Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa Tiểu Nhã gật đầu, cảm giác giống như bị thôi miên vậy, nhẹ nhàng ngủ thiếp đi!

Còn mọi người nhìn thấy Hoa Tiểu Nhã giống như đầu gỗ đứng trong xe tù, mặc cho người ta ném vào nàng.

Hình Hỏa căng mắt ra, tính cách của nàng vẫn quá thiện lương?! Nhìn nàng

ngủ, gương mặt thoạt nhìn giống như một đứa bé, y lắc đầu, đôi môi khêu

gợi nhếch lên một độ cong đẹp mắt, “Bạch Trì Hữu, thích một người, rốt

cuộc là cảm giác như thế nào?”

Y dựa vào nơi đó, yêu nghiệt quyến rũ, vẻ đẹp mê người. Ở cách đó không xa, Mai Hoa tiên tử đang híp mắt nhìn y.

Rốt cuộc ả ta có gì tốt? Có gì đáng để các ngươi giúp ả như vậy?! Ta muốn nhìn xem ả kiên trì được đến đâu?

Rốt cuộc, đến khi tới hoàng cung Hình Hỏa mới đi khỏi, còn Hoa Tiểu Nhã thì bị đưa vào trong cung.

Hoàng cung, nàng đã tới hai lần, không ngờ, lần thứ ba này lại vào cung như vậy.

Từng bước bị đưa vào bộ Hình, hoàng thượng đã đứng ở đó chờ nàng.

Bóng lưng của y cao ngất mà vô cùng trầm ổn.

Hoa Tiểu Nhã đứng ở đó, lạnh lùng nhìn bóng hình ấy.

Cảm giác được Hoa Tiểu Nhã đến, hoàng thượng quay đầu, giọng nói mang theo tình cảm khó có thể phát hiện, “Nàng đã đến rồi.”

Hoa Tiểu Nhã sửng sốt, “Hách Liên Kình Thương?!”

Sao y lại là Hoàng thượng? Mới ba năm không gặp, y lại ——

Là soán vị, giết cha, hay là giết huynh?!

Đột nhiên, nàng lại cười khổ, sinh ra trong gia đình đế vương, có bao nhiêu nỗi đau trong lòng mà nàng không nhìn thấy, hơn nữa lần trước y bị chỉ

trích trước mặt mọi người, hoàng thượng không chào đón y như thế, y đã

trải qua bao nhiêu gian nan mà không ai hay biết?

Có lẽ, y rất hận hoàng thất nhỉ?

“Lớn mật, lại dám ——”

Hách Liên Kình Thương phất phất tay, thị vệ đều cúi đầu lui xuống, gian

phòng lớn như thế chỉ còn lại Hoa Tiểu Nhã và Hách Liên Kình Thương.

Hách Liên Kình Thương chầm chậm tới gần, nhìn nét mặt nàng, giọng nói lộ ra

chút tình cảm khó có thể phát hiện, “Kinh ngạc lắm hả?”

Hoa Tiểu Nhã gật đầu, “Đúng vậy ——”

Thấy nàng vẫn thẳng thắn như trước, trên gương mặt lãnh khốc ấy lại lộ vẻ dịu dàng như có điều suy nghĩ: “Nàng… gầy đi.”

Một câu nói kia, hình như làm Hoa Tiểu Nhã nghĩ tới Hoa Tam Nương, viền mắt đỏ hoe, nàng uất ức, nhưng nàng cũng khó chịu ——

Thấy vẻ mặt nàng như thế, Hách Liên Kình Thương đưa bàn tay to lớn hiếm khi

lộ vẻ dịu dàng ra, vỗ về sau gáy nàng, ôm nàng vào lòng, “Có phải đã

chịu rất nhiều uất ức không.”

Bỗng nhiên, Hoa Tiểu Nhã không kìm được chút khó chịu trong lòng.

Bạch Trì Hữu bỏ đi một cách khó hiểu, bặt vô âm tín. Hoa Tam Nương tự nhiên muốn giết nàng, nàng lại bất ngờ giết bà!

Nghĩ tới đây, nàng hơi cúi đầu, nước mắt tuôn rơi.

Có đôi khi, lúc người ta đau lòng, rất cần một bờ vai vững chãi, nàng cũng không ngoại lệ.

Mà, chỗ dựa ấy, không phải là tình yêu.

Nàng hiểu.

Nhưng chỉ rơi hai hàng lệ, nàng lại lau đi, ở trong lòng y, ngẩng đầu lên,

cất giọng mũi: “Ta, chỉ hơi xúc động thôi, huynh… sao lại biến thành

hoàng đế?”

“Bởi vì, ta không muốn bị ức hiếp, bị sỉ

nhục nữa, ta muốn báo thù cho mẫu phi. Nhưng, sau khi lên được vị trí

này, ta mới hiểu cái gì gọi là ngôi cao không khỏi rét lạnh, có đôi khi, ta chợt hiểu được ông ấy.” Đôi mắt Hách Liên Kình Thương lộ vẻ lạnh

nhạt, “Nghe nói, nàng giết mẹ mình?”

Hoa Tiểu

Nhã gật đầu, cúi đầu nhìn đôi tay mình, “Ở đây, toàn là máu tanh! Nhưng

lúc ấy ta cũng không biết tại sao tự nhiên cứ như thế đâm xuống!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...