Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Trong Mộng - Cả Đời Vì Em

Chương 174

Đăng:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một tuần sao đó.

Mọi người điều nhận được thiệp mời từ nhà họ Hoàng, trong đó nội dung thiên kim của họ đã trở về.

Cùng với việc lễ đính hôn của cô ấy cũng sẽ được tổ chức.

Họ kết thông gia với nhà họ Minh.

Mọi tin tức của cô con gái kia điều được giữ bí mật, giới truyền thông muốn có chút hình ảnh hay dù chỉ là một tin nhỏ bé thì cũng không có.

Mọi người điều mong muốn có được thiệp mời một phần là vì họ muốn dựa vào mối quan hệ với nhà họ Hoàng, một phần muốn biết tin của cô gái bí ẩn kia.

Thiên kim đã trở lại.

Đã vậy còn đính hôn.

Đây chính là một tin tức tốt, nhưng cũng có vài thành phần nghi hoặc xem cô có đúng là thiên kim thật sự hay không? Hay chỉ là giả mạo để vào hào môn.

Việc con gái nhà họ Hoàng mất tích đây không phải là chuyện lạ, vào lúc đó, ông Hoàng Giác Nhân đang dần phát triển tiềm năng kinh doanh của mình.

Cũng vì vậy mà mọi người điều biết đến việc đó.

Đã mất tích gần hai mươi năm, cuối cùng lại tìm được, chuyện này có chút không tin được.

Thư mời được đưa đến rất nhiều? Vũ Văn cũng nhận được, khi thấy tin đó bà ta tức giận đến ngất xỉu.

Vẫn để lại hậu hoạn.

Từ Khiêm và các bạn của anh cũng nhận được, Nghi An đã sinh con được bảy tháng, hiện tại đã rất ổn, hôm nay họ gửi con ở nhà ba mẹ Lục rồi cùng nhau đi đến Minh viên một lúc.

Tiệc mừng được diễn ra vào lúc 8 giờ tối, nhưng mới hơn sáu giờ thôi mà sảnh tiệc đã rất đông đúc, Nhất Thiên cùng Nhất Hoà đón khách đến mệt cả người, các anh em thân thiết cũng phụ giúp một tay.

Nghi An đến lúc bảy giờ, cô cùng với mọi người ngồi một bàn nói chuyện với nhau.

Tuy mới sinh con, đặc biệt là vùng ngực, ngày càng đầy đặn hơn trước rất nhiều, sinh được bốn tháng, anh đã đè cô ra làm một trận.

Nghi An nhớ rất rõ, đêm đó anh rất hăng say trên người cô, tuy cô xin tha anh càng làm mạnh hơn.

Xấu xa thật.

Nhà Vũ Văn cũng đã có mặt đông đủ, cũng vì thiệp mời được chính tay ba Hoàng đem đến.

“Hôm đó cả nhà Vũ Văn đến, mong mọi người gặp mặt con gái của con”.

Cho nên hiện tại, bọn họ mới đến nơi này.

“Không phải bọn họ là người xấu chứ, tớ thấy ả kia nhìn Nghiên Trung nhà tớ mãi”.

Cố Hân chỉ vào một cô gái đang đứng ỏng ẹo.

“Là Vũ Xảo, con gái của chi thứ nhà Vũ Văn”.

Lam Ái nói cho Cố Hân biết.

“Chị mà cũng lo cho anh ấy nữa à”.

“…”.

Ờ thì không lo lắm.

“Nhìn là biết không phải là người đứng đắn gì rồi”.

Giản Ái cho vào miệng một miếng cam.

Còn phải nói.

Đến rồi.

Nhất Thiên cùng với em trai mình ra đón ba mẹ.

Minh Hoàng Lễ thì mở cửa ghế phụ cho vợ mình xuống xe, Nghi An cũng hóng chuyện, nên đứng nhón chân lên xem.

Mọi người chỉ nhìn thấy một đôi chân trắng nõn, cùng với một chiếc váy màu trắng tinh khôi.

Cô gái với mái tóc dài được buông xoã xuống.

“Ủa? Đây không phải là vị hôn thê mà vị Minh thiếu gia đã từng công khai hay sao”.

Một cậu ấm lên tiếng.

“Đúng vậy, tôi nhớ là trong tiệc nhà họ Lâm”.

Phải.

Thì ra chính là cô ấy.

Tuyết Thanh thoát tay anh đi vào, nhẹ gật đầu với mọi người.

“Các vị”.

Ba mẹ Hoàng đứng trên sân khấu.

“Hôm nay gia đình chính tôi có mở một buổi tiệc nhỏ với mục đích chúc mừng con gái của tôi đã trở về”.

“Mọi người điều biết chúng tôi thất lạc một cô con gái nhỏ, đến hôm nay đã tìm lại được”.

“Con bé tên là Hoàng Tuyết Thanh, nào lên đây với ba mẹ”.

Tuyết Thanh được Nhất Thiên dìu đi lên, cô đứng cạnh mẹ mình, hai cậu con trai thì đứng bên cạnh ông.

Một nhà năm người xuất hiện, Vũ Văn lão phu nhân mặt mày tái méc, vốn mấy lần ngất xỉu may mắn được Thanh Nguyệt đứng bên cạnh dìu lấy.

“Nhìn cho kỹ, cô bé năm nào bị bà cho người bắt đi đó”.

