Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Kiu Xinh Đẹp

Beta: Cheese

Xem xong phần văn kiện cuối cùng, ánh mắt chua xót khó chịu, Tịch Sư Tử xoa xoa con mắt nhìn ra bên ngoài. Trời đã tối, bên ngoài văn phòng đều đã tắt đèn, các đồng nghiệp đều đã tan ca, chỉ còn lại Tịch Sư Tử trong công ty. Tịch Sư Lam hiện tại ở nhà càng ngày càng nhiều, việc giao cho cô cũng càng lúc càng nhiều, Tịch Sư Tử cũng vì thế mà mỗi ngày lại về nhà muộn hơn. Sửa sang lại xấp văn kiện trên bàn, Tịch Sư Tử tắt đèn, chuẩn bị tan ca trở về nhà.

Trên đường nhận được điện thoại của Hứa Thanh Khê, người này gọi cho cô lúc đang ở quán bar, âm nhạc đinh tai nhức óc xuyên thấu di động trực tiếp oanh tạc màng tai. Tịch Sư Tử nhướng mày, để di động xa khỏi lỗ tai: "Sư Tử, muốn tới uống rượu cùng với tôi không?" Hứa Thanh Khê mang theo men say, thanh âm giống như là hét lên.

"Ngày mai công ty còn có chuyện cần phải xử lý, cô tự uống đi, cẩn thận một chút, đừng tùy tiện mang người khác về nhà." Tịch Sư Tử đi trên đường chậm rãi vô định, thanh âm tràn đầy mỏi mệt. "Cô muốn thành kẻ cuồng công việc à" Hứa Thanh Khê cười ha hả, bộ dạng có vẻ vui vẻ lắm, điện thoại truyền đến âm thanh lúc to lúc nhỏ.

"Được rồi, cô cẩn thận một chút đi, tôi đang trên đường trở về nhà, cúp máy trước đây." Tịch Sư Tử xoa xoa mi tâm, nhẹ giọng đáp lại vài câu liền đem điện thoại tắt đi. Tịch Sư Tử đút tay trong túi đi trên đường không bao lâu thì bầu trời lại bắt đầu có mưa phùn, mang theo chút đượm buồn giống như những sợi tơ, rơi vàotrên mặt cô.

Chiếc điện thoại di động nắm trong tay lại rung lên, Tịch Sư Tử nhìn thoáng qua, màn hình sáng lên hiện hai chữ "Chị dâu", là Lý Tiên Ny gọi điện thoại cho cô. Tịch Sư Tử dừng chân, đi đến bên ghế dài chỗ đèn đường ngồi xuống. Di động vẫn rung, Tịch Sư Tử không nghe máy, nhưng người này không buông tha mãi cho đến khi điện thoại tự tắt.

Ánh sáng đèn đường mờ mờ chiếu xuống, từng hạt mưa phùn có thể nhìn thấy rất rõ ràng, giống như là từ trên trời bay xuống từng dây diều nhỏ. Tịch Sư Tử lẳng lặng ngồi, thẳng lưng, cau mày mím môi nhìn di động trong tay vụt tắt rồi lại sáng lên. Lý Tiên Ny không ngừng gọi điện thoại cho cô, Tịch Sư Tử vẫn không nhúc nhích nhìn điện thoại, đèn đường rọi vào mặt, tựa như bức tượng điêu khắc tinh xảo.

Điện thoại nhất quyết không buông tha lần thứ haitiếp tục gọi tới, Tịch Sư Tử cau mày, thở dài một hơi, nghe điện thoại. Đầu dây bên kia trầm mặc, chỉ có thể nghe được chút tiếng thở không ổn định: "Chị dâu, có chuyện gì sao?" Tịch Sư Tử nhẹ giọng mở miệng dò hỏi. "Sư Tử...em ở đâu?" Lý Tiên Ny giọng có chút khàn khàn run rẩy.

Tịch Sư Tử nhàn nhạt trả lời: "Đang trên đường từ công ty trở về nhà." "Sư tử, chị đang đứng ở trước cửa nhà em, chị đợi em trở về." Lý Tiên Ny sụt sịt, âm thanh nhiễm vài phần nức nở. Tịch Sư Tử cau mày, đứng lên, âm thanh không tự chủ mà tự giác có chút lớn: "Chị dâu, tại sao chị lại ở cửa nhà em?"

"Chị...chị cùng anh trai em cãi nhau, chị chạy đến đây, chị muốn gặp em." Lý Tiên Ny run rẩy khóc nức nở để người khác không tự giác mà có vài phần thương tiếc. Điện thoại chung quy là nói không rõ ràng, Tịch Sư Tử nói câu sẽ lập tức trở về nhà, sau đó cúp điện thoại.

