Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau, đúng như đã hứa, Huỳnh Minh Tuệ vẫn vui vẻ với Lâm Ân Tú như chưa có chuyện gì xảy ra, cố gắng đi chơi hết ngày ở Đà Lạt mà không nhắc gì về chuyện tối qua.

Khi về tới Nha Trang, Ân Tú lại đi làm như mọi ngày bình thường khác. Còn Minh Tuệ thì ngồi ở nhà ngẫm nghĩ lại mọi chuyện.

Cô cũng không biết mình đúng hay sai, có quá ích kỉ không, khi chẳng cho Ân Tú được tự do trong nhiều thứ. Phải chăng là cô đang ràng buộc chị quá nhiều?

Chỉ là bản thân Minh Tuệ có cảm giác thật sự tức giận khi Lâm Ân Tú cố tình giấu diếm cô việc gì đó, mà việc đó lại vô tình liên quan đến người yêu cũ của chị. Điều đó làm Minh Tuệ cảm thấy không an toàn.

Cảm giác đó thật sự không dễ chịu gì.

Càng sống chung với nhau lâu, tình cảm của cả hai càng nhạt dần. Cũng không hẳn là hết yêu, chỉ là nhìn nhau quen mặt đến chán hẳn.

Có lẽ Lâm Ân Tú cũng từng nghĩ thế, chứ Minh Tuệ thì không bao giờ nghĩ vậy. Cô luôn bám dính lấy chị mọi lúc mọi nơi. Vì đối với Huỳnh Minh Tuệ, Lâm Ân Tú là thế giới, là tất cả đối với cô.

Cũng có thể Lâm Ân Tú đã quá vất vả rồi, vất vả đến độ dường như mất đi cảm xúc trong chuyện tình dục. Đã từ lâu, hai người không còn thân mật mỗi đêm. Cũng đã lâu đến độ Minh Tuệ cũng không biết lần cuối hai người hôn môi và quấn lấy nhau là khi nào.

Minh Tuệ rất nhiều lần tự cho là lỗi ở nơi cô, bởi vì lúc trước hai người vẫn còn tốt lắm mà, tại sao càng ngày lại càng khó xử đến như vậy?

Cô không muốn chủ động trong chuyện thân mật này nữa, cô muốn Ân Tú là một người chủ động, Minh Tuệ muốn được chị "yêu thương".

Huỳnh Minh Tuệ suy nghĩ về đủ lí do mà Ân Tú lạnh nhạt, cô cho rằng vì bản thân cô không còn thơm tho như trước nên không hấp dẫn Ân Tú. Vì thế Minh Tuệ bắt đầu ăn nhiều hoa quả, ăn nhiều dứa, ăn sữa chua, tránh ăn đồ có mùi vị nồng như hành tỏi.

Tất cả cũng chỉ vì muốn bản thân trở nên thơm tho trong mắt người yêu.

Minh Tuệ tìm tòi và bỏ ra một số tiền lớn mua nước hoa cho toàn thân và cả vùng kín. Cô không biết lí do Ân Tú không đụng đến cô. Cô chỉ đoán rằng là bản thân cô không thơm, không tốt hay vì lí do không quyến rũ hấp dẫn nào đó...

Ban ngày chị đi làm, chiều tối về phụ Minh Tuệ bán cơm, tối chút nữa thì dọn dẹp quán. Rồi tắm rửa, lên giường đi ngủ.

Thế là kết thúc một ngày.

Cuộc sống cứ như thế, lặp đi lặp lại năm này qua tháng nọ.

Tối này đó, Minh Tuệ đang nằm trên giường, cô vẫn còn giận chị chuyện cho người yêu cũ mượn tiền nhưng không nói cho cô nghe. Ân Tú cũng có vẻ biết lỗi, chị nằm sát lại gần cô, luồng tay vào chăn ấm, nhẹ nhàng đan mấy ngón tay vào. Cả hai im lặng, không ai nói với ai câu nào.

Điện thoại chị để bên cạnh chỗ đầu nằm của Minh Tuệ, có tiếng báo tin đến. Minh Tuệ với tay qua lấy điện thoại cho chị \- Là tin nhắn gmail.

Công ty Ân Tú vốn làm việc với các đối tác nước ngoài nên việc mail gửi giờ giấc hơi khác thường cũng không có gì lạ. Chỉ là một tíc tắc vô tình, Minh Tuệ ngoài ý muốn nhìn thấy được tên công ty gửi mail cho Ân Tú : Công ty TNHH XXX.

Cô mím môi mắt đăm đăm nhìn trần phòng hồi lâu rồi hỏi:

“Chị vẫn lấy chỉ may ở công ty XXX à?”

Ân Tú im lặng không nói gì.

Minh Tuệ hét lên:

“Tại sao chị nói dối tôi, tại sao chị vẫn lấy nguyên liệu ở công ty con khốn đó hả? Hay sao khi ngủ với nó một lần vẫn cảm thấy chưa đủ muốn giữ liên lạc để có lần hai, lần ba đúng không?"

Ân Tú nhăn mặt, hừ lạnh:

“Em đừng nói vậy.”

Minh Tuệ bật cười:

“Đừng nói vậy là sao hả chị? Chính chị nói với tôi là không lấy hàng công ty nó nữa, cũng chính là chị nói không liên lạc nó nữa, chị muốn gì hả \- Lâm Ân Tú.”

Ân Tú nói nhỏ nhẹ:

“Công ty này nguyên liệu giá rẻ, chị không thể không lấy, hơn nữa chị cũng không làm việc trực tiếp mà đưa cho người khác làm, chị không gạt em... chị...”

Minh Tuệ cắt lời:

“Có, chị có gạt tôi, chị gạt tôi hết lần này đến lần khác, chị là thứ khốn nạn nhất tôi từng biết, lăng nhăn mất dạy.”

Minh Tuệ tức đến mức mắt hằn lên tia đỏ, cô nắm lấy cây đèn ngủ hình quả núi đập mạnh xuống nền gỗ trên gác, cái đèn vỡ tan tành. Đối mặt với sự nóng giận của Minh Tuệ Ân Tú chỉ biết giương mắt nhìn.

Minh Tuệ phẫn uất đến khó thở, cảm giác ngột ngạt bức bối và thất vọng đến đỉnh điểm. Cả cơ thế cô dâng lên một loại cảm xúc khó chịu đến ngột ngạt đòi nổ tung ra ngoài.

Minh Tuệ co chặt nắm tay lại, đấm mạnh vào bức tường, máu từ mấy vết thương rỉ ra. Cơn đau làm cô dần bình tĩnh lại. Huỳnh Minh Tuệ bất giác cảm nhận cơn đau cả thế xác lẫn tâm hồn. Cô bật khóc nức nở:

“Chị làm sao hiểu được tôi, chị có tất cả: Gia đình, bạn bè, tiền bạc, địa vị,... Còn tôi chỉ có mỗi chị. Chia tay chị rồi, tôi cũng chẳng biết đi về đâu.

Tôi tin chị hết lần này đến lần khác, còn chị thì nhẫn tâm lừa tôi hết lần này đến lần khác.”

\- HẾT CHƯƠNG 104 \-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...