Thanh Nguyệt nói vào tai bà ta.

Thoáng người run run, khi bà nhớ lại việc năm xưa mình đã từng làm.

“Thêm một tin vui nữa là, con bé với Hoàng Lễ vốn tâm đầu ý hợp, hôm nay vui lại càng vui chính là buổi lễ đính hôn của đôi trẻ”.

Khi ông nói xong thì Minh Hoàng Lễ mới chậm rãi đi lên, từng bước đến gần cô vợ nhỏ của mình.

“Bọn nhỏ vốn đã đăng ký kết hôn, tiệc này cũng chỉ là nhận những lời chúc mà thôi”.

Các vị khách mời đứng ngồi ở bên dưới đều thấy rất rõ việc, cô gái nhỏ dùng ngón tay út của mình khều nhẹ anh một cái thì được anh nắm lấy một cách công khai.

“….”.

Mọi người có cần cho họ ăn cơm tró nhiều như vậy không chứ.

“Mời mọi người cứ thoải mái”.

Sau lời nói của ba Hoàng thì đêm tiệc được diễn ra.

Đám đông vẫn còn bàn tán việc thân phận của cô, một người nhà Vũ Văn không tin đã lên tiếng.

“Không phải nó đã chết rồi sao? Tôi nói này dượng tư, dượng nên coi lại xem nó có phải là giả mạo hay không”.

Đây là thím năm của nhà Vũ Văn, vốn gai mắt với mẹ Hoàng nên được dịp thì đâm thọt thêm.

“Mọi người nếu đã hồ đồ đến điên rồi nhưng tôi vẫn còn rất tỉnh táo”.

Mẹ Hoàng nhìn bà ta.

“Giả mạo hay không, không phải do một mình lời nói của chị, huống chi DNA đã được xác minh.

Chị nên xem lại chồng mình thì hơn”.

“…”.

Thím năm.

“Còn không căm miệng”.

Lão phu nhân nạt bà ta.

“Vốn là chuyện vui, cháu đừng để ý”.

“Tôi để ý thì sao?”.

Tuyết Thanh nhìn bà ta.

“Ném ra ngoài”.

“…”.

Lão phu nhân ngưng ý cười.

“…”.

Mọi người.

Hung dữ thật.

“Ném”.

Kẻ tung người hứng, thấy em gái mình không vui Nhất Hoà liền lên tiếng.

Giọng nói còn vang hơn cả em mình.

Thím năm nhà Vũ Văn cứ thế bị lôi đi giữa đám đông, bà ta la lối kêu gào những cũng không có tác dụng, ngược lại còn bị bịt miệng lại.

Mọi người điều biết, dạo gần đây họ Hoàng đã không còn giúp nhà Vũ Văn như trước đây nữa, những công trình nào hay hợp đồng nào đều được nhà họ Hoàng rút vốn đi tất cả.

Thậm chí còn ngừng luôn việc cung cấp tài nguyên tốt cho họ luôn.

“Con không biết dạy bảo con gái mình sao”.

Lão phu nhân lập uy nói.

“Biết làm sao bây giờ, tôi lại rất thích em ấy như vậy, cho dù có bắt cóc các người tôi cũng sẽ phụ một tay”.

Giọng cười của anh vang lên.

Lão phu nhân không nói gì thêm, nhưng mọi người đều thấy lão run lẩy bẩy.

Đây khác nào nói việc của họ làm đã bị bại lộ.

“Ồ đông vui thế này sao”.

Một giọng nói ngả ngóm vang lên, mọi người điều hướng mắt nhìn về phía cửa thì thấy một người đàn ông đi đến.

“Chúc mừng em đã tìm lại được gia đình mình”.

“Âu Dương Thế Khanh”.

Tuyết Thanh không ngờ anh lại có mặt tại nơi này.

Sao cô không nghe anh nói gì nhỉ? Bất ngờ thật chứ.

“Không biết lớn nhỏ? Bao nhiêu năm nuôi em, giờ đây nhận lại được gia đình thì gọi tên người anh đã từng bên em lâu vậy sao”.

Âu Dương Thế Khanh đi lại gần cô.

“Chúc mừng em”.

Hả? Em gái? Tuyết Thanh chớp mắt đầy kinh ngạc nhìn anh.

“Gia đình chú vốn muốn đến gặp cháu, mãi đến hôm nay mới xuất hiện.

Chú vẫn chân thành cảm ơn cháu đã nhận nuôi con gái chú”.

Âu Dương Thế Khanh lại không trả lời, chỉ nhìn vào cô gái nhỏ đứng trước mắt mình.

Cô hôm nay rất xinh đẹp, khác hẳn với trước đây, lạnh nhạt với mọi người.

Bây giờ…

Thời gian đúng là thay đổi con người ta thật.

“Nên làm”.

Âu Dương Thế Khanh gật đầu.

“Ồ nhà người Vũ Văn cũng có à, vui thật”.

Hôm nay anh ta đến đây cũng chỉ là làm người xấu một phen mà thôi.

Hiếm khi đòi lại công bằng cho người đã đi theo anh hơn mười năm.

Người nhà Vũ Văn có chút giật mình khi được điểm danh tại chổ.

Người này mang theo một tia nguy hiểm đến, từ đầu đến buổi tiệc, đến chỉ một lúc thôi cũng đủ làm cho mọi người kinh ngạc không thôi..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 174
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...