Mưa càng lúc càng lớn, làm ướt quần áo trên người Tịch Sư Tử, không lái xe về nhà, bởi vì trời mưa nên trên đường gọi một chiếc taxi cũng khó, Tịch Sư Tử chỉ có thể bước nhanh chân hơn.

Cửa thang máy mở ra, Tịch Sư Tử liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy Lý Tiên Ny cuộn mình trước cửa nhà mình, thân thể gầy yếu cuộn lại một đống, ôm hai đầu gối. "Chị dâu" Tịch Sư Tử kêu một tiếng, vội vã chạy đến. "Sư Tử." Lý Tiên Ny ngẩng đầu, gương mặt thanh tú rõ ràng còn vương nước mắt, bộ dạng điềm đạm đáng yêu vô cùng. "Chị dâu rốt cuộc sao lại thế này?" Tịch Sư Tử đứng trước mặt Lý Tiên Ny nhìn nàng hoang mang. "Sư tử." Lý Tiên Ny mang theo nước mắt nức nở gọi một tiếng, sau đó đứng dậy nhào vào lòng Tịch Sư Tử, đưa tay ôm chặt lấy eo của cô.

Tịch Sư Tử có chút mất tự nhiên đẩy một cái nhưng lại không đẩy nổi Lý Tiên Ny ra, cô chỉ có thể buông cánh tay xuống: "Chị dâu, quần áo em bị mưa ướt, chúng ta vào nhà trước đi." "Ừ!" Lý Tiên Ny ở trong lòng Tịch Sư Tử gật đầu, hai tay lại ôm lấy Tịch Sư Tử chặt hơn. Lý Tiên Ny gắt gao dán chặt cơ thể với Tịch Sư Tử, nhiệt độ cực nóng xuyên qua lớp quần áo ướt đẫm.

Cơ thể tiếp xúc thân mật, Tịch Sư Tử thấy rất không thoải mái, cô đau đầu nhăm mắt lại, tiếp tục đẩy Lý Tiên Ny ra, bất đắc dĩ nói: "Chị dâu, chị buông em ra đã, để em mở cửa trước được không?"

Thang máy mở cửa "đinh" một tiếng, cùng với âm thanh của giày cao gót, một bóng người đi ra từ thang máy, nhìn hai người ôm nhau trước cửa mà ngây cả người. Tịch Sư Tử nghe được âm thanh phía sau, quay đầu nhìn lại, sững sờ, thất thanh nói: "Chị như thế nào lại ở đây?"

Tô Phùng Tần cầm theo một chiếc túi, mặc một thân lễ phục quần dài đỏ rực như lửa, tóc xõa, chiếc cổ thon dài trắng nõn như thiên nga trắng, cao quý mà tao nhã. Gương mặt tinh xảo khẽ cười nhìn Tịch Sư Tử, liếc mắt nhìn vào người trong lòng Tịch Sư Tử đang ngẩng đầu lên nhìn mìnhh - Lý Tiên Ny mặt đầu nước mắt. Độ cong của khéo môi vẫn không thay đổi, chỉ là con mắt hơi thu lại, cô cười ôn nhu: "Sư Tử, đã lâu không gặp."

"Học tỷ, chị như thế nào lại ở chỗ này?" Tịch Sư Tử ánh mắt đầy kinh ngạc, vẫn không thể tin được. Tô Phùng Tần nâng tay lên, lung lay chùm chìa khóa trong tay, chỉ chỉ vào căn nhà bên cạnh nhà Tịch Sư Tử, nghiêng đầu chớp chớp con ngươi trong trẻo: "Bởi vì từ hôm nay trở đi, chị chính là hàng xóm mới, về sau mong em giúp đỡ nhiều hơn."

Tịch Sư Tử mở mắt, trong lòng âm thầm kinh ngạc, cô không hề nghĩ tới người đến thuê căn nhà cách vách lại chính là Tô Phùng Tần, trong lòng âm thầm thở một hơi nhẹ nhõm, như vậy cô không cần phải lo lắng việc giúp Tô Phùng Tần tìm nhà ở, trong lòng vui vẻ, khóe miệng cong lên: "Hoang nghênh chị"

"Sư Tử, không giới thiệu một chút sao?" Lý Tiên Ny nắm thật chặt cánh tay đang ôm Tịch Sư Tử, đã túm chặt góc áo của cô, cắn môi nhìn qua Tô Phùng Tần. Tịch Sư Tử mượn lực đẩy Lý Tiên Ny ra lui về sau hai bước, đưa tay chỉ Lý Tiên Ny hướng Tô Phùng Tần giới thiệu: "Học tỷ, đây là chị dâu của em, Lý Tiên Ny." Sau đó nhìn Lý Tiên Ny bất đắc dĩ nghiêng đầu hướng đến Tô Phùng Tần: "Chị dâu, đây là học tỷ của em, cũng là đối tác của công ty, Tô Phùng Tần."

