Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 80

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nằm nhắn tin với Ân Tú mà nước mắt Minh Tuệ rơi ướt đẫm gối, tình cảm mà bao năm cô vun đắp đã không còn hoàn hảo được nữa. Cô thật sự ghê sợ con người của chị nhiều lắm.

Với một tâm trạng tuột dốc không phanh, Huỳnh Minh Tuệ không thể tiếp tục đi làm mỗi ngày được, cô xin công ty nghỉ phép một tuần. Minh Tuệ quyết định sẽ về quê để cân bằng lại cảm xúc.

Cô muốn biết mình thật sự cần gì. Và mình sẽ đi tiếp như thế nào...

Minh Tuệ từng nghĩ nếu Ân Tú vì hết yêu mà chia tay cô từ trước khi cô biết chuyện, chắc chắn cũng không làm cô đau đớn như bây giờ.

Một mình Minh Tuệ chạy xe máy, đem theo một ít đồ trở về tỉnh X, cũng đã khá lâu rồi cô không về thăm nhà, nên cũng cảm thấy có một chút nhẹ nhõm. Có lẽ như vầy sẽ tốt hơn.

Huỳnh Minh Tuệ trông gầy và sơ xác hơn hẳn, ba mẹ cứ gặng hỏi nhưng cô chỉ bảo do công việc quá bận rộn mà thôi.

Dưới Minh Tuệ vốn dĩ còn một đứa em gái năm nay mới mười chín tuổi và một đứa em trai mới được năm tuổi rưỡi. Anh em trong nhà rất hòa thuận và yêu thương nhau. Thấy chị về chúng cứ quấn quýt mà trò chuyện, cố gắng chọc cười làm Minh Tuệ vui hơn, khi thấy cô cứ ủ rũ mà cả ngày nhốt mình trong phòng.

Đi làm xa nhà, cô độc biết bao nhiêu, bây giờ lại có cảm giác gia đình sum vầy, Minh Tuệ nhớ lại những chuyện đã qua, mắt cô bất giác rưng rưng đỏ.

Những ngày ở nhà, buổi sáng, buổi trưa hay cả buổi chiều, cô đều tìm gì đó làm cho bản thân mình luôn bận rộn chân tay. Vì Minh Tuệ sợ, sợ khi bản thân quá rảnh rổi, sẽ suy nghĩ đến những chuyện không vui, rồi lại nhớ đến Ân Tú, sẽ không kiềm chế được mà bật khóc.

Minh Tuệ tắt mạng wifi, cô tạm thời không muốn nói chuyện với ai, Đặng Minh Châu và Đinh Tuyết Hương có gọi, nhưng cô cũng không nghe máy.

Cũng giống như khi ở bất kì đâu, khi màn đêm buông xuống là khoảng thời gian mà Minh Tuệ dành để suy nghĩ về mọi chuyện.

Thật ra, cô rất yêu Lâm Ân Tú, nhưng lí trí không cho phép cô tha thứ. Đêm nào nằm trong phòng, cô cũng khóc đến sưng mắt, khóc đến mũi nghẹt cứng không thể thở.

Chỉ là... chỉ là một mình cô biết thôi. Chuyện khó của cô cũng sẽ không có ai chia sẽ được nên cứ âm thầm mà chịu đựng một mình.

Đêm thứ sáu ở nhà, Minh Tuệ đang nằm ngửa trên chiếc giường ấm, gác tay lên trán mà suy nghĩ:

"Chuyện xảy ra, liệu có phải là lỗi do cô không? Nếu cô rõ ràng và nói thẳng với Ân Tú chuyện về Minh Châu chắc điều tệ nhất đã không xảy ra.

Là do cô làm Ân Tú hiểu lầm, là do cô làm chị buồn, tất cả chỉ là sự cố khi say mà thôi.

Chị Ân Tú nói thương người ta cũng chỉ vì cô gái đó đe dọa chị, chị cũng đã hứa sẽ không bao giờ vậy nữa, sẽ chặn mọi liên lạc và không gặp nữa, vậy mình có nên lần nữa tin tưởng mà tha thứ cho chị không?

Là lỗi của Minh Tuệ, không chỉ là lỗi của chị, cô yêu chị nhiều như vậy, nếu mất chị, liệu cô có còn vui vẻ được không?"

Minh Tuệ bị dằn xé nội tâm, cô không muốn buông bỏ Ân Tú sau những gì chị làm với cô, Minh Tuệ muốn giải thích mọi chuyện sang hướng cô là người có lỗi để tìm lấy một lí do mà ép buộc mình phải tha thứ cho Lâm Ân Tú.

Lí trí của Minh Tuệ không cho phép bản thân yếu lòng mà tha thứ, nhưng trái tim cô nó lại thổn thức cầu xin cho chị thêm một cơ hội.

"Tình yêu năm năm, chỉ vì một người bước lạ ngang, mà hai người lại từ bỏ... Liệu có đáng không?"

Điện thoại đã hết pin do cô chơi game giết thời gian quá nhiều, Minh Tuệ đã có quyết định của bản thân, cô ngồi dậy, dứt khoát bật máy tính lên gõ vài dòng tin nhắn trên messenger, và gửi ngay cho Ân Tú:

“Em tha lỗi cho chị, hãy hứa với em đừng bao giờ tái phạm nữa. Còn cô gái kia phải chặn mọi thứ và cấm liên lạc nữa. Công ty chị cũng không được lấy nguyên liệu bên cô ta nữa. Nếu chị còn để em biết chị giấu diếm gì sau lưng em. Thì em sẽ không để chị hay cả con đó yên đâu. Xin chị hãy một lần tôn trọng em mà đừng làm những thứ đốn mạt như vậy nữa. Có gì khúc mắc hãy cùng nhau giải quyết.”

Minh Tuệ không thoát messenger, cô tắt máy, nằm xuống giường, cố gắng dỗ dành mình vào giấc ngủ.

Không biết, cô làm vậy là đúng hay sai?

Huỳnh Minh Tuệ nặng nề chìm vào giấc ngủ. Đêm khuya dần, ba má Minh Tuệ ở ngoài cửa phòng của cô cũng trở về phòng của họ.

...

Ngày cuối cùng còn ở nhà, Huỳnh Minh Tuệ có hẹn với bạn thân hồi cấp ba đi cafe, cô đã ra khỏi nhà từ rất sớm vì cảm giác như ở nhà quá ngột ngạt. Hôm nay cũng là chủ nhật, ba má cô đều nghỉ làm mà ở nhà.

Minh Tuệ về nhà đã một tuần, ba má cô dư thấy được những thay đổi trong con người của cô con gái. Họ lo lắng mà gặng hỏi, nhưng Minh Tuệ dường như không muốn trả lời.

Ba má cô đêm nào cũng đứng ngoài cửa phòng, lắng nghe tiếng khóc xé lòng đó của Minh Tuệ, nhưng không một ai biết đã có chuyện gì, họ cũng không thể cứ như vậy mà trực tiếp thăm hỏi.

Hôm nay, Minh Tuệ có hẹn nên đi ra ngoài, ba má đã bàn bạc với nhau từ trước, họ quyết định vào phòng cô và mở máy tính lên, chắc chắn sẽ biết được điều gì đó, nếu họ không can thiệp, liệu cô con gái nhỏ của họ ngày mai lên lại Sài Gòn có thể sẽ làm điều gì dại dột không?

Ai đã nhẫn tâm làm tổn thương đứa con cưng của hai người chứ? Họ nhất định phải biết.

\- HẾT CHƯƠNG 80 \-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...