Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Minh Tuệ xuống đến dưới sảnh của chung cư, cô đi bộ ra hướng cổng chính của tòa nhà, mắt đang nhìn xung quanh để tìm Đặng Minh Châu thì nghe tiếng ai đó gọi tên cô:

“Minh Tuệ, tớ đứng đây nè.”

Minh Châu đang đứng gần một cây cao, khá sum xuê gần đó, bị khuất bởi chiếc ô tô nên Minh Tuệ không nhìn thấy. Cậu ấy thấy cô mà vui vẻ vẫy tay kịch liệt.

Không biết phải trùng hợp hay không, mà Minh Châu hôm nay lại mặc một chiếc áo sơ mi vàng nhạt, màu tương tự như chiếc váy của Minh Tuệ đang mặc.

“Hi hi, hôm nay cậu xinh ghê đó, mà trùng hợp quá ha, tụi mình đang mặc đồ đôi hả.”

Cậu ấy toa toét cười, mắt híp lại thành một đường. Cô bạn có vẻ rất vui vì điều này thì phải.

“Nè đừng đùa nữa, đi thôi.”

Minh Tuệ xem giờ trên điện thoại rồi hối Đặng Minh Châu đi mau vì cũng gần tám giờ rồi.

“Cậu gấp gáp gì chứ, từ từ rồi đi cũng được mà. Muốn ở bên cạnh cậu lâu hơn, nên từ từ cũng được, không vội đâu.”

Minh Tuệ hơi khó chịu, cô nhăn nhó:

"Đừng giỡn vậy nữa mà Châu, tớ giận thật đó."

Minh Châu nhún vai tỏ vẻ không quan tâm, rồi cậu ấy lấy mũ bảo hiểm đội lên cho Minh Tuệ, cài quay cho tươm tất, xong xuôi cậu ấy mới leo lên xe, quay lại với tay kéo Minh Tuệ lên yên phía sau.

Minh Tuệ ngoan ngoãn ngồi phía sau cách cậu ấy một đoạn, chỉ im lặng mà không nói gì nữa.

Minh Châu cố tình lùi ra yên sau một chút, để được ngồi sát bên Minh Tuệ. Cậu ấy vui vẻ hát mấy câu gì đấy cô không thể nghe rõ nhưng Minh Tuệ mặc kệ cậu ấy không thèm quan tâm.

Khi cả hai đến quán ăn, tìm được bàn của mấy chị rồi, thì thấy mọi người cũng đã đến đông đủ. Nguyễn Ngọc Ánh đang vẫy tay với hai đứa nó, chị cười cười khi Minh Tuệ đi lại gần:

“Nè hai đứa mặc đồ đôi hả? Phát triển nhanh đến vậy rồi sao?”

Minh Tuệ chỉ cười không nói gì, còn Minh Châu thì vui ra mặt.

Đinh Tuyết Hương mặt lạnh tanh, có chút bực bội, nói với Minh Tuệ:

“Em qua đây ngồi với chị nè, để Minh Châu ngồi với chị Huệ được rồi.

Minh Tuệ nghe lời chị trưởng phòng, định bước qua bên kia thì Minh Châu nắm tay cô kéo giật lại, cậu ấy nhìn Tuyết Hương với một ánh mắt thách thức, có vẻ thù địch:

“Để cậu ấy ngồi đây đi chị, qua bên đó làm gì?”

Đinh Tuyết Hương cũng nắm tay còn lại của Minh Tuệ kéo cô về phía chị. Minh Tuệ cảm giác cổ tay mình đau buốt, cô giật mạnh rút cả hai tay về, bắt cho mình một cái ghế khác rồi ngồi ở đầu bàn, chính giữa hai con người kia.

Minh Châu và Tuyết Hương đã thôi nhìn nhau chằm chằm, cùng ngồi xuống. Gương mặt Nguyễn Ngọc Ánh vặn vẹo, có vẻ không vui. Môi bặm lại, răng cắn chặt môi dường như sắp bật máu. Tức tối liếc xéo Minh Tuệ kín đáo một cái sắc lẻm.

