Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa muốn nhận lấy cá nướng, Vũ Phượng đã một tay đoạt mất, cái mào hoa mai trên đầu mang theo vài phần không phục, “Chê chúng ta nướng cháy thì tự mình nướng đi!”

Hoa Tiểu Nhã tay bắt hụt, vo vo nắm đấm, “Tự nướng thì tự nướng!”

Nói xong, cầm cá bên cạnh lão Quy lên, nhanh nhẹn xử lý!

Nướng, ai không làm được? Trước kia mình không phải thường ra tay đi ăn đồ nướng sao!

Thấy nàng xử lý nhanh nhẹn như vậy, chẳng có dáng vẻ sợ sệt e ngại gì của một tiểu cô nương, Vũ Phượng phẫn nộ ăn liền hai con cá ——

Thu thập xong cá, Hoa Tiểu Nhã ngẩng đầu hỏi, “Có muối và gia vị gì đó không?”

Lão Quy ngại ngùng lắc đầu, “Cái này, không có ——”

“Chậc, không biết làm thì vẫn là không biết làm, giả bộ cái gì!” Cái miệng của Vũ Phượng tiếp tục châm chọc ——

Hoa Tiểu Nhã cũng không để ý đến hắn, giơ tay lên hơ cá trên lửa nóng từ từ nướng! Đốt nướng quan trọng nhất chính là lửa nhỏ, lật đều ——

Mùi thơm bốn phía ——

Vũ Phượng trợn to hai mắt nhìn cá nướng vàng ươm, nuốt nước miếng cái ực ——

Mùi vị này, thật là một chữ, thơm!

“Cho ta ăn.” Vũ Phượng đưa tay, bắt hụt. “Hừ, không ăn thì không ăn, ta còn lạ gì.”

Hoa Tiểu Nhã dĩ nhiên sẽ không để hắn đoạt được lần thứ hai! Cười hắc hắc, đưa ra trước mặt lão Quy, “Quy gia gia, ông nếm thử đi.”

Lão Quy cắn một miếng, không khỏi giơ ngón tay cái lên, “Ăn ngon, ăn rất ngon!”

Vì vậy, Hoa Tiểu Nhã tiếp tục nướng thêm mấy con, từ từ ăn, ăn tới khi thấy no bụng, thật là thoải mái!

Vũ Phượng ở bên cạnh sinh ra khó chịu, ăn cá nướng cháy kia, muốn bao nhiêu bực bội có bấy nhiêu bực bội.

“Này, có muốn ăn không?” Hoa Tiểu Nhã cầm một con cá nướng lên, đưa tới trước mặt Vũ Phượng, mời gọi.

Vũ Phượng vội vàng gật đầu điểu kia, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm cá nướng trước mặt ——

“Muốn ăn, sau này kiếm gia vị cho ta, ta nướng cá thật ngon cho các ngươi ăn ——” Hoa Tiểu Nhã cười hắc hắc, đưa cho hắn.

Dù sao, thức ăn sau này! Nàng còn cần được chia nữa!

“Được, đồng ý.” Vũ Phượng nói xong, nhận lấy cá nướng ăn.

Ăn ngon, vừa vào miệng ngoài giòn trong mềm, mùi thơm của cá vẫn còn lưu lại, thật là quá ngon miệng!

Hoa Tiểu Nhã thấy hắn như vậy, cũng biết hắn gần như bị mình mua chuộc rồi, âm thầm thở phào, thật là nhất cử lưỡng tiện a!

Thật ra thì, bản thân tính tình của Vũ Phượng rất để tâm tiểu tiết, nhưng hắn là người rất dễ dụ. Chỉ một lần mua chuộc, hắn lập tức quên luôn trước kia cái mông của ai đã bị người cười nhạo!

Bốn phía cảnh sắc đẹp tươi, cộng thêm được ăn cá nướng ngon như vậy, đúng thật là mãn nguyện ——

Hoa Tiểu Nhã theo đường nhỏ, chầm chậm trở về, đã nhìn thấy một tòa tiểu viện rất cổ kính ——

Bốn phía viện có rất nhiều hoa mai, hoa nở rộ trên cây ——

Bạch Trì Hữu một thân bạch y tựa nghiêng trên nhánh cây, nửa khuôn mặt nhìn nghiêng vẫn mang phong thái như trước, để ngang miệng, là một cây sáo ngọc trắng ngần trong suốt.

Tiếng sáo du dương, hòa với tiếng chim hót bốn phía, không khỏi êm tai động lòng người.

Chỉ có điều, có chút đa cảm.

Chẳng lẽ, tên nam nhân phúc hắc này có tâm sự?

Nghe bài ca này, tựa hồ ẩn chứa một chút tình cảm! Hắn đang nghĩ đến người hắn yêu?

Hừ, nam nhân có người yêu thật lòng sao? Có lẽ là có, nhưng mà, có lẽ nàng sẽ không tin đâu!

Có điều, dường như nam nhân si tình cũng rất đẹp, Hoa Tiểu Nhã từ từ thưởng thức cảnh đẹp ấy ——

Trời chiều ngả bóng về tây, trên ngọn một cây mai, một thân bạch y, tay áo phiêu phiêu, nam tử tóc dài như thác nước nghiêng dựa vào đó, thổi một khúc điệu bi thương mà tươi đẹp

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...