Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế là ngay sau đó, bất chấp mọi thứ, Huỳnh Minh Tuệ sắp xếp công việc và gửi gắm quán lại cho Minh Châu, Tuyết Hương. Quyết tâm dành hẳn một tuần lễ để ra Đà Nẵng du lịch và sẵn tiện khảo sát tình hình thị trường.

Cô pho to một tấm ảnh rõ mặt của Lâm Ân Tú, mua một con gấu bông, dán ảnh chị vào, hạnh phúc cùng chị đi đến nơi mà cả hai từng ước hẹn.

Sân bay Quốc tế Tân Sơn Nhất,

Thành Phố Hồ Chí Minh,

Nhiệt độ hiện tại: 33 độ C.

Ga Quốc Nội,

Tám giờ ba mươi phút sáng.

“Minh Tuệ, em xem nè, cầu sông Hàn quay nè, lạ chưa? Sau này hai đứa mình cùng đi ngắm cầu quay nhé, chắc lãng mạn lắm.”

“Minh Tuệ, em xem nè, cầu Rồng phun lửa với phun nước. Nhìn mắt cười ghê, còn treo ổ khóa cầu tình yêu nữa. Toàn là cầu và cầu thôi. Con gà sợ nước như em chắc sợ lắm, he he he.”

“Minh Tuệ nhìn Bà Nà đẹp chưa nè, cầu vàng siêu ảo, vợ mặt cái váy công chúa, chị chụp cho vợ trên đây là siêu ảo luôn.”

“Em vợ ơi, Hội An đẹp chưa nè. Chị muốn cùng em ngồi trên thuyền, thả trôi theo dòng sông Thu Bồn, rồi hai đứa mình thả hoa đăng, cùng nhau nguyện ước.”

“Chị sẽ dẫn em đi ăn Mì Quảng chính gốc, dẫn em đến nhà người cậu đã nuôi chị lúc nhỏ ở Quảng Nam, chị sẽ nói tiếng Quảng cho em nghe: Ui chu choa, em vợ của chị đẹp quớ, răng mà yêu em dữ rứa hè.”

“Vợ ơi... người ta lại đi Đà Nẵng nữa này, chị cũng muốn đi mà.”

Lâm Ân Tú vừa nói vừa giả vờ làm nũng, Minh Tuệ luồn tay vào tóc chị:

“Oki vợ, nhắm mắt lại em dẫn đi nè.”

“Chụt. Tặng cái hôn trước, đi sau vậy, giờ còn nghèo chưa có tiền đâu, ka ka ka.”

Minh Tuệ mở mắt, thoát khỏi những hồi ức cũ, máy bay vừa mới cất cánh. Buổi sáng bầu trời trong xanh, nhiều mây thật đẹp. Ước gì có chị cùng cô ngồi đây, tựa đầu vào vai nhau mà ngắm nhìn bầu trời.

“Phía xa có đám mây xanh.

Ở giữa mây trắng, xanh xanh bầu trời.”

Minh Tuệ đưa mắt nhìn đăm đăm ngoài khung cửa sổ, nhìn hàng trăm đám mây to nhỏ bay lướt qua, có đám mây nào đang cho chị quá giang không? Chị có luôn bên cạnh và theo dõi những thứ em đang làm vì chị không, Ân Tú?

Minh Tuệ đưa búp bê Lâm Ân Tú lên phía cửa sổ, chụp một tấm ảnh thật đẹp, thêm một tấm ảnh tự sướng với con búp bê. Cô mỉm cười hạnh phúc, nhìn gương mặt buồn cười của chị trên con búp bê nghĩ thầm: “Chị vui không, Ân Tú? Sắp tới Đà Nẵng rồi nè.”

Sân bay Quốc tế Đà Nẵng,

Thành Phố Đà Nẵng,

Nhiệt độ hiện tại: 19 độ C

Ga Quốc Nội,

Chín giờ bốn mươi lăm phút sáng.

