Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Minh Tuệ tựa đầu vào vai Ân Tú, ngắm biển đêm trước mắt. Gió biển thổi mạnh vào mặt, mang theo hương vị của Ân Tú. Đây là quê chị, là quê người yêu của cô. Minh Tuệ lại lần nữa cảm thấy cảm xúc đang trào dâng.

Bốn năm trước, ước mơ của cô luôn là được ra Nha Trang gặp chị. Bốn năm sau, cuối cùng nguyện vọng cũng đã thành thực. Cô đã lớn thật rồi, đã có thể làm được mọi điều mà mình muốn.

Thật may mắn, bốn năm sau Lâm Ân Tú vẫn ở bên cạnh và đi cùng cô.

Ân Tú ngồi bên cạnh, khẽ hát vu vơ mấy câu, khoé miệng nhếch lên, mắt đăm đăm ngắm nhìn Minh Tuệ, cảm thán vẻ đẹp của cô. Chị biết Minh Tuệ đang rất vui, chị biết điều đó vì chị cũng đang cảm thấy như vậy.

"A!!!"

Ân Tú kêu lên mấy tiếng xuýt xoa, Minh Tuệ giật mình:

"Chị sao vậy?"

Ân Tú ôm đầu, nhăn mặt lại:

"Chị hơi đau đầu, chắc do hôm nay đi xa nhiều nên mệt quá."

Minh Tuệ lo lắng:

"Vậy mình về resort nhé?"

Ân Tú gật nhẹ đầu. Cả hai nắm tay nhau ra về, chị có vẻ vẫn còn khó chịu nhiều lắm. Đêm đó, Minh Tuệ muốn Ân Tú được nghỉ ngơi nên đã quyết định để chị ngủ sớm.

Cô nằm trên giường, ôm chặt chị, hít hà mùi hương trên cơ thể:

"Chị vợ còn đau đầu không?"

Ân Tú lắc lắc nhẹ cái đầu:

"Chị bớt rồi em, không sao nữa."

Minh Tuệ dụi đầu vào cổ chị, nút mạnh mấy cái làm vết đỏ xanh hiện rõ lên:

"Vậy mình ngủ sớm nhé! Chị cũng mệt nhiều rồi."

Lâm Ân Tú xoay qua, ôm gọn Minh Tuệ vào lòng, khẽ vuốt ve đôi bồng đào trắng nõn. Tinh nghịch véo vào hạt đậu mấy cái. Đặt môi chị lên môi cô liếm láp thưởng thức.

Hơi thở ấm nóng xâm nhập vào khoang miệng. Minh Tuệ quen thuộc đáp trả, cả hai triền miên không dứt một lúc. Tới khi buông nhau ra, dường như đều hụt hơi mà thở gấp để hớp không khí.

Minh Tuệ vùi đầu vào ngực Ân Tú, vòng tay ôm chặt chị, cảm giác tim cô đập rộn ràng như thuở mới yêu.

Đêm đó, cả hai ôm nhau ngủ say đến sáng. Họ dán chặt vào nhau đến độ, một milimet hở thôi cũng đủ làm họ thấy xa rời nhau.

Khi Ân Tú đã chìm vào giấc ngủ, tiếng thở chị đều đều. Minh Tuệ vẫn còn thao thức lo toang.

Cô nghĩ về tương lai, nghĩ về hai đứa, nghĩ về gia đình đôi bên, nghĩ về chuyện come out của cả hai.

Thoáng chút sợ hãi mơ hồ. Liệu bình yên quá, có phải là dấu hiệu của cơn bão lớn sắp ập đến rồi không?

Minh Tuệ cố gắng vỗ về mình vào giấc ngủ, cố gắng để bớt lo âu.

Vì cô sợ, sợ nếu có chuyện gì, cô sẽ không mạnh mẽ được như cô nghĩ mà sẽ gục ngã mất.

Cô thật sự sợ mất Lâm Ân Tú, nếu mất chị, cô sẽ không sống nổi.

Trong tình yêu, kẻ yêu nhiều hơn luôn là kẻ thua cuộc. Minh Tuệ lại yêu Ân Tú nhiều đến vậy, yêu nhiều đến mức ích kỉ cực đoan, muốn trói buộc, chiếm hữu chị, để chị phải bên cô cả đời này.

Đêm khuya dần, biển dường như cũng đã ngủ vùi, mọi thứ im lặng tuyệt đối. Lâm Ân Tú bên cạnh xoay người, Minh Tuệ cuối cùng cũng bị cơn buồn ngủ đánh gục, nặng nề chìm vào giấc ngủ đầy lo toan, hai hàng chân mày vẫn còn nhíu chặt lại không thể thả lỏng.

...

Ngày hôm sau, cả hai vẫn loanh hoanh đi dạo và tắm biển ở resort, Minh Tuệ và Ân Tú quyết định chơi cano, cô đã cố tình đem theo bộ nikini vàng tươi dành cho dịp này. Khi thay đồ xong, Minh Tuệ định bước ra cửa phòng:

“Em đi đâu đó?”

Ân Tú dửng dưng hỏi, Minh Tuệ hớn hở đáp:

“Đi chơi cano chứ đi đâu, chị chuẩn bị xong chưa?”

Ân Tú nhíu mày:

“Mặc như thế này sao?”

Minh Tuệ hồn nhiên:

“Dạ.”

Ân Tú tức giận, cau mày:

“Vào thay bộ khác đi, chỉ mình chị được ngắm nhìn em thôi, nếu em mặc vậy thì chị cũng mặc y như em đó.”

Minh Tuệ thoáng chốc nghĩ đến cảnh Ân Tú mặc bikini, biết bao ánh mắt sẽ dán chặt vào cơ thể đẹp mê hồn của chị. Minh Tuệ lại vô thức liếc nhìn qua đôi bồng đào to lớn, trắng trẻo đang ẩn hiện sau lớp áo thun mỏng, cô mơ hồ tức giận, đi vào nhà vệ sinh thay đồ khác.

Cả hai được người ta chở trên cano nhỏ, đi dạo vòng quanh vùng biển của resort tầm hơn nửa tiếng, giá cho hai người là năm trăm ngàn.

Minh Tuệ ngồi sau ôm chặt eo Ân Tú, chiếc cano lướt nhanh trên biển, nước văng tung tóe. Minh Tuệ sợ hãi vì không biết bơi, cứ sợ sẽ rớt xuống biển, nhưng cảm thấy thật vui, có Ân Tú, dù có làm gì cô cũng sẽ có gắng không sợ.

Tiếng cười giòn tan của hai cô gái vang vọng khắp cả một vùng biển, dường như họ rất vui và hạnh phúc, làm lây lan niềm vui cho tất cả những người xung quanh trên bãi cát đang đứng nhìn theo.

Cuộc vui đến mấy rồi cũng đến lúc tàn.

Cuộc hội ngộ nào rồi cũng có lúc chia xa.

Chiều dần, Lâm Ân Tú và Huỳnh Minh Tuệ ăn buffet luôn tại khách sạn, sau đó cả hai chạy xe máy quay trở về lại Nha Trang để kịp giờ bay của Minh Tuệ.

Đã kết thúc kì nghỉ ba ngày hai đêm của cô, tối nay Minh Tuệ sẽ bay lun về Sài Gòn trong đêm để sáng mai còn kịp đi làm nữa.

\- HẾT CHƯƠNG 60 \-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...