Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huỳnh Minh Tuệ sau khi đã sắp xếp gọn gàng ổn thỏa, cô gọi điện cho anh hai của Lâm Ân Tú ngay vào sáng hôm sau:

"Anh ơi, là em Minh Tuệ đây, anh ghé phòng trọ tụi em lấy đồ của chị Ân Tú nhé, em đã sắp xếp gọn rồi."

Anh ấy im lặng hồi lâu, giọng trầm ấm cất lên:

"Ừ, ba mươi phút nữa anh ghé."

Minh Tuệ ngồi chờ, mắt đảo xung quanh, lần nữa cảm nhận cơn gió mát mang hương vị của chị thoáng qua:

"Chị lại về thăm em đó à? Em xin lỗi, em phải về lại tỉnh X đây, tạm biệt vợ."

Minh Tuệ nhẹ cong cong khóe miệng, cố gắng nặn ra một nụ cười, nói với anh hai của Ân Tú:

"Anh cho em giữ lại vài thứ của Ân Tú được không?"

Anh hai Ân Tú nhìn cô chằm chằm, dường như có một giây phân vân:

"Ừ, em cứ giữ đi."

Minh Tuệ cũng chần chừ một chút, đưa ra đề nghị:

"Anh cho em về Cam Ranh thăm mộ và thắp cho chị ấy nén nhang được không?"

Anh hai khó xử:

"Ba má anh giờ đau khổ lắm, họ không muốn thấy em. Nên anh không hứa với em. Em quên Ân Tú đi, về lại Sài Gòn mà sống tốt, hai đứa hãy xem như đã hết duyên."

Minh Tuệ cúi đầu, không nói gì nữa, cô cũng chẳng còn mặt mũi nào mà gặp ba mẹ của chị. Anh hai ôm mấy thùng đồ to của Ân Tú ra xe, sau khi buộc chặt, anh nhanh chóng chạy đi mất mà chẳng một giây nào chần chừ.

Minh Tuệ trả trọ, theo ba má lên ô tô của gia đình chuẩn bị trở về tỉnh X. Ngày đó ba má của cô đã chạy đi ngay trong đêm để ra Nha Trang đón cô, Minh Tuệ cũng mệt mỏi không hỏi vì sao họ lại biết địa chỉ mà cô trọ.

Tất cả đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Huỳnh Minh Tuệ đứng nhìn căn phòng trọ một lần nữa trước khi leo lên xe.

"Con muốn ghé quán cơm lúc trước."

Ba Ân Tú chiều con, quay ngược đầu xe lại. Minh Tuệ đang đứng trước quán cơm đã sang. Nơi ba năm mà cả hai người cùng nhau gắn bó.

Giờ đây nhìn người người tấp nập, nhân viên cũng khác lạ. Cô cứ đứng nhìn mãi như chôn chân.

Đôi mắt u buồn, gương mặt thanh tú có phần hốc hác. Minh Tuệ bặm chặt môi, lưu luyến nhìn nó lần cuối trước khi dứt khoát leo lên xe cùng ba má trở về tỉnh X.

Suốt cả đoạn đường đi, Minh Tuệ tuyệt nhiên không hé môi nữa lời. Cô muốn được yên tĩnh mà nghĩ suy về tất cả.

“Tạm biệt Lâm Ân Tú, em tạm thời phải rời xa chị, nhưng em hứa sẽ trở lại vào một ngày không xa.”

Minh Tuệ cúi đầu, mỉm cười ngọt ngào:

“Em mãi mãi là người yêu của chị, kiếp này duyên đã cạn. Em hẹn chị kiếp sau.”

Tỉnh X, năm 2021, Tết Nguyên Đán.

Đã hai tuần nay Minh Tuệ nhốt mình trong phòng mà suy nghĩ. Đã ba năm cô đi xa nhà, nhưng mọi thứ có vẻ vẫn y như cũ. Minh Tuệ đang ngồi trên bàn, hai ngón tay xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út. Nước mắt lại tiếp tục rơi. Không có Ân Tú, cô làm sao trụ được.

