Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 51

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không biết bao nhiêu tuổi, còn có bộ dáng một đám vô công rỗi nghề như vậy!

Hoa Tiểu Nhã cũng không quan tâm người khác đùa giỡn, từ từ ngồi xuống bên bờ sông, nơi này thật nhiều nông phụ đang giặt quần áo, có người thả hoa đăng bên bờ bên kia, ở giữa mặt sông, có một cây cầu đá hình vòm.

Trên cầu đá thỉnh thoảng có từng đôi nam nữ đi qua.

Hình ảnh ấy thoạt nhìn có vẻ duy mỹ, lại thêm mặt trời sắp lặn, trời chiều ngả về tây, có một cảm giác chấp tử chi thủ*.

chấp tử chi thủ*: Lấy ý từ câu “Chấp tử chi thủ dữ tử giai lão”, nghĩa là “Nắm chặt tay nàng cùng nàng sống đến già”

Đây là một câu trong bài Kích cổ 擊鼓, thiên Bội phong 邶風 thể hiện tâm trạng của một người nước Vệ khi đi chinh chiến xuống phía nam đã thề thốt với người yêu. Sau đó giai lão thường được dùng để nói về tình cảm vợ chồng chung thuỷ.

Hoa Tiểu Nhã ngâm bàn chân mình trong nước, không biết tại sao, giờ phút này nàng đột nhiên cảm thấy rất cô đơn, một loại cô đơn giống như “Đơn độc xứ người thành khách lạ”.

**: Câu thơ đầu trong bài thơ “Cửu Nguyệt Cửu Nhật Ức Sơn Đông Huynh Đệ” của Vương Duy, nhà thơ nổi tiếng đời Đường:

Độc tại dị hương vi dị khách

Mỗi phùng giai tiết bội tư thân

Dao tri huynh đệ đăng cao xứ

Biến sáp thù du thiểu nhất nhân.

Dịch thơ: (Bản dịch của Trần Văn Thường)

Tết Trùng dương nhớ bạn bè Sơn Đông

Đơn độc xứ người thành khách lạ

Trùng dương nhớ lắm bạn bè ơi

Có còn không đấy trò leo núi

Thù du xin bạn cắm giùm tôi.

Nếu như, giờ phút này có thể gặp Lạc, nàng nghĩ, có thể nàng sẽ tha thứ cho hắn.

Hoa Tiểu Nhã nghĩ tới đây, cười cười tự giễu, tại sao mình sẽ tha thứ cho hắn ta? Nàng cũng không biết, không phải vì yêu, mà vì một loại cô đơn.

Nhìn một đôi nam nữ kia, nàng đột nhiên nhớ tới sư phụ biến thái.

Chắc hẳn hắn quen biết nữ nhân nhảy múa đó, giờ phút này, chỉ sợ hai người bọn họ đang ở cùng nhau rồi.

Hoa Tiểu Nhã ngâm chân một hồi, thấy mọi người ven đường nhìn mình, mới đi giầy vào, đi về phía chiếc cầu hình vòm cách đó không xa.

Đầu cầu này, không nhìn thấy đầu kia.

Lòng nàng đột nhiên có chút mong chờ, nàng có thể đứng giữa cầu nhìn thấy người mình luôn nghĩ tới kia không?

Nghe nói, chỉ cần bạn nhớ tới tên một người, nghĩ đến khuôn mặt của người đó, bạn sẽ có thể nhìn thấy người đó.

Từ từ đi lên trên cầu, tim Hoa Tiểu Nhã đập thình thịch.

……

“Đại ca, huynh xem, cảnh sắc nơi này thật đẹp. Hách Liên Quốc này quả là mỹ nữ như mây, hơn nữa khắp nơi đều có cảnh đẹp nhé!” Một cô nương y phục tím gương mặt vui mừng. “Hi vọng huynh có thể tìm được ý trung nhân ở đây, đưa về Đông Thắng Quốc chúng ta.”

Cô nương có cái mũi xinh xắn, ngũ quan đẹp đẽ tinh tế, dáng dấp rất có hương vị của tiểu cô nương. Mà giữa hai lông mày lộ vẻ nghịch ngợm, nàng chính là công chúa của Đông Thắng Quốc, Đông Tương Nhi công chúa.

Nam tử lắc đầu, trong lòng hắn luôn cảm thấy như đang đợi một người như vậy.

Nam tử một thân bạch y, tóc buộc lên, có vẻ nhanh nhẹn lại sáng sủa, hơn nữa quan trọng là trong ánh mắt anh khí mà lạnh lùng, khiến cho người ta cảm giác, tổng thể có một vẻ dịu dàng lãnh khốc,vừa yêu vừa hận,.

Hắn chính là Thái tử Đông Thắng Quốc, Đông Lạc.

“Đại ca lúc nào cũng bới móc như vậy, huynh đã trưởng thành rồi, không còn bé nữa, lần này chúng ta ra ngoài, phụ hoàng mẫu hậu đã giao phó cho muội, nhất định phải giúp huynh tìm được một cô gái xứng đôi.” Vẻ mặt Tương Nhi lộ rõ mấy phần nghịch ngợm.

Đông Lạc lắc đầu, “Duyên phận là thứ không thể cưỡng cầu.”

“Đại ca, huynh xem, bên kia cầu thật đẹp, nếu như đứng ở trên cầu, không biết có thể thấy cảnh sắc đẹp hơn không nhỉ.” Nói xong, Tương Nhi lôi kéo Đông Lạc, đi qua bên kia cầu ——

Có lúc, duyên phận chính là duyên phận, cũng là một thứ gì đó rất kì diệu.

Có lúc, duyên phận cũng rất hoang đường, luôn đùa giỡn người ta.

Bên này cầu một người ảo tưởng, bên kia cầu một người chau mày.

Hai người ở trên cầu vô ý ngước lên, bốn mắt nhìn nhau, lại xảy ra sự việc ngoài ý muốn ——

Đôi mắt đờ đẫn kia của Hoa Tiểu Nhã vốn dĩ mang theo vài phần cười tự giễu, làm sao có thể nhìn thấy Lạc, hắn đã chết từ lâu rồi, bị mình tự tay giết chết rồi.

Vậy mà, trong nháy mắt ngước nhìn lên, trong nháy mắt cùng một nam tử bốn mắt nhìn nhau, nàng cơ hồ cứng đờ.

Đôi mắt sáng mày kiếm kia, đôi môi khêu gợi, sống mũi cao, ngũ quan quen thuộc, khuôn mặt lạnh lùng, không phải là người mình tâm tâm niệm niệm sao?

Nàng mỉm cười.

Số phận thật khéo giày vò người ta, nàng sải bước chạy tới ôm lấy eo hắn

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...