng thống khổ mang theo hận ý nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Thống khổ này cơ hồ khiến ngay cả khí lực rên rỉ nàng cũng không còn, chẳng biết đầu vai đã tránh thoát lòng bàn tay Thạch Bách Hợp tự lúc nào, cũng không còn sức chống cự, chỉ có thể dùng chút sức lực cuối cùng nện vào ngực Thạch Bách Hợp.

Thạch Bách Hợp tựa như phát điên, áp lên người nàng, điên cuồng không ngừng ra vào trong cơ thể của nàng.

Thân thể căng cứng khô khốc ép đến ngón tay Thạch Bách Hợp cũng có chút đau nhức, không cần nghĩ cũng biết Hứa Thanh Khê đau tới mức nào.

"Đau sao? Thật vừa khéo, tôi cũng rất đau." Thạch Bách Hợp thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu của cô, tràn đầy thống khổ và tuyệt vọng, cô nhẹ nhàng cười, khóe mắt chực trào ra một giọt lệ.

Giọt nước mắt nóng hổi, rơi xuống theo từng động tác ra vào, nhanh chóng chảy xuống, chạm phải nắm tay Hứa Thanh Khê đang nện vào người Thạch Bách Hợp.

Động tác phản kháng của Hứa Thanh Khê ngừng lại, đôi mắt nàng trống rỗng cứ như vậy nhìn đôi mắt đầy tuyệt vọng của người nọ, cong môi, nhưng lại không thể mở lời, chỉ có thể giống một con cá bị ném lên bờ, liều mạng thoi thóp.

Rõ ràng cảnh tượng triền miên đầy men tình ái, nhưng hai người lại đều thống khổ tuyệt vọng như vậy.

"Tôi cho rằng em yêu tôi." Thạch Bách Hợp mang theo tiếng khóc nức nở khàn khàn, mỗi chữ mỗi câu hòa cùng sự lạnh lùng.

Tiếng nói vừa dứt, một tay cô nâng chân Hứa Thanh Khê lên, đặt lên cổ tay mình, tay kia tăng thêm một chút lực, lần nữa hung hăng tiến vào thân thể khô khốc tới đau đớn.

"A. . ." Hứa Thanh Khê rốt cục rên lên, âm thanh ngắn ngủi trào ra từ yết hầu, lại tràn ngập thống khổ cùng bi thống đến cực hạn.

Đôi mắt trống rỗng chết lặng, tầng sương mù mông lung kia rốt cục hóa thành nước mắt , chảy xuống.

Thân thể Hứa Thanh Khê run rẩy co rúc, nàng trốn không thoát sự cướp đoạt của Thạch Bách Hợp, thân thể theo bản năng liều mạng co rút, thế nhưng nàng càng muốn tránh, thì động tác của Thạch Bách Hợp càng mãnh liệt.

Động tác có lực gấp rút mỗi một lần ra vào lại càng sâu hơn càng đau hơn, khiến sự thống khổ như vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, suýt nữa khiến Hứa Thanh Khê hôn mê.

Không biết có phải do phòng thử đồ cách âm hiệu quả hay không, mà Điền Tân Vũ đứng ở bên ngoài mặc một thân âu phục màu đen điển trai trên mặt mang theo nụ cười nhã nhặn, hai tay vẫn đang kích động có chút run rẩy đan vào nhau.

Anh đang mong đợi người con gái ấy mặc áo cưới bước ra khỏi phòng, là người con gái anh yêu, là cô dâu tương lai của anh.

Thời gian Hứa Thanh Khê vào phòng thử đồ không ngắn, mỉm cười trên mặt Điền Tân Vũ từ kiên nhẫn từ từ trở nên sốt ruột.

Tuy nhiên cô bán hàng đứng ở một bên tựa hồ đã sớm nhìn quen cảnh lo lắng này của chú rểm nàng mỉm cười an ủi: "Điền tiên sinh ngài không cần phải gấp , bình thường khách vào phòng thử, đều sẽ rất lâu, đây là chuyện bình thường, dù sao cũng là lần đầu tiên mặc áo cưới trong đời, khó tránh khỏi sẽ kích động thẹn thùng ."

Nhờ cô bán hàng an ủi, Điền Tân Vũ mới ngượng ngùng nhẹ gật đầu, tâm tình lo lắng cũng vơi đi một ít.

Bắt đầu cùng cô bán hàng hàn huyên câu được câu không.

Để mặc Hứa Thanh Khê giờ phút này đã bị khuất nhục và thống khổ bao phủ, mặc kệ nàng làm chuyện nàng không muốn làm.

Nhưng thân thể của nàng sau những tổn thương, đã nhanh chóng bài tiết chất lỏng giúp nàng giảm bớt đau đớn.

Chất lỏng được bài tiết ra lối vào khô khốc, để người tới xâm lăng càng thêm hưng phấn.

Tay Hứa Thanh Khê không biết từ khi nào đã bắt lấy vạt áo trên đầu vai Thạch Bách Hợp, thân thể vô lực dán thật chặt vào người Thạch Bách Hợp.

Mồ hôi cùng nước mắt hòa lại làm một, chảy dọc theo cơ thể hai người.

Không muốn thừa nhận, nhưng lại phải thừa nhận, Thạch Bách Hợp quen thuộc thân thể của nàng, mỗi một tấc trên da thịt nàng, giống như thân thể của nàng đã sớm quen việc Thạch Bách Hợp chạm vào.

Thạch Bách Hợp là một người rất mâu thuẫn, khi cô ở bên Hứa Thanh Khê, tựa hồ luôn có những sắc thái rất kỳ lạ.