Mở Messeger, cô đọc đi đọc lại mấy tin nhắn bảy năm qua. Đọc luôn cả những tin nhắn lúc cô ghen tuông mù quáng mà buông lời chửi rủa chị. Minh Tuệ hối hận lắm.

Tất cả điều như đang giày vò cô.

Ba mẹ không mắng cô nữa, cũng không ai nhắc lại chuyện gì, chỉ cơ bản là im lặng cùng cô vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Minh Tuệ lấy quyển nhật kí Ân Tú ra, lật đại một trang năm 2019, cô chăm chú nhìn từng nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc.

“Vợ mến,

Chị thương em lắm, xin lỗi vì đã luôn làm em buồn lòng. Chị biết đã làm em thất vọng nhiều về chị, nhưng hãy tin chị. Chị chỉ yêu có mỗi mình em.

Chị chuẩn bị mua chung cư, chị định là cho em đứng tên. Chị gửi tiết kiệm cho em, làm nhiều công việc, chỉ cần có tiền là chị sẽ bất chấp. Chị muốn cuộc sống của em sau này không phải khổ.

Chị xin lỗi vì khi em ra đây, đã phải đánh đổi vì chị rất nhiều. Xa gia đình, xa bạn bè, xa những công việc tiếp xúc với xã hội.

Chị biết dù em có làm chủ cũng không thấy vui, chị biết em thích một môi trường thăng tiến, năng động, chị biết em thích Sài Gòn nhộn nhịp hơn là Nha Trang yên bình. Chị biết em nhớ nhà, nhớ em gái, em trai, nhớ bạn bè và những đồng nghiệp cũ.

Lần em bị sốt cao, chị chăm sóc em cả đêm, mấy lúc em mê sảng mà gọi “Mẹ!”, chị đã biết em nhớ ba má ra sao, chị thật sự xin lỗi em. Chị biết hết những nỗi lo toan, áp lực và sự khó xử của vợ mà.

Chị biết em yêu chị, vì chị em đã hy sinh rất nhiều. Em ra đây với chị với con số 0. Vì chị mà không màn đến tương lai của mình, nên chị muốn dành cho em một khoản tiền nho nhỏ để em trang trải, lỡ như không có chị mà ba mẹ vẫn chưa tha lỗi cho em, thì em cũng sống tốt.

Nhớ lại cái ngày em nằm trong lòng chị mà thổn thức:

“Chị có tất cả rồi, còn em là chỉ có mỗi mình chị thôi, em không có gì ràng buộc nên có thể bỏ đi bất cứ lúc nào.”

Chị đã rất sợ hãi, nên chị muốn có con, muốn có cái gì đó mà níu giữ em. Chị sợ mất em lắm. Nhưng... em lại không thích trẻ con.

Chị biết, em không thích bé Su, không thích qua nhà anh hai. Nhưng chị chỉ muốn cho em thân thiết với họ, cho em có cảm giác gia đình. Chị xin lỗi vì vô tình làm em thấy tủi thân, tổn thương.

Tin chị đi, chị luôn muốn những điều tốt nhất cho em mà.

Hôm nay nói nhiều quá, em sắp tắm ra rồi, chị phải dừng bút đây.

Yêu em.

Ân Tú."

...

Minh Tuệ thở dài, gấp quyển nhật kí lại. Đôi mắt vô hồn nhìn vào một điểm. Minh Tuệ tắt đèn, leo lên giường ôm cái áo sơ mi Ân Tú yêu thích, hít hà mùi hương của chị. Cô nhắm mắt lại, ôm chặt cái áo.

Cảm nhận được dường như Ân Tú vẫn như đang trong vòng tay của cô.

“Chị ơi.”

Nước mắt chảy dài xuống thái dương, rớt xuống gối, trong đêm tối, Minh Tuệ cắn chặt cả nắm tay, ngăn tiếng nấc không bậc ra.

\- HẾT CHƯƠNG 137 \-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...