Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 158

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hơn nữa, hội này lại giống như bị kích thích vậy, hận không thể đánh gãy luôn hai cái răng cửa của nàng.

Hơi nhớ ra, chẳng phải mình nên đi tìm sư phụ hỏi một câu sao?

Trần Tú Mai trong mắt đã sớm hiện lên vẻ ngoan lệ, một tay lén giấu sau áo khẽ khẽ lay động…

Hoa Tiểu Nhã cảm giác được hành động nhỏ của cô ta, chốc lát hoàn hồn đột nhiên tỉnh ngộ, nhưng muốn tránh đã gần trong gang tấc, nàng không thể làm gì khác hơn là đưa tay lên bắt lấy chuôi dao đã dừng bên bụng kia.

Dao không dài lắm, cũng rất sắc bén, trong nháy mắt lòng bàn tay Hoa Tiểu Nhã đã bị đâm thủng, máu tươi ào ào chảy ra, nhiễm đỏ lưỡi dao.

Hoa Tiểu Nhã một chưởng đánh bay Trần Tú Mai, cũng chẳng quan tâm những thứ khác, chạy ra phía ngoài…

Nàng biết y thuật của sư phụ cao minh, không biết tại sao, giờ phút này trong lòng nàng có chút khủng hoảng không rõ, đây là sự khủng khoảng mười bốn năm nay nàng chưa từng có.

Chẳng lẽ là vì máu tươi?

Bạch Trì Hữu gần đây cũng không đi đón Hoa Tiểu Nhã, cộng thêm việc Hoa Tiểu Nhã cùng trở về với Lôi Huy, hắn cũng hơi yên tâm một chút.

Hắn cúi đầu, lại đang nghiên cứu gì đó, đôi mắt bởi vì chăm chú mà trở nên cực kỳ có mị lực.

Vẫn như khi còn trẻ, hơn mười năm phong sương không để lại chút dấu vết nào trên mặt hắn. Ngũ quan đẹp đẽ vẫn như lúc ban đầu.

Cảm giác được tiếng bước chân phía sau, khóe miệng hắn nhếch lên, “Nhã Nhã, về rồi à?”

Phía sau dừng bước, không nói gì.

Bạch Trì Hữu nhíu mày, quay đầu…

“Là cô.” Bạch Trì Hữu lễ phép gật đầu, “Ta đang bận, cô cứ tự nhiên ngồi đi.”

Đôi mắt của Lâm Thanh Hiểu hơi đỏ lên, sải bước đi tới, một tay ôm lấy Bạch Trì Hữu từ phía sau.

Bạch Trì Hữu nhíu mày, nếu là lúc trước, hắn sẽ không chút do dự chọn cách đẩy cô ấy ra. Nhưng mấy năm nay cũng làm phiền Lâm Thanh Hiểu giúp đỡ chăm sóc cho Nhã Nhã rất nhiều.

Hắn nợ cô ấy một nhân tình.

Tay muốn đẩy tay ôm lưng áo của mình ra, lại bị cô ôm chặt hơn.

“Thanh Hiểu…”

“Trì Hữu, anh hãy nghe em nói, đừng đẩy em ra.” Giọng khàn khàn mang theo tiếng nức nở.

Bạch Trì Hữu khẽ gật đầu, “Cô nói đi.”

“Nhiều năm như vậy, em một mực chờ anh, bất kể người khác theo đuổi hay gửi gắm, em vẫn đợi anh mười năm… mười năm như một…”

Hoa Tiểu Nhã đè lại vết thương trên tay, nhẹ nhàng đi vào trong nhà.

Nàng rất muốn hỏi sư phụ, tại sao mình lại biết đánh nhau, cũng muốn hỏi sư phụ về bộ dạng gấp gáp khi mình bị thương.

Song…

Trong nhà nàng bắt gặp một bóng lưng phía sau người đàn ông, khiến nội tâm nàng không khỏi căng thẳng.

Nàng cũng không hiểu, tại sao nàng lại cảm thấy căng thẳng trong lòng, khó chịu như vậy. Vết thương vừa bị có hơi đau đớn, khiến lòng nàng cũng đau theo.

Sư phụ, rốt cuộc người sẽ nhận lời dì Lâm ư?

Lần đầu tiên, nàng cảm giác hết sức chán ghét dì Lâm!

Nàng hận không thể đi tới ngăn hai người họ lại.

Sải bước chạy lên tầng, nàng chỉ băng vết thương qua loa lại một chút, cũng không muốn nói gì nữa.

“Được rồi.” Bạch Trì Hữu ngắt lời cô, đẩy cô ra, nhiều năm như vậy, vô số lần hắn đều thể hiện rõ, trong lòng hắn không thể thích cô.

Mắt Lâm Thanh Hiểu nước mắt lưng tròng nhìn Bạch Trì Hữu, mang theo vài phần mê say.

“Trong lòng ta đã có người, cả đời này đã không thể có thêm ai khác ngoài nàng.” Hắn vẫn lãnh khốc vô tình nói ra những điều này.

Lâm Thanh Hiểu lùi về sau một bước, trên mặt trắng bệch, khóe môi có chút run rẩy.

Cô vẫn thua, bàn về tướng mạo, cô đứng hàng đầu, người theo đuổi cô vô số, nhưng trước mắt đàn ông lại càng khoa trương, mười năm trôi qua, anh vẫn anh tuấn tiêu sái như thế, tựa hồ vốn không thay đổi, thoạt nhìn vẫn như thanh niên hai mươi mấy tuổi, so với những cậu bé hơn hai mươi tuổi thì mang hơi thở đàn ông trưởng thành chững chạc hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...