Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Những ngày tiếp theo đó, mọi chuyện vẫn trôi qua bình yên như vẻ bề ngoài của mọi chuyện, nhưng thật ra trong lòng Huỳnh Minh Tuệ thì đang dậy sóng.

Lâm Ân Tú vẫn đi làm về rất trễ đều đặn mỗi ngày, có hôm còn tận mười một giờ khuya. Dĩ nhiên chị vẫn bảo là do tăng ca. Huỳnh Minh Tuệ không rõ công việc của chị như thế nào, nhưng vẫn cứ bắt bản thân mình tin chị một cách ngu ngơ, bất chấp mọi thứ.

Cuộc sống của cô thật sự bị đảo lộn. Cả ngày không gặp chị, do tính chất công việc của Ân Tú, còn đêm đến thì chị cũng mệt lả do phải đi làm cả ngày. Cuộc nói chuyện của cả hai cũng ít dần, cũng không còn bữa ăn tối chung nào nữa, Minh Tuệ toàn ăn đồ ăn ngoài mà Ân Tú mua cho cô hoặc cô tự chạy xe đi mua.

Huỳnh Minh Tuệ cũng có đôi lúc nghi ngờ, nhưng cô gạt phắt đi ngay vì nghĩ mình đã quyết định chọn cách tin tưởng chị để cùng sống bên nhau. Cô vẫn ngây thơ cho rằng Lâm Ân Tú rất bận nên không dám hỏi chị điều gì. Chỉ âm thầm chịu đựng cảm giác bức bối khó chịu này.

Công ty Lâm Ân Tú đi làm từ thứ hai đến thứ bảy, nghỉ một ngày chủ nhật. Huỳnh Minh Tuệ cứ tưởng ngày chủ nhật của tuần đó chị sẽ dành trọn cho cô nên lại vui vẻ, háu hức mà chờ đợi. Dường như nỗi buồn mấy ngày qua tan biến đi, cho đến buổi chiều tối thứ bảy đầu tiên của cô cùng Lâm Ân Tú ở Nha Trang...

Chị đi làm về sớm hơn mọi bữa, Minh Tuệ vui mừng đến mức muốn nhảy cẩn lên khi nghĩ đến khoảng thời gian một ngày một đêm chị sẽ dành trọn cho cô.

Sau khi Lâm Ân Tú tắm rửa thay đồ xong, có vẻ chị chuẩn bị đi đâu đó. Minh Tuệ sau phút giây vui sướng thì bất giác cảm thấy có điều gì đó không ổn, cô nhìn chị chằm chằm, dè dặt hỏi:

“Chị đi đâu vậy?”

Lâm Ân Tú mặc nốt cái áo thun xanh, quay ra sau nói:

“Chị về quê, tuần nào cũng phải về. Tối nay em ở nhà ngủ một mình nha. Chiều tối mai chị về với em.”

Huỳnh Minh Tuệ bị nghẹn ngay ở cổ họng, dường như không thốt nỗi nên lời. Những kí ức cũ chợt ùa về. Những ngày đầu cô xa gia đình lên Sài Gòn sống, chị cũng mặc định là cô tự lo được mà không thèm ngó ngàng hay hỏi thăm cô có ổn không. Khoảng thời gian đó là khoảng thời gian Minh Tuệ thấy cô độc nhất mặc dù bản thân cũng có người yêu như bao người khác.

Những tưởng khi ra đây sống cùng chị, sẽ không bao giờ có lại cảm giác đó nữa, nhưng Ân Tú lại thêm một lần làm Minh Tuệ thật sự thất vọng.

Huỳnh Minh Tuệ nói không nên lời, cảm giác cổ họng nghẹn cứng, mắt rưng rưng. Cô cúi đầu, quay mặt ra sau “Hừm” một tiếng bên trong cổ họng.

Lâm Ân Tú dường như vô tâm đến nỗi không nghe được nỗi uất nghẹn trong lòng cô. Chị lấy chìa khóa xe, rồi mở cửa phòng, nhanh chóng đi mất hút.

Huỳnh Minh Tuệ đứng im tại chỗ một hồi lâu, lắng nghe tiếng xe máy chị nổ giòn tan, một giây sau chạy mất, đầu óc cô trống rỗng, nước mắt chảy dài xuống má.