"Xin chào." Tô Phùng Tần ôn nhu cười khẽ, tự nhiên đưa tay ra với Lý Tiên Ny. Lý Tiên Ny cắn môi, nhìn qua Tịch Sư Tử, lúc này mới đưa tay ra "Xin chào." Hai người bắt tay nhau, Tịch Sư Tử đứng ở một bên hai tay đút vài túi, lẳng lặng nhìn hai người bọn họ.

"Chúng ta trở về phòng đi, Sư Tử, chị mệt mỏi." Lý Tiên Ny bất mãn, lôi kéo góc áo Tịch Sư Tử thuận thế dựa vào cánh tay cô. Tịch Sư Tử đỡ lấy Lý Tiên Ny, hướng Tô Phùng Tần đưa mắt nhìn, nhẹ nhàng nâng cằm: "Học tỷ, em về phòng trước, chị cũng nghỉ ngơi đi"

"Được, ngủ ngon." Tô Phùng Tần cười khẽ gật gật đầu, nện giày cao gót hướng cửa đi tới, đưa chìa khóa vào lỗ mở cửa. Hai người cơ hồ là đồng thời cùng mở cửa, Lý Tiên Ny vào trước, Tịch Sư Tử vào sau, trước lúc đóng cửa, cô nhìn thật sâu vào mắt Tô Phùng Tần, nhẹ giọng nói một câu "Ngủ ngon."

Nhìn Tịch Sư Tử đóng cửa lại, Tô Phùng Tần cúi đầu bất đắc dĩ dường như cười khổ lắc đầu, sau đó vào phòng, lấy ra một chiếc túi, bên trong một hộp quà tinh xảo, tinh tế quan sát một lúc, con ngươi ôn nhu tại ngọn đèn mà nhè nhẹ lóe sáng.

"Sư Tử, cô ta vì sao lại ở căn nhà bên cạnh em?" Lý Tiên Ny ôm một ly nước, ngồi trên ghế sopha ở phòng khách, cúi đầu thật lâu mới mở miệng, thanh âm có chút hạ giọng. "Đúng dịp" Tịch Sư Tử đem quả cà chua nhỏ cắt thành hai nửa,đặt lên trên hai bát mì trong bếp, cô đơn giản nấu mì trứng, Lý Tiên Ny chiều nay không có ăn cơm tối.

Nhìn bát mì trước mặt, Lý Tiên Ny nhe nhàng nở nụ cười, mắt sáng lên nhìn Tịch Sư Tử, nhẹ giọng nói: "Sư Tử, em thật tốt" Tịch Sư Tử không có nói chuyện, bưng bát mì khác đi ra ngoài. "Sư Tử, em đi đâu?" Lý Tiên Ny ở phía sau nàng nghi hoặc hỏi.

Tịch Sư Tử không quay đầu lại, mở cửa: "Em đi hỏi học tỷ một chút xem chiều nay chị ấy ăn gì chưa, rất nhanh sẽ quay trở về." Lý Tiên Ny ở phía sau khóe môi chậm rãi nhếch lên, con ngươi ảm đạm, chiếc đũa cầm trong tay chậm rãi nắm chặt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: khi cuộc sống là thống khổ, chết đi mới là giải thoát
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Lý Tiên Ny và Tô Phùng Tần gặp mặt
Chương 32
Chương 32: Tiếp xúc với Tô Phùng Tần
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: cái gì gọi là thương hại? Chẳng qua chỉ là bố thí một cách cao cao tại thượng mà thôi!
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Hai người đến cùng có quan hệ như thế nào???
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 51: Đàm luận tầm quan trọng của việc nấu cháo.
Chương 52
Chương 52: Tham muốn chiếm hữu.
Chương 53
Chương 53: dục vọng
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: thích hay không thích?
Chương 57
Chương 57: ngẫu nhiên gặp hai cục thịt nhỏ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Hậu sinh khả uý, trò giỏi hơn thầy [H]
Chương 68
Chương 69
Chương 69: yêu đương khiến vị của dấm chua hun đến người.
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: ngủ đi, ở trong mơ chúng ta sẽ hạnh phúc
Chương 88
Chương 89
Chương 89: ai nha, thẹn thùng hay lắm [H]
Chương 90
Chương 90: bắt đầu là sai lầm, yêu cũng là sai lầm.
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Vị khách không mời mà đến
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101: thì ra học tỷ thích xem thể loại truyện này
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: chúng ta về gặp người ấy đi
Chương 111
Chương 112
Chương 112: phiên ngoại 2 (Cá nhỏ không thể thoát khỏi lưới)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Gái Tai Tiếng
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...