Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 163

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Ân Tú ôm ghì lấy người yêu, chị thổn thức từng cơn:

"Chị xin lỗi em, chị đã hiểu cảm giác năm năm qua mà em chịu đựng. Chị xin lỗi em nhiều lắm. Vợ ơi, tha thứ cho chị, về với chị, em nhé!"

Lâm Ân Tú mặc kệ nước mắt chảy dài, mặc kệ tiếng nấc từng không thể kiềm chế, chị khóc như một đứa trẻ con. Lòng chị đang dậy sóng, cả người run rẩy không thể dừng lại.

Lần đầu tiên Lâm Ân Tú có thể cảm nhận được sự quan trọng của Huỳnh Minh Tuệ đối với chị đến vậy.

Chị sợ mất cô, thật sự rất sợ. Sợ ông trời lại tàn nhẫn mà bắt chị phải xa cô thêm một lần nữa. Đời người được mấy cái năm năm chứ?

Khi Ân Tú đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc hân hoan thì lại có tiếng điện thoại đến, chị cố gắng kiềm nén cơn xúc động. nhanh chóng cầm điện thoại lên, áp vào tai:

"Alo, tôi Ân Tú đây."

Bên kia đầu dây là giọng nói của một cô gái trẻ:

"Em là y tá của bác sĩ Nguyễn Anh Minh. Kết quả cuối cùng của đợt khám bệnh trước, cho rằng chị đã hoàn toàn khoẻ mạnh. Cũng không để lại di chứng gì về sau này. Bác sĩ kêu em gọi điện báo chị trước. Bên em sẽ chuyển phát nhanh đến cho chị kết quả cụ thể sau vào sáng mai ạ. Em chào chị ạ."

Lâm Ân Tú sướng quá hoá điên, chị ôm eo Huỳnh Minh Tuệ bế bổng cô lên. Sung sướng mà hét vang mấy câu lộn xộn:

"Chị không sao rồi."

"Em nghe không Minh Tuệ?"

"Bác sĩ nói chị khoẻ hoàn toàn rồi."

"Chị hết bệnh rồi."

"Em nghe không? Chị có thể sống bên cạnh em cả đời, cùng em già đi rồi Minh Tuệ."

"Minh Tuệ, chị yêu em nhiều lắm.”

Lâm Ân Tú đặt môi chị lên môi cô. Nụ hôn đầu tiên sau năm năm gặp lại. Nụ hôn của niềm vui, nụ hôn của hạnh phúc, nụ hôn của nhớ nhung, nụ hôn của sự đánh đổi, xa cách bao năm qua.

“Có tình yêu nào mà không trải qua đau đớn?

Có đắng cay nào nào mà không chỉ vì yêu?”

Huỳnh Minh Tuệ đứng đó, mặt kệ chị đang xiết chặt lấy cô mà khóc nấc lên. Minh Tuệ vỗ lưng dỗ dành, cô cũng đang rưng rưng, nhưng năm năm qua cô đã khóc quá đủ rồi.

Từ nay về sau, hai người chỉ có thể cùng nhau cười, cùng nhau hạnh phúc mà thôi.

“Đi với em đến nơi này nhé!”

Lâm Ân Tú gật đầu, Minh Tuệ kéo vali để bừa vào trong sân, đợi chị khóa cồng, cô dẫn chị ra xe mình. Minh Tuệ không nói gì mà chăm chú lái xe. Lâm Ân Tú nhìn cô chằm chằm, đôi mắt vẫn còn ươn ướt, mấy lần định mở miệng nói gì đó nhưng lại thôi.

Huỳnh Minh Tuệ chạy thẳng ra bãi biển Phạm Văn Đồng. Không đơn giản mà người ta gọi nó là bãi biển đẹp nhất hành tinh.

Bãi biển với cát trắng mịn, sóng biển ôn hòa, nước ấm quanh năm cùng hàng dừa thơ mộng, bãi biển thật dài và sạch sẽ. Nước biển trong xanh. Tô điểm thêm một chút nắng nhẹ lúc sáng sớm.

Vài con bồ câu đang gù gù ăn thức ăn gần đó, mấy con khác thì sải cánh bay lượng tự do trên bầu trời trong xanh, mát lạnh.

Trời cũng vừa sáng, không khí vẫn còn se lạnh. Minh Tuệ tìm chỗ đỗ xe rồi nắm tay Ân Tú bước vào trong.

Mới sáng sớm mà đã có lác đác vài người tắm biển rồi, Minh Tuệ tháo giày, đi chân trần dưới nền cát trắng. Lắng nghe sóng biển vỗ rì rào.

“Sao chị không đi tìm em?”

Minh Tuệ cất giọng nghi hoặc. Ân Tú nhìn cô rồi nhanh chóng đáp lời:

“Ca phẩu thuật năm đó chỉ có năm mươi phần trăm cơ hội thành công, sau phẩu thuật chị phải theo dõi trong năm năm. Chị sợ nếu chị không khỏi, lỡ chị chết, em sẽ lại đau đớn một lần nữa.”

Minh Tuệ im lặng hồi lâu mà suy nghĩ, cô lại tiếp tục hỏi:

“Sao em ra đây mà chị lạnh nhạt với em?”

Ân Tú thở dài:

“Còn vài hôm nữa chị mới biết kết quả, sáng nay họ vừa thông báo.”

Ân Tú nhớ lại mấy ngày qua, cô lo lắng hỏi:

“Hai tuần qua em đi đâu mà không nói chị, chị lo lắng em biết không?”

Minh Tuệ thỏa mãn vì trả được thù, nhưng lại cảm thấy tội chị, cô không nỡ trêu ghẹo nên thật thà san sẽ:

“Quán nước của em ở Sài Gòn có chuyện, chủ mặt bằng đòi lấy lại ngang. Họ khăng khăng sẽ đền bù theo đúng hợp đồng nhưng quyết phải lấy lại. Em đành phải về ngay giải quyết. Rồi không thỏa thuận được, em phải chạy khắp nơi tìm mặt bằng khác, xây dựng lại rồi chuyển quán vào ngay trong một tuần rưỡi. Xin lỗi em gấp quá lại lu bu nên không kịp báo.”

Lâm Ân Tú thở phào:

“Em không sao là tốt rồi, chuyện khác không quan trọng.”

Minh Tuệ mỉm cười:

“Bây giờ chúng mình sao? Ba mẹ chị nữa.”

Ân Tú gấp gáp nói như sợ cô sẽ lần nữa biến mất tăm:

“Em ra sống với chị đi, chị xây nhà theo sở thích của em đó. Ba mẹ chị năm đó đã biết rồi, do họ không nói ra thôi. Họ âm thầm ủng hộ chị mà.”

Minh Tuệ dừng lại ngay tảng đá lớn, kéo chị ngồi xuống theo cô. Mặt hướng ra bãi biển:

“Chị có yêu em không?”

Lâm Ân Tú thật thà:

“Nhất trên đời.”

Huỳnh Minh Tuệ mỉm cười, ngã đầu vào vai chị:

“Em cũng vậy.”

Nhìn mặt trời ló dạng đằng sau dãy núi phía xa xa, Minh Tuệ cảm giác như mình vừa sống lại một cuộc đời mới, tựa như cô vừa trải qua một kiếp người thật dài.

\- HẾT CHƯƠNG 162 \-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu
Chương 163

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 163
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...