Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vũ Phượng đã sớm giật khóe miệng kịch liệt, tựa như đang ai oán nhìn Hoa Tiểu Nhã!

Nữ nhân này rốt cuộc đang làm cái gì vậy?

Khóe môi Bạch Trì Hữu nhếch lên, cười như không cười nhìn về phía Vũ Phượng, “Ngươi lại ăn trộm bạch mục ngư trong hồ của ta?”

Vũ Phượng rụt cổ, trong lòng âm thầm suy nghĩ, ai kêu ngươi không làm thịt chứ! Ngày nào cũng ăn chay chán chết ta.

Hoa Tiểu Nhã rốt cuộc biết mình hình như vừa nói ra điều không nên nói, lúc này mới phẫn nộ tiếp nhận ánh mắt u oán của Vũ Phượng.

Nhưng mà, “Bạch mục ngư?”

“Ngươi từng nghe nói rồi?” Tâm tình Bạch Trì Hữu hình như không tệ, nghe thế bèn hỏi lại nàng.

“Tên con cá này thật ngu ngốc ——” Giống sư phụ.

Sắc mặt rất tốt của Bạch Trì Hữu trong nháy mắt đen lại ——

Hoa Tiểu Nhã hiểu mình hình như lại không cẩn thận chọc giận sư phụ biến thái này mất rồi, vội vàng ghé đầu nhỏ tới đây hỏi, “Sư phụ, thức ăn có ngon không?”

“Bình thường.”

Hoa Tiểu Nhã: “……”

“Ta ăn thấy rất ngon!” Vũ Phượng cười hắc hắc, vô tâm vô phế tiếp tục ăn.

“Trước kia lúc ta làm cho bọn họ ăn, họ đều nói món ăn ta làm rất ngon! Nhất là Lạc, cái miệng giảo hoạt đó cũng vô cùng thích ——” Hoa Tiểu Nhã nhất thời buột miệng nói ra. Sau đó lại nhanh chóng nhắm mắt lại.

Nàng vừa nói cái gì vậy? Tạo sao sư phụ nhìn mình như vậy?

Hoa Tiểu Nhã vội vã dừng lời ——

Bạch Trì Hữu híp mắt, “Lạc, là ai?”

Hoa Tiểu Nhã nhìn Bạch Trì Hữu, cuối cùng nói ra hai chữ chung chung, “Bằng hữu.”

“Bằng hữu?” Bạch Trì Hữu rõ ràng thấy được nỗi đau buồn trong mắt nàng. Là bằng hữu sẽ có vẻ mặt như thế ư?

Đôi mắt không nóng không lạnh khiến cho Hoa Tiểu Nhã đứng ngồi không yên.

“Ai cho ngươi ngồi xuống ăn?” Sắc mặt của sư phