Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 126

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Có nhiều người, cứ như là đôi giày vậy,

Chỉ cần cùng size thì ai cũng xỏ vào được.”

Có lẽ Lâm Ân Tú chính là một người như thế. Sống với nhau đã lâu. Con người chị suy nghĩ gì, chẳng lẽ Minh Tuệ còn không biết?

Chị dễ dàng ga lăng, bao dung với những cô gái khác, nhưng lại nặng nề, khó chịu với Minh Tuệ.

Số lần Minh Tuệ và Ân Tú gây nhau vì những cô gái khác, nhiều đến mức không đếm xuể. Ân Tú không có khái niệm cách xa với mọi người. Hơn nữa chị và cô cũng không công khai tình cảm. Nên trong mắt mọi người chị vẫn là một cô gái xinh đẹp còn độc thân.

Lâm Ân Tú từng nói:

“Hãy tin tưởng chị, chị chỉ có và chỉ yêu mỗi mình em thôi.”

Minh Tuệ nghe thấy, chỉ bật cười, bản thân cô cũng biết điều này:

“Chúng ta có thể tin tưởng mà không yêu nhau, nhưng không thể yêu nhau mà không tin tưởng được.”

Nhưng vấn đề ở chỗ, cô tin chị mà chẳng cách nào tin những đứa con gái khác. Chúng nó thích chị, ve vãn chị, làm sao cô có thể cấm được chứ?

Tốt nhất là giết sạch mấy cái suy nghĩ của tiểu tam đó từ trong trứng nước, để không cần phải giải quyết hậu quả về sau này.

Một lần vào ba năm trước đã là quá đủ rồi.

Huỳnh Minh Tuệ đang cố nén “ngọn núi lửa” nhỏ sắp phun trào trong cô, liếc nhìn qua Ân Tú đang nằm trên giường dùng điện thoại cô mà xem phim:

“Chị mua chứng khoán dùm bà Trần Tú Trinh sao?”

Ân Tú vẫn chưa thấy có gì không ổn:

“Ừ, nó bận nên nhờ chị mua dùm.”

Minh Tuệ nghiến răng kèn kẹt:

“Bận sao? Chị ta ngồi làm việc trên máy tính, mà bỏ ra vài phút thực hiện lệnh cũng không được, còn dư thời gian ngồi nhắn tin nhờ chị mua nữa hả?”

Ân Tú bỏ điện thoại xuống, nhìn cô tỏ ý khó hiểu:

“Thì nhờ thôi.”

Minh Tuệ run rẩy dữ dội hơn:

“Chị bị điên hay giả ngu hả Lâm Ân Tú, chị ta tin tưởng chị đến mức giao tài khoản chứng khoán, liên kết với ngân hàng của chị ta cho chị sao?”

Cô nuốt nước bọt, rồi tiếp tục, mặc kệ Ân Tú đang mở miệng định nói gì đó:

“Thân thiết tới mức nào mà biết mật khẩu tiền bạc của nhau?”

Minh Tuệ tức giận bắt đầu nói ác:

“Chị ta bị cụt tay, hay bị đần độn, nếu chị ta chơi được thì chơi, không chơi được thì nghỉ, chị ta là cái thá gì mà chị phải giúp chị ta kiếm tiền. Nhiệt tình như điên như vậy? Chị muốn cái gì?”

Ân Tú yếu ớt, cả gương mặt ánh lên tia xanh xao yếu ớt:

“Em đừng nói vậy, chị biết rồi.”

Minh Tuệ hoài nghi có phải chính mình đã đóng vai ác quá lâu rồi không? Tại sao lần nào cũng là Lâm Ân Tú làm lỗi, nhưng hình như, người như cô cuối cùng lại giống như kẻ điên mà la hét hơn.

Lại có lúc giống như kẻ ác đang chì chiếc con người yếu ớt là Lâm Ân Tú vậy chứ?

Minh Tuệ vẫn chưa thỏa mãn được cơn giận đang bùng lên như ngọn lửa ẩn nhẫn dưới tro tàn, cô mặc kệ tất cả, bắt đầu lớn tiếng:

“Tôi làm sao? Chị muốn cái gì? Chị muốn thân thiết với nó không? Muốn trao đổi tài khoản ngân hàng cho nhau không hả? Được thôi, tôi không chơi chứng khoán với chị nữa, nhường sân chơi lại cho hai người mà cùng nhau bàn bạc giúp đỡ nhau. Tôi là người dư thừa được chưa?”

Ân Tú thở hắc ra, bắt đầu nhẹ giọng mà ỉ ôi:

“Em đừng nói vậy, chị xin lỗi mà.”

Minh Tuệ càng tức giận khi Ân Tú bỗng dưng có vẻ dịu giọng để nhanh chóng kết thúc mọi chuyện. Minh Tuệ sợ chuyện này lại trôi vào dĩ vãng như nhưng lần gây nhau trước. Để rồi người chịu uất ức mỗi khi nhớ lại chuyện cũ vẫn là cô:

“Tại sao? Tại sao biết sai mà vẫn làm hả? Chị xem tôi là cái gì, hết lần này đến làm khác. Làm ơn đừng lăng nhăn nữa giúp tôi đi Lâm Ân Tú, xem như là tôi cầu xin chị đi mà.”

Ân Tú yếu ớt, lẩm nhẩm, nhìn chị yếu ớt đến tội nghiệp:

“Chị xin lỗi mà.”

Minh Tuệ bình tĩnh đến lạ:

“Tôi nói lần cuối, cấm chị ngoài việc ngân hàng mà liên lạc với nó. Nó không chơi chứng khoán được nữa thì nghỉ. Đến tiền trong tài khoản của mình mà không biết cách sử dụng thì vứt. Mặc kệ nó, biết chưa? Chị mà bàn bạc, góp ý giúp đỡ nó một lần nữa thì đừng trách tôi.”

Nhìn Ân Tú như cây khô trước gió, mặt mũi trắng bệt, bất giác Minh Tuệ không muốn gây chuyện nữa.

Rõ ràng mới phút trước còn nóng nảy muốn điên lên, giờ đây lại bất giác thấy đau lòng, tội nghiệp cho Ân Tú đến không tả nổi.

Huỳnh Minh Tuệ có vẻ đã yêu Lâm Ân Tú đến quên mất bản thân mình là ai rồi...

Minh Tuệ không nói gì nữa, cô thở hắc ra, tự trấn an giúp mình bình tĩnh lại, trong bóng tối lại nhếch môi khinh bỉ cực kì. Mọi chuyện xem như đã giải quyết, cô không muốn lại nổi điên, la hét để làm Ân Tú chán ghét, cũng không muốn làm chị mệt mỏi nữa nhiều nữa. xem như là cô xui xẻo vậy.

Yêu Lâm Ân Tú gần bảy năm, Minh Tuệ từ một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, dần biến thành một cô gái hung dữ, toxic mất rồi. Thời gian, môi trường sống, những biến cố, làm con người ta thay đổi thật nhiều.

\- HẾT CHƯƠNG 125 -

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...