Cứ đứng như trời trồng như thế cho đến khi trời tối hẳn, nhiệt độ xuống thấp, Minh Tuệ cảm giác lạnh thấu ruột gan. Tiếng tin nhắn điện thoại vang lên liên hồi phía bên kia. Huỳnh Minh Tuệ như bừng tỉnh sau cơn mê.

Cô cầm điện thoại lên, là mấy chục tin nhắn zalo của Lâm Ân Tú:

“Chị về tới nhà rồi nha.”

“Chiều chị mua hủ tíu để trên bếp, em ăn chưa?”

“Mai chiều tối chị chạy ra sớm với em?”

“Em đâu rồi, sao không trả lời chị.”

“Minh Tuệ...”

"..."

Hàng loạt tin nhắn của Lâm Ân Tú càng làm cho Minh Tuệ mất bình tĩnh và đau đớn hơn. Cô không ngờ chị lại vô tâm đến thế. Lại bỏ mặc cô trong đêm tối ở căn phòng xa lạ này. Cô chỉ mới ra đây vài ngày. Tuy là sống chung nhưng số lần gặp mặt và nói chuyện với chị phải đếm trên đầu ngón tay.

Nỗi tủi thân làm Minh Tuệ cô đơn đến bật khóc. Cô ôm chặt gối, ngồi bệt xuống nền nhà khóc nức nở. Cô đáng bị đối xử như vậy sao? Tại sao cô lúc nào cũng là kẻ cô đơn cùng cực đến như vậy, cô ra đây sống với chị rốt cuộc là sai hay đúng?

Huỳnh Minh Tuệ khóc nhiều đến nỗi hai mắt cô đau rát, sưng đỏ. Cổ họng và mũi nghẹt cứng không thể thở nổi. Bên ngoài trời đã khuya lắm rồi, tiếng tin nhắn và các cuộc gọi liên hồi của Ân Tú cũng đã dừng lại. Minh Tuệ mệt mỏi ngã vật ra sàn nhà bằng đá lạnh lẽo, nặng nề nhắm mắt, ngủ thiếp đi.

...

Cái lạnh làm cô ngủ không yên giấc, giữa đêm giật mình dậy, vừa lạnh, vừa đau nhức lại sợ ma. Căn phòng vắng vẻ đến đáng sợ. Minh Tuệ đi đóng cửa phòng lại, leo lên gác, trùm chăn kín đầu vì sợ. Cô run run vì lạnh, còn cả người thì ê ẩm do nằm lâu dưới nền gạch. Khó khăn lắm mới lần nữa nặng nề chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng sớm hôm sau, tia nắng len lõi qua khe cửa sổ chưa được khép kín. Huỳnh Minh Tuệ cố gắng mở hai con mắt nặng trịch, đau nhức. Đưa tay lên xoa xoa mắt, lấy điện thoại nhìn giờ. Chỉ mới hơn chín giờ một chút. Cô không biết giờ này xuống giường để làm gì nên vẫn trùm chăn nằm đó.

Nhắm mắt lại suy nghĩ vẫn vơ, không muốn thức dậy ăn sáng, càng không nghĩ được mình thức dậy để làm gì. Minh Tuệ vẫn bướng bĩnh nằm đó hồi lâu cho đến khi xem giờ lại lần nữa cũng đã mười hai giờ hơn.

Cái bụng đói meo biểu tình không cho phép cô lười biếng nữa, Minh Tuệ chán nản ngồi bật dậy nấu một gói mì để ăn.

Miệng đắng ngắt, gói mì đầy nước nhưng cô cảm giác nó thật khô khan, khó nuốt. Ăn xong xuôi tô mì lạnh ngắt, Minh Tuệ lại tìm một góc nhà mà nằm xuống. Mắt nhìn chằm chằm vào đồng hồ trước mặt. Cái bụng no làm cô suy nghĩ thông suốt hơn, cảm giác buồn tủi cũng biến đi đâu mất:

“Nhà ba má chị mà, sao mình cấm chị về được, tự nhiên lại giận chị vì lí do đâu đâu á, mình làm vậy là sai đúng không? Chị làm đúng chứ có làm gì bậy bạ đâu, tại sao mình lại vô duyên như thế?"

Minh Tuệ tự lẩm bẩm với chính mình, rồi cô tự bật cười, quyết định khi chị về sẽ giả vờ giận dỗi mà không thèm nói chuyện với chị một tiếng thôi.

Nhưng hóa ra, sau đêm đó, Huỳnh Minh Tuệ giận dỗi chị nhiều hơn thế.

\- HẾT CHƯƠNG 88 \-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...