Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bạch Trì Hữu gật đầu, lật người nàng lại, trên người nàng chỉ mặc một chiếc yếm, lộ ra phần lưng đỏ ửng.

Mai Hoa tiên tử chỉ nhìn nàng một cái rồi đi, đột nhiên đánh rơi chậu nước

xuống sàn, vẻ mặt mang theo vài phần vui mừng và chấn động.

Bạch Trì Hữu khẽ nhíu mày, “Tỷ làm sao vậy?”

Mai Hoa tiên tử vội vàng lắc đầu, “Trì Hữu, nếu… nếu nàng là Mai Hoa tiên tử chuyển thế, Trì Hữu sẽ cứu nàng, hay cứu ta?”

Bạch Trì Hữu hé mắt, “Có ý gì?”

Mai Hoa tiên tử bước gần thêm một bước, nhìn ấn kí hoa mai yêu nghiệt trên lưng Hoa Tiểu Nhã, “Nàng ——”

“Không thể nào.” Bạch Trì Hữu hiểu ý của cô ta, “Nếu nàng là Mai Hoa tiên tử,

không lí nào lại không có pháp thuật.” Hơn nữa tư chất nàng học pháp

thuật cũng chỉ bình thường mà thôi.

Mai Hoa tiên tử

cười khổ một tiếng, “Ta hiểu ý Trì Hữu, trước mắt cứu nàng quan trọng

hơn.” Nói xong, hốc mắt đỏ lên xoay người rời đi.

Bạch Trì Hữu híp mắt, có vẻ lạnh nhạt.

Hoa Tiểu Nhã mơ mơ màng màng mở mắt ra, nghĩ đến cảm giác đau đớn trên

người mình trước khi hôn mê, nàng khẽ nhíu mày, cũng không dám nhìn

xuống cánh tay.

“Nàng tỉnh rồi.” Bạch Trì Hữu nheo mắt, nhìn Hoa Tiểu Nhã bên cạnh.

Hoa Tiểu Nhã giờ mới phát hiện ra Bạch Trì Hữu đang ngồi tựa vào đầu giường nghỉ ngơi. Vẻ mặt nàng hơi nhàn nhạt xa cách, “Sư phụ.”

Trong giọng nói xa cách lại mang cảm giác lãnh đạm.

Bạch Trì Hữu khẽ vuốt đầu nàng, một tay ôm nàng vào lòng, giọng nói bất đắc dĩ, “Sao vậy? Cô nhóc!”

“Ta không phải là cô nhóc.” Hoa Tiểu Nhã phản bác, rồi sau đó nghĩ đến

thương thế trên người mình, kinh ngạc la lên, cúi đầu nhìn lại, không bị sao hết, cánh tay còn mịn màng hơn trước, nàng lại ngọ nguậy hai chân,

trên đùi chẳng đau đớn chút nào, thở ra, không dễ gì khỏi nhanh đến vậy

chứ?

“Vi sư y thuật cao siêu.” Bạch Trì Hữu hơi mỉm cười, đùa giỡn bờ môi Hoa Tiểu Nhã.

Hoa Tiểu Nhã hít sâu một hơi, nàng vẫn cảm thấy tủi thân, ấm ức trong đáy lòng nàng đã chất chứa nhiều lắm rồi.

“Ta không phải món đồ chơi của người!” Món đồ chơi người gọi là tới đuổi là đi.

Nhìn đôi mắt nàng hơi đỏ hồng, Bạch Trì Hữu ngẩn người, “Sao vậy? Có phải nàng đang trách vi sư chậm trễ hay không?”

Hoa Tiểu Nhã thấy mũi cay cay, cũng không biết là trách hắn từ khi Mai Hoa

tiên tử đó đến thì lãnh đạm với mình, hay là trách hắn không thể kịp

thời xuất hiện cứu mình nên mới tủi thân. Trong lòng của nàng chỉ thấy

oán giận.

Quay đầu đi chỗ khác, giọng nói Hoa Tiểu

Nhã mang theo vài phần giận dỗi, “Người là sư phụ, đồ nhi dĩ nhiên sao

có thể trách người, có trách thì trách đồ nhi học nghệ không tinh thôi.” nói xong, nàng ngồi dậy mang giày, bước xuống đất.

Mạnh mẽ ôm nàng vào trong ngực, Bạch Trì Hữu hôn nhẹ lên môi nàng, “Tiểu nha đầu, nàng giận sao?”

“Không có.” giọng nói rầu rĩ, chỉ nói mình không giận.

Bạch Trì Hữu nhéo chóp mũi nàng, tì cằm lên trán nàng. Giọng nói Bạch Trì

Hữu có phần sủng nịnh, “Còn giận nữa, ta sẽ đuổi cổ ân nhân cứu mạng của nàng đi.”

“Người dám!” Hoa Tiểu Nhã rốt cuộc cũng ngẩng đầu, “Người đó ở đâu?”

“Nhắc tới cũng kỳ lạ, không ai chiêu đãi hắn, nhưng hắn vẫn không đi, nàng

nói xem có phải hắn có ý với nàng hay không?” Bạch Trì Hữu sờ cằm, làm

bộ suy tư, “Là Nhã Nhã của ta quá mức mê người nhỉ.”

“Hứ.” Hoa Tiểu Nhã lên mặt, cuối cùng lại hơi ửng đỏ, liếc mắt, “Người tiếp đãi ân nhân của ta không chu đáo.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...