Minh Tuệ bước ra từ cổng sân bay, trời se se lạnh. Cô kéo cao cổ áo, nhét một tay vào túi áo khoác, một tay kéo vali, vẫy một chiếc taxi đến khách sạn ở quận Hải Châu của thành phố Đà Nẵng.

Huỳnh Minh Tuệ gửi lễ tân vali rồi đi bộ ra đường lớn, một khách sạn nằm ở đường Nguyễn Văn Linh, cũng cho như là trục đường chính của Đà Nẵng, khá đông đúc, khách du lịch thì nhiều đến hoa cả mắt.

Nơi đây cũng chẳng xô bồ như Sài Gòn, lại không quá yên bình như Nha Trang. Thành phố mang trong mình một vẻ đẹp say đắm lòng người. Nhìn thì có vẻ đông đúc đó, nhưng mọi thứ thật chậm rãi, chẳng vội vã như Sài Gòn vốn xô bồ.

Minh Tuệ hít một hơi thật sâu, không khí quả thật là trong lành. Bầu trời xanh ngắt, mấy đám mây lững thửng trôi, thời tiết lành lạnh, đứng ở đây có thể nhìn thấy được Cầu Rồng phía xa xa.

Minh Tuệ chưa đi khảo sát vội mà thong thả ghé vào một nhà hàng ven đường, quyết tâm lấp cái bụng đói trước khi làm gì khác.

Khi cánh cửa quán vừa được nhân viên mở ra, Minh Tuệ vô ý làm rớt đồ kẹp tóc ở phía sau lưng, cái kẹp tóc năm nào đi Đà Lạt chị mua tặng cô.

Huỳnh Minh Tuệ nhanh chóng quay lại, cúi xuống mà nhặt, đến khi ngẩng đầu lên định quay lại quán, Minh Tuệ chợt thấy một cô gái xinh đẹp, cô ấy mặt vest đen, áo sơ mi trắng, khuôn mặt nhìn nghiêng có vẻ lạnh lùng, mái tóc xõa ngang vai, đang đeo một cặp kính râm.

Chiếc xe vừa dừng đèn đỏ và vụt chạy đi khi đèn xanh vừa bật, chiếc Mercedes vàng đó với cửa kính xe hạ xuống, mọi thứ vẫn bình thường chỉ khác thường ở chỗ cô gái ngồi trên xe... cô ấy giống hệt... giống hệt Lâm Ân Tú?

“Ân Tú.”

Minh Tuệ thì thầm với chính mình, một giây chần chừ, cô hốt hoảng hét lên:

“ÂN TÚ.”

Minh Tuệ chạy theo chiếc xe đã phóng vút đi, hoang mang không hiểu chuyện gì. Đến khi tự trấn an bản thân, Minh Tuệ mới tạm chấp nhận việc cô đã quá nhớ chị nên gà hóa cuốc.

Xe cộ vẫn đông đúc, dòng người qua lại ngày một đông. Trời nắng dần, có tia nắng chiếu lên khuôn mặt đang vặn vẹo của Minh Tuệ, dường như làm giọt nước mắt chực trào ra trên khóe mắt thêm long lanh, hệt như viên pha lê.

Huỳnh Minh Tuệ bỗng chốc chẳng còn tí vui vẻ gì của lúc sáng sớm nữa. Cô quay lại nhà hàng, gọi nhân viên vài món ăn nhạt nhẽo.

Mọi thứ xảy vừa ra đã làm cô hoàn toàn mất vị giác, có ăn bào ngư di cá ngay bây giờ cũng chẳng thấy ngon nữa rồi.

Cầm búp bê Lâm Ân Tú trên tay, Minh Tuệ bất động một hồi lâu, cô trống rỗng thì thầm: “Ân Tú, em thật sự nhớ chị đến sắp gục ngã rồi.”

\- HẾT CHƯƠNG 143 \-

![](http://up.pic.mangatoon.mobi/contribute/fiction/839100/novel/10855084/1605591992.png-original600webp?sign=1e00f89f9b0d7bd666f64eb23c7ff906&t=5fff8980)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...