Có khi cô là một tình nhân ôn nhu, tới mức đụng vào đã khẽ run. Có khi cô lại trở nên rất thô lỗ, ở trên giường nói rất nhiều câu khiến người nghe mặt đỏ tim run.

Hứa Thanh Khê nhớ từng có một lần sau khi vui vẻ, Thạch Bách Hợp châm một điếu thuốc, mồ hôi đầm đìa tựa ở đầu giường, dùng ánh mắt trêu chọc nhìn nàng, nói một câu.

"Thân thể của em ngửi thấy mùi của tôi, thì sẽ đói khát."

Câu nói này mặc dù có chút ý vị khó hiểu, nhưng lại miêu tả rõ rệt mối quan hệ phức tạp giữa hai người.

Trong những năm tháng phóng đãng kia, Hứa Thanh Khê đã từng quan hệ với rất nhiều nam lẫn nữ, thế nhưng người khiến thân thể nàng hài lòng nhất chỉ có mình Thạch Bách Hợp.

Mùi trên người Thạch Bách Hợp là mùi thơm quen thuộc của Hứa Thanh Khê, vừa trong trẻo lại vừa quyến rũ. Là hương vị Hứa Thanh Khê thích nhất, nàng đã từng đi mua cùng một loại nước hoa, mỗi đêm trước khi ngủ thì xịt lên giường.

"Cảm giác được vui vẻ à, hmm. Thân thể của em vẫn như trước kia , ấm áp ẩm ướt, tôi thật muốn cứ thế này mà giết chết em." Giọng Thạch Bách Hợp thanh âm trầm thấp quanh quẩn ở bên tai, như một con ác ma vô sỉ, cô lại tăng lên lực đạo, rồi cúi đầu cách một lớp vải cắn lên cặp ngực mềm mại của Hứa Thanh Khê.

Móng tay Hứa Thanh Khê sắc nhọn hung hăng ấn vào đầu vai Thạch Bách Hợp, theo động tác của cô, ngẩng đầu lên đè nén tiếng thở phát ra từ cuống họng, đôi mắt trống rỗng vô thần nhìn trần nhà khắc hoa của phòng thử đồ, một giọt mồ hôi thuận theo cần cổ trắng nõn thon dài chậm rãi nhỏ xuống.

Thân thể đã cảm nhận được khoái cảm, mà xen lẫn sự đau nhức thì càng thêm khoái cảm khiến người ta trầm mê.

Biết rất rõ Điền Tân Vũ chỉ đứng bên ngoài cửa mấy bước, nhưng cô lại đang nằm trong tay Thạch Bách Hợp, bị cô khơi dậy hào hứng, thân thể trống rỗng cứ như vậy tràn đầy khát vọng muốn Thạch Bách Hợp  xâm phạm, chuyện này thật sự vô liêm sỉ.

"Anh ta đứng ở ngoài cửa, có thể còn nhìn chúng ta qua một lớp cửa, em đoán xem nếu như tôi mở cửa, anh ta sẽ có biểu tình gì hả?" Thạch Bách Hợp đột nhiên kéo tay, đẩy một cái thân thể Hứa Thanh Khê đã áp vào cửa.

Hứa Thanh Khê giật mình, thân thể dán lên cửa, tính nhân cơ hội rời đi. Thạch Bách Hợp lại ngồi xổm người xuống, nâng chân của nàng lên, dùng đôi môi xinh đẹp đỏ mọng hôn lên chân nàng.

"Ưm. . ." Khoái cảm mãnh liệt kia, khiến Hứa Thanh Khê nhịn không được mà khẽ rên, lưng nàng dán chặt vào cửa, tay không có lực bám lấy thành cửa.

Tiếng hôn vang lên trong phòng, Thạch Bách Hợp nửa quỳ trước người nàng, tay không ngừng dao động trên đùi của nàng, đầu lưỡi linh hoạt như vào chỗ không người , điên cuồng ôn nhu tùy ý đùa bỡn, cánh hoa dính chất lỏng tươi non do cô trêu chọc thì càng đỏ thêm, tuôn ra càng nhiều chất lỏng thơm ngọt hơn.

Mặt Hứa Thanh Khê đỏ bừng, đôi mắt vô thần nhìn vào khoảng không trước mắt, mồ hôi trên thái dương tranh nhau chen lấn nhỏ giọt xuống.

Bầu không khí sao mà oi bức đến khó nhịn.

Trong lúc này, trong quán cà phê đối diện.

Tô Phùng Tần cầm lấy túi, đeo kính râm lên xoay người rời đi, chỉ lưu lại một câu tạm biệt.

"Ở nhà chờ chị."

Tô Phùng Tần đột nhiên rời đi, khiến Tịch Sư Tử thôi không suy nghĩ về chuyện cô mơ hồ hình thấy Hứa Thanh Khê cùng Thạch Bách Hợp nữa, cô vội vàng đứng lên, muốn nắm lấy tay Tô Phùng Tần trước khi rời đi.

Thế nhưng bước chân Tô Phùng Tần quá nhanh quá mau, Tịch Sư Tử không bắt kịp tay nàng.

Do dự một hồi, Tịch Sư Tử không đuổi theo Tô Phùng Tần nữa, chỉ lẳng lặng nhìn nàng đẩy cửa thủy tinh bước nhanh ra ngoài.

Có lẽ là chuyện công tác khẩn cấp, Tịch Sư Tử nghĩ nghĩ, cô đúng là không nên khiến Tô Phùng Tần lỡ việc.

TV LCD sau lưng, đã bắt đầu thông báo tin tức khác, Tịch Sư Tử cũng không chú ý tới tin tức trước đó, cho nên lúc này cô cũng không biết, có một cơn giông bão đang từ từ tiếp cận Tô Phùng Tần .

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...