“Mấy chị gọi vài món rồi, em với Minh Châu ăn gì thì gọi thêm nhé!”

Minh Tuệ dạ một tiếng nhỏ rồi đẩy menu qua cho Đặng Minh Châu gọi, cô chỉ lơ đểnh ngồi nhìn xung quanh. Tay xoa xoa cổ tay bị kéo đau đã hằn lên vết đỏ.

"Đưa tay chị xem nào."

Đinh Tuyết Hương đã kịp thấy vết đỏ hằn trên cái cổ tay trắng nõn nà, cô đau lòng mà cầm lấy, nhẹ nhàng xoa xoa, cảm giác rất tội lỗi, chính cô đã gây ra chuyện tốt này còn gì.

Minh Tuệ ngại ngùng, không quen đụng chạm như vậy mà rụt tay về, rụt rè lên tiếng:

"Em không sao đâu, tay bị đỏ một chút thôi, rồi hết ạ."

Vừa lúc đó phục vụ quán đã đem vài món ăn lên và một kết bia Tiger bạc, Minh Tuệ cũng vì thế mà đỡ ngại ngùng hơn. Cả nhóm bắt đầu ăn uống, cùng nhau trò chuyện về công ty, về đủ thứ chuyện linh tinh.

Minh Tuệ chỉ im lặng lắng nghe, vì cô chỉ mới vào công ty vài ngày, nên cũng không hiểu rõ mọi thứ. Thỉnh thoảng trả lời một hai câu nếu được ai đó hỏi đến.

Minh Châu và Tuyết Hương đang gắp đồ ăn liên tục vào bát của cô, Minh Tuệ vẫn im lặng ăn mà không lên tiếng.

Cô đang chăm chỉ mà làm tốt công việc "dũng sĩ diệt mồi" của mình trong khi mọi người đang cười nói vui vẻ thì Nguyễn Ngọc Ánh bỗng dưng hỏi Minh Tuệ một câu chẳng liên quan gì:

“Em có người yêu chưa Minh Tuệ?”

Nghe thấy có người hỏi mình, Minh Tuệ ngẩng đầu lên nhìn. Cảm giác hơi khó chịu khi lại nghe câu hỏi như vậy, cô trả lời giọng không mấy vui vẻ:

“Dạ rồi ạ.”

Ngọc Ánh cười cười, mặt Đinh Tuyết Hương thoáng qua vẻ khó chịu. Hừm.. Hình như là chị có vẻ mất hứng, không vui lắm thì phải. Nhưng tại sao chứ?

Có vẻ Đinh Tuyết Hương không muốn tiếp tục xoáy sâu vào chuyện này nhưng Ngọc Ánh vẫn không chịu buông tha, vẫn tiếp tục hỏi:

“Không phải em quen với Minh Châu chứ hả? Hay người yêu em là con trai mà, đúng không Tuệ?”

Minh Tuệ cực kì khó chịu, không hiểu sao chị ấy lại hỏi về vấn đề này? Chị Huệ và Tuyết Hương đã dừng ăn, nhìn Minh Tuệ chằm chằm dường như cũng tò mò.

Minh Tuệ lúng túng không biết trả lời làm sao thì Minh Châu đã lên tiếng nói đỡ cho cô:

“Cậu ấy quen ai là chuyện của cậu ấy, sao chị lại hỏi kì cục vậy?”

Ngọc Ánh cười phớ lớ, nói rằng chị ta không có ý gì, chỉ là chọc ghẹo chơi thôi mà, có gì mà căng.

Sau đó, mọi người lại ăn uống bình thường nhưng không khí có vẻ chùng xuống, không mấy vui vẻ như trước.

\- HẾT CHƯƠNG 31 \-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...