Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 40

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thôi cậu đừng uống nữa, ngồi đây thôi nhé!”

Minh Châu dịu dàng nói, rồi ngồi gần Minh Tuệ cùng nhìn mọi người. Tuyết Hương thì bận rộn đi mời bia các sếp.

Minh Tuệ ngồi ngắm nhìn chị ấy, thưởng thức vẻ đẹp này. Chị ấy đôi lúc mạnh mẽ, khó gần, có khi lại rất dịu dàng, tâm lí, quan tâm đến cô.

Đinh Tuyết Hương cũng có vẻ cũng say rồi, lần đầu tiên Minh Tuệ thấy dáng vẻ này của chị ấy. Gương mặt hồng lên vì bia, cô bất giác đỏ mặt khi Đinh Tuyết Hương quay lại nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt kiên định hút hồn người đối diện.

Có lẽ Minh Tuệ mãi mãi không bao giờ biết, Tuyết Hương luôn luôn đưa mắt nhìn quanh đám đông để chắc chắn rằng cô vẫn ở đó, vẫn trong tầm mắt chị. Đinh Tuyết Hương sợ nhất là một ngày không còn nhìn thấy Minh Tuệ trong phạm vi nhìn thấy của bản thân.

Cô rất sợ sẽ để mất Huỳnh Minh Tuệ mãi mãi.

Sau khi tiệc tàn, đồng hồ cũng vừa điểm mười giờ ba mươi phút. Có ai đó đề nghị đi tăng hai karaoke. Mọi người cùng đồng ý, đi tầm trên dưới hai mươi người, những người còn lại đều về nhà mà không đi tiếp vì họ đã có gia đình.

Minh Tuệ, Minh châu, Tuyết hương cùng bắt một chiếc taxi để đi. Ngọc Ánh thì đi xe máy. Chị ấy dường như muốn bỏ xe máy tại quán mà đi chung, nhưng Minh Châu không cho chị ấy lên xe, cậu ấy cố tình kêu bác tài chạy đi không cần đứng đợi.

Đinh Tuyết Hương cũng không nói gì mà ngồi im nhắm mắt nghỉ ngơi. Đôi lông mi cong vút khẽ lay động, đôi môi nhỏ mím lại, hai hàng chân mày dính chặt vào nhau, dường như đang cảm thấy khó chịu trong người.

Huỳnh Minh Tuệ len lén nhìn chị ấy, rồi ngoan ngoãn ngồi im khi xe bắt đầu lăn bánh. Khi nhóm ba người của Minh Tuệ đến quán thì mọi người đã đến đông đủ trước rồi.

Ai đó đã chọn một quán karaoke khá lớn ở quận Tân Bình, cách nơi ở của Minh Tuệ chỉ tầm mười lăm phút đi bộ. Mọi người ca hát và tiếp tục mời bia nhau. Ai cũng vui vẻ mà nhảy nhót.

Minh Tuệ cũng không tiện từ chối mà nhiệt tình uống. Có ai đó đưa micro cho cô, trên màn ảnh hiện một bài hát mà Minh Tuệ khá thích, cô cầm ngay micro mà không suy nghĩ.

Khẽ lắc lư người theo điệu nhạc du dương của bài hát: Lạc nhau có phải muôn đời \(Ca sĩ Erik\) Minh Tuệ cất lên giọng hát sâu lắng:

"Thế giới bé thế nào

Mình gặp nhau có phải muôn đời

Ngàу mà người mang đến một khúc hát không thể quên

Bài hát với những mơ mộng

Bài hát với những hу vọng

Ϲho đời ta chút vui

Ϲho đời ta chút thương

..."

Mọi người đồng loạt im lặng lắng nghe giọng hát du dương của Minh Tuệ. Giọng ca trầm ấm, nhẹ nhàng, dường như đặt hết tâm tư của cô vào từng ca từ. Ai ai cũng nhìn Minh Tuệ chăm chú, quên cả uống bia, có phần hưởng thụ giọng ca tuyệt vời này.

Minh Châu cùng Tuyết Hương nhìn Minh Tuệ với ánh mắt say đắm, tràn đầy yêu thương, hận không thể đến ôm cô ngay lập tức vào lúc này, cấm hết thảy ánh mắt si mê của những đồng nghiệp nam đổ dồn lên người cô.

Chiếc áo trễ vai hơi hờ hững mà rớt sâu xuống, ẩn hiện phía sau đó là đôi bồng đào trắng nõn, căng mọng. Thật là xinh đẹp.

Xương quai xanh tinh mĩ lộ rõ dưới ánh đèn mờ ảo của quán karaoke, gân xanh chạy dài từ cổ xuống, lúc ẩn lúc hiện, hai người họ không kiềm được mà nuốt khan nước bọt. Rất muốn kéo Minh Tuệ ngồi xuống, quấn chặt cô vào áo khoát, giấu kĩ vào lòng mà ôn nhu chăm sóc.

Bản thân Huỳnh Minh Tuệ đang chìm đắm trong bài hát. Giọng ca tuyệt vời, khuôn mặt xinh xắn cùng thân hình ma mị đẹp đến mức cô gái nào nhìn thấy cũng phải ghen tị. Cô đứng đó mà hát, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt si mê của mọi người dành cho mình.

Huỳnh Minh Tuệ đang đắm chìm vào cảm xúc, bất chợt cô nhớ đến Ân Tú da diết. Minh Tuệ cũng sợ, sợ một ngày đó sẽ lạc mất Ân Tú. Lúc đó liệu Minh Tuệ có sống nổi không khi thiếu vắng chị?

Yêu xa làm cho mọi thứ trở nên mong manh đến nhường nào. Cô sợ bản thân mình, sợ cả Ân Tú sẽ không thể nào tránh được cám dỗ.

Nếu lạc mất nhau, không còn là người yêu của nhau nữa? Thì cô sẽ ra sao? Minh Tuệ không biết, cô không thể biết và cũng không dám nghĩ đến nữa...

“...

Ngàу vẫn thế ấm áp tiếng nói nụ cười người với bao nhiêu buồn vui

Ϲhiều buông nắng gió vẫn khẽ hát thì thầm những khúc ca cho tình nhân

Làm sao khi con tim nhỏ bé mơ hoài những phút giâу ôm lấу người

Đời như một giấc mơ mãi không tàn vì người...”

Bài hát kết thúc, mọi người đồng loạt vỗ tay vang cả căn phòng, ngoại trừ Nguyễn Ngọc Ánh. Minh Tuệ cũng bừng tỉnh sau những cảm xúc ùa đến bất chợt. Giọt nước mắt chỉ thêm một giây nữa thôi là rơi ra khỏi khóe mắt.

Giả vờ cười tươi, đưa tay gãi đầu, cô lau vội giọt nước mắt đó. Thật sự muốn gọi cho Ân Tú để nghe giọng chị ngay lúc này.

Minh Tuệ trở về chỗ ngồi, uống thêm một ngụm bia, mở điện thoại lên xem thì thấy đã hơn mười một giờ. Cô thầm nghĩ giờ này chắc Lâm Ân Tú đã ngủ. Minh Tuệ quyết định không gọi cho chị, lại đắm chìm vào thế giới của riêng mình.

Cô thật sự nhớ Lâm Ân Tú đến sắp phát điên rồi.

\- HẾT CHƯƠNG 40 \-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...