Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 132

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng tru của Bạch Hồ lại vang dội khắp sơn cốc, toàn bộ hoa mai cũng rơi rụng lả tả.

Theo tiếng tru của hắn, những cánh hoa không ngừng rơi xuống.

Đến khi hoa đã rụng hết, những cây mai cũng lập tức chết khô.

Mai Hoa tiên tử nhìn những cây mai đã chết ở xung quanh mà không dám tin

vào mắt mình, không ngờ hắn lại giết chết rừng hoa mai! Không có rừng

hoa mai này, nàng cũng sẽ chết.

Lúc đầu, vì nàng mà

Bạch Trì Hữu cố gắng cứu sống rừng hoa mai. Hôm nay, Bạch Trì Hữu hủy

diệt toàn bộ rừng hoa mai cũng chỉ vì nàng.

Thành là do Tiêu Hà, mà bại cũng vì Tiêu Hà.

Nàng chỉ biết ngồi đó ngây ngốc.

Bạch Hồ vẫn ngửa đầu, tiếng tru tiếp tục vang lên suốt nửa canh giờ sau đó.

Những ai oán, bất lực, thương tâm, bứt rứt đều được toát ra từ tiếng tru của hắn.

Âm thanh ấy khiến người ta rơi lệ.

Sau một tiếng tru dài đằng đẵng, hắn ngẩng đầu nhìn trời.

Một dòng nước mắt chảy ra từ đôi mắt bi thương của hắn rồi rơi xuống mặt đất, hóa thành bọt nước.

“Chủ nhân!” Vũ Phượng nghẹn ngào. Chủ nhân chưa bao giờ rơi lệ, thế mà hôm nay lại…

Chắc chắn hắn phải rất khó chịu, rất khó chịu.

Vũ Phượng sờ lên ngực mình, nơi đó rất khó chịu, liệu chủ nhân có khó chịu như thế không?

Tịch lão không thúc giục hắn. Lão không thể làm điều tàn nhẫn như thế.

Bạch Hồ nhìn thoáng qua Mai Hoa tiên tử, ánh mắt như nhìn xuyên qua nàng ta, tựa như đang nhìn Hoa Tiểu Nhã trong lòng nàng ta, hắn có thể nhìn thấy nữ nhân không tim không phổi kia cười vui vẻ, thỉnh thoảng còn mơ mơ

màng màng.

Vừa nhấc chân trước lên, trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một sợi tơ màu đỏ.

Sợi tơ này từng buộc hắn và nàng vào nhau. Ở trên cầu vào hôm đó, hai người như lạc vào lưới tình.

Cũng chính hôm đó, hắn đã nói với nàng rằng sư phụ cũng có thể như phu.

Nhưng không ngờ duyên phận của họ lại mỏng như vậy.

Bạch Hồ há miệng nhưng không nhả ra bất cứ chữ nào, chỉ có một mình hắn biết, nó đang nói: “Nhã Nhã, hãy yêu ta lần nữa.”

Sau đó, bàn tay run rẩy khẽ dùng sức, sợi tơ màu đỏ biến thành tro bụi.

Tịch lão thở ra một hơi, lấy một chiếc bình thủy tinh màu xanh ra rồi hướng về phía Mai Hoa tiên tử, hút nàng vào trong bình.

Người ta chỉ có thể thấy một nữ nhân gần như trong suốt đang nhắm mắt bị hút đi. Người đó chính là Hoa Tiểu Nhã.

Bạch Trì Hữu tham lam nhìn theo nữ nhân trong trái tim hắn, đôi mắt dần khép lại.

Sau đó, trong lúc Mai Hoa tiên tử không có chút tinh thần, Bạch Trì Hữu vung tay về phía nàng.

Thân thể xinh đẹp của Mai Hoa tiên tử vì thế mà biến mất.

Trên mặt đất chỉ còn lại một khoảnh hoa mai dập nát.

Tịch lão run lên, bụng dạ của tiểu tử này quá đen tối! Không ngờ hắn lại câu diệt thần hồn của nàng ta.

Sau khi cẩn thận cất chiếc bình, Tịch lão thở dài: “Ngươi cần gì phải làm

thế? Hôm nay ngươi mất quá nhiều công lực, sợ là tạm thời không thể khôi phục hình người!”

Bạch Hồ gật đầu, hắn biết điều đó

nhưng sao hắn có thể làm ngơ những tổn thương trên người nàng? Cho dù

lúc này hắn sẽ chết thì hắn cũng sẽ xóa nhòa những tổn hại trên người

nàng. Cơ thể hắn dần nhỏ lại, rốt cuộc bến thành một con vật nhỏ bé đến

đáng thương, yếu ớt đến mức đứng cũng không vững.

“Trước hết ngươi về Hồ tộc tiếp tục tu luyện đi, ta mang nha đầu này đi gặp

Hoa Thần Quân, hai người bọn ta sẽ hợp lực tạo ra một cơ thể cho nàng

ấy! Cơ thể này đã mất đi hồn phách quá lâu, không thể dùng được nữa!”

Nói xong, Tịch lão lập tức rời đi như đang chạy trốn. Lão rất sợ ánh mắt như hồ ly vào lúc này của Bạch Trì Hữu.

Thân hình của Bạch Trì Hữu lại lay động, nhìn theo hướng bay của Tịch lão, sau đó bắt đầu đuổi theo.

Hắn đi qua hồ nước rồi tiếp tục đi về phía trước.

Cuối cùng, ở nơi không nhìn thấy, hắn dừng bước, sau đó hôn mê bất tỉnh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...