Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Này Là Hận, Kiếp Sau Lại Yêu

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huỳnh Minh Tuệ rất sợ sẽ nghĩ oan cho một ai đó, nên luôn cố gắng để ý đến họ.

Chỉ là sau cùng, thực chất họ còn chẳng quan tâm Minh Tuệ sống hay chết.

Cô là kiểu người luôn quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Minh Tuệ có thể vì một lời nói nặng nề của người dưng mà trằn trọc suy nghĩ cả đêm.

Luôn lo nghĩ cho người khác là vậy, nếu chẳng may có ai đó lỡ thích cô, mà cô lại không thể đáp lại tình cảm đó của họ, thì Minh Tuệ chắc chắn cũng sẽ cảm thấy thật day dứt.

Cái tật xấu này mãi mãi không thể bỏ được, cứ đi theo Minh Tuệ năm này qua tháng nọ, kể cả trong những tháng ngày đã là người yêu của Lâm Ân Tú.

Huỳnh Minh Tuệ không hiểu tại sao Lâm Ân Tú lại phải liên tiếp nói dối cô như vậy. Nếu chị không yêu cô nữa, thì cứ nói thẳng ra.

Gần sáu năm trước, người tỏ tình trước và theo đuổi cô là chị. Đã bốn năm yêu xa và trải qua hơn hai năm sống chung với nhau. Cả hai đều hiểu rõ đối phương như lòng bàn tay, Minh Tuệ cũng không ngại nghe chị mở lời nói hết yêu trước đâu.

Ngày Minh Tuệ cắt tay bằng dao lam, cô nằm lẳng lặng trên giường, đau đớn thật sự làm cô bình tĩnh hẳn.

Minh Tuệ nằm nhớ về những chuyện đã cũ, mọi thứ cô đã trải qua. Huỳnh Minh Tuệ thật sự nhớ ba má rất nhiều. Họ nuôi cô lớn đến từng tuổi này, chưa một lần Minh Tuệ báo hiếu cho họ, nếu Minh Tuệ thật sự chết vì Lâm Ân Tú, thì cô có phải là rất bất hiếu và ngu ngốc không?

Ba mẹ cho cô cơ thể này, cô có thể vì một người con gái khác mà hủy hoại nó chăng? Không ai có quyền tước đoạt đi mạng sống của người khác, kể cả đó có là cơ thể của chính bản thân mình đi nữa.

Sau tất cả mọi chuyện Ân Tú làm, liệu Minh Tuệ giày vò mình như vậy, có đáng không?

Câu trả lời tất nhiên là: “Không đáng.” Minh Tuệ hiểu rõ vấn đề này hơn ai hết.

Lúc còn bé, Huỳnh Minh Tuệ luôn thấy những người cắt tay rồi đăng lên facebook để nhận thấy sự thương hại, đồng cảm. Đối với cô, như vậy thật là con nít, thật là thiếu suy nghĩ. Chỉ là Minh Tuệ chưa từng nghĩ, cũng có một ngày nào đó bản thân cô lại có mấy hành động trẻ con như vậy.

Minh Tuệ cũng chưa bao giờ có ý định mình sẽ thật sự tự tử. Tuy đôi lúc cô cũng có ý nghĩ sẽ chết đi để giải thoát khỏi ra những áp lực và nỗi tuyệt vọng. Nhưng mà chỉ có Minh Tuệ mới hiểu rõ bản chất con người cô, Minh Tuệ sẽ chẳng bao giờ hành động ngu ngốc, nông cạn như suy nghĩ của cô vậy đâu.

Lại nói về Lâm Ân Tú, hóa ra từ trước đến giờ chị cảm thấy sợ cô. Một người từng yêu cô nhiều thế, hóa ra cũng có lúc thấy sợ hãi cô.

Minh Tuệ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm tổn thương đến chị, ngày cô không kiềm chế được suy nghĩ mà ra sức làm đau chị, cô cũng đơn giản là phát tiết ra những uất hận. Minh Tuệ thề có trời chứng giám, lỡ làm chị đau một, cô còn cảm thấy đau hơn chị gấp trăm ngàn lần.

Nếu ngày còn ở Sài Gòn, cô nhắm mắt nhắm mũi mà chọn đại một trong hai người Đặng Minh Châu hoặc Đinh Tuyết Hương, chắc có lẽ giờ Minh Tuệ vẫn còn ở Sài Gòn, sẽ chưa bị gia đình phát hiện và cuộc sống chắc cũng sẽ chẳng tồi tệ như bây giờ.

Nhưng, như vậy lại quá bất công với hai người bọn họ, cô cũng có yêu họ đâu. Người cô yêu là Lâm Ân Tú, Minh Tuệ đã chọn rồi, thì không nên hối hận vì quyết định của mình.

Ân Tú chính là tất cả cuộc sống, là thanh xuân ngu ngơ mà Minh Tuệ đã đánh đổi. Cái giá để ở cạnh chị, thật sự quá lớn rồi.

Cuộc sống mỗi ngày của Huỳnh Minh Tuệ đều xoay quanh Lâm Ân Tú, chuyện đó làm cho cô ngày càng thêm vô dụng, nhạy cảm và đa sầu nhiều hơn trước.

Chị đi làm mỗi ngày, có bạn bè, đồng nghiệp, đương nhiên sẽ cảm thấy cô rất phiền.

Có lẽ một ngày nào đó, Lâm Ân Tú cũng sẽ chán nản mà nói chia tay với cô?

Chắc cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Minh Tuệ không muốn chia tay. Cô sống chung với Ân Tú đã hơn hai năm, nếm trải cảm giác sống thử như bao cặp đôi khác, vui có buồn cũng có, hạnh phúc cũng nhiều, đau khổ lại thường xuất hiện hơn.

Cả hai sống có nhau, làm gì cũng có nhau. Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau tắm, rồi làm đẹp. Đôi lúc như đôi bạn thân lai rai vài chai bia, rồi mở điện thoại xem phim. Chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, khó xử của nhau. Cùng nhau trải qua những áp lực, hưởng thụ trọn vẹn niềm hạnh phúc.

Họ là đôi tri kỉ hiểu nhau, cùng nhau hưởng thụ cuộc sống, đi du lịch, mua sắm,... Sống một cuộc đời mà bao nhiêu cặp đôi đồng tính nữ khác mơ ước.

Nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu, cả hai có bao nhiêu mâu thuẫn trong mối quan hệ này.

Minh Tuệ dịu dàng tỉ mỉ, ở bên cạnh Ân Tú mạnh mẽ, tháo vát. Cả hai cứ như là những mảnh ghép còn thiếu để bổ sung vào chỗ khuyết của nhau.

Ai nói nếu tính tình không giống nhau thì không yêu được chứ? Càng không giống thì lại càng tò mò tìm hiểu. Yêu đương hay không phải dựa vào việc cùng nhau cố gắng, chấp nhận mọi ưu hay khuyết điểm của đối phương kìa.

...

“Tôi thành công, cô ấy không ghen tị,

Tôi uể oải, cô ấy không coi thường,

Cuộc đời này, có được một tri kỷ như vậy, là đủ rổi.”

\- HẾT CHƯƠNG 116\-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...