Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Ân Tú là một người khá thoải mái, chị có thể sao cũng được, Ân Tú không đòi hỏi bất kì điều gì ở Minh Tuệ. Chị sẵn sàng ủng hộ mọi quyết định của cô. Nếu cô thích, chị cũng có thể chi một số tiền lớn. Đứng phía sau làm hậu phương vững chắc cho Minh Tuệ.

Minh Tuệ thì trái ngược lại, nếu việc Ân Tú làm quá phóng khoáng, gây ảnh hưởng người khác hoặc dễ gây xấu hổ, Minh Tuệ sẽ tuyệt đối không cho chị làm.

Bản thân Minh Tuệ cũng biết, ép buộc người khác vào khuôn khổ của bản thân mình là không đúng. Chỉ là cô muốn chị có thể tốt hơn mà thôi. Xuất phát từ ý tốt nhưng đôi lúc vô tình lại làm Ân Tú rất bực bội, khó chịu.

Có một thứ khá khó chịu trong sở thích của Lâm Ân Tú mà Minh Tuệ mãi không thay đổi được ở chị: Lúc ở nhà chỉ có hai đứa, chị hay cắm mặt vào điện thoại mà chơi, không quan tâm gì đến mọi thứ xung quanh, nhưng khi ra ngoài đường lại hay thích thể hiện các hành động thân mật với Minh Tuệ, thân thiết quá mức một cách không cần thiết.

Minh Tuệ lại thuộc tuýp người thích thân mật nơi riêng tư và ghét thể hiện nơi công cộng.

Chính vì thế, không biết đã bao nhiêu lần cả hai gây nhau vì những điều đơn giản như thế này.

Lâm Ân Tú và Huỳnh Minh Tuệ lâu rồi không còn “làm việc” với nhau nữa. Minh Tuệ vẫn có hứng mỗi ngày, chẳng qua là cô không được phát tiết nên vẫn phải đau khổ mà kiềm chế năm này qua tháng nọ.

Nếu một ngày nào đó, Minh Tuệ chia tay với Ân Tú vì lí do không được “yêu” thường xuyên, kể ra thì cũng hơi kì. Nhưng thật sự đây chính là một vấn đề rất lớn cho mối quan hệ của cả hai.

Ân Tú luôn lấy nhiều lí do để từ chối việc hiển nhiên này:

“Hôm nay chị mệt.”

“Hôm nay chị đau đầu.”

“Mai chị phải làm sớm, có bên thuế qua kiểm tra.”

“Hôm nay chị tới tháng.”

“Hôm nay...”

Nhiều nhiều lí do hợp lí đến khó tin.

Minh Tuệ không biết chị thật sự mệt hay đã chán ghét cô đến độ không muốn đụng vào. Sau nhiều lần suy nghĩ, Minh Tuệ vẫn cố gắng ép bản thân chấp nhận lí do sức khỏe của chị để mà có thể hạnh phúc mà cùng nhau sống tiếp.

Một buổi tối nọ, sau khi cả hai dọn dẹp quán xong xuôi, Ân Tú đang mở máy tính để chơi game. Minh Tuệ nhìn thấy mà phát bực, cô quyết định sẽ không để yên cho chị.

Minh Tuệ bò xuống dưới bàn máy tính, thuận lợi kéo theo cái quần ngủ nhỏ, mỏng tăng của Ân Tú xuống.

Cô đưa mặt mình song song với cô bé, hít hà mùi hương quen thuộc. Huỳnh Minh Tuệ nhẹ nhàng hôn vào đám lông rậm rạp. Rồi cô thè lưỡi ra, rê lưỡi khắp xung quanh em bé.

“Này, em làm gì đấy.”

Ân Tú vô lực đẩy đầu Minh Tuệ ra, càng đẩy Minh Tuệ càng tấn công mạnh mẽ. Cô đặt lưỡi vào hạt lớn ở giữa, một ngón tay thì kết hợp day day chỗ nhạy cảm nhất trên đầu em bé.

Đẩy lưỡi tiến sâu vào trong, quét lên xuống, rồi lại quét ngang dọc. Khi cảm nhận được mật ong chảy ra ngày càng nhiều, Minh Tuệ di chuyển lưỡi theo chiều xoắn ốc, nuốt trọn dòng mật ong thơm ngọt đang chảy ra ồ ạt.

Lâm Ân Tú bên trên ghế đang thở dốc, cả người chị mềm nhũn, hai chân chị buông thõng xuống đất. Dường như tay cũng vô lực bấm bàn phím.

Minh Tuệ hài lòng di chuyển lưỡi theo đường zíc zắc, hai ngón tay cũng hỗ trợ mà ra vào kịch liệt. Mật ong chảy ra ướt đẫm cái ghế da lớn. Ân Tú càng thở mạnh hơn và thì thào mấy tiếng đầy kích thích:

“Ừm... ừm... ừm...”

Minh Tuệ nhấc đầu lưỡi mình ra khỏi cô bé, liếm quanh mép, thở ra một hơi rồi từ từ bò ra khỏi bàn máy tính. Mặt nghiêm túc nhìn Ân Tú nói:

“Không làm nữa, trả thù việc chị bỏ đói em hơn hai năm nay.”

Ân Tú tái mặt nhìn Minh Tuệ, dở khóc dở cười, bên dưới của chị truyền đến một trận đau nhức.

“Hừ, thật biết cách chọc người mà.”

Minh Tuệ bật cười lớn haha mấy tiếng, thỏa mãn mà bỏ đi lên giường tiếp tục lướt facebook:

“Thành công trả thù chị rồi, thật sự rất vui nha.’

Cô thầm nghĩ với một cái quần nhỏ cũng đã sớm ướt đẫm.

...

Minh Tuệ không biết có phải gần đây công việc Lâm Ân Tú rất bận hay không, có phải chị làm việc nhiều quá chăng mà cả người chị ngày càng xanh xao, gầy gọc.

Có những lúc Minh Tuệ thấy chị mệt mỏi đến mức dường như muốn gục ngã.

Tối hôm ấy, Ân Tú lại đang sốt như thường niên, Minh Tuệ một bên đang chườm khăn nóng cho chị, miệng lẩm nhẩm:

“Công việc chị cực lắm hả? Làm ít thôi, mình không thiếu thốn lắm đâu.”

Ân Tú yếu ớt:

“Không cực, chị chỉ hơi mệt chút thôi mà.”

Minh Tuệ đau lòng, âu yếm hôn lên trán chị, cô dịu dàng chạm môi vào vành tai sớm đã nóng hực mà đỏ ửng lên:

“Vợ có gì thì em biết ở với ai. Nghèo chút mà sống bình yên cũng tốt mà.”

Hai ngày sau đó, bệnh tình Ân Tú chuyển biến xấu hơn, chị buộc phải nghỉ làm cả hai ngày. Minh Tuệ cũng đóng cửa quán hai ngày đó mà chăm sóc cho chị. Ngày thứ ba, tình hình có vẻ khả quan hơn, Ân Tú đã có thể đi làm lại, chiều tối chị mệt mỏi tựa vào người Minh Tuệ:

“Chị muốn đi du lịch, muốn đi ngắm mây.”

\- HẾT CHƯƠNG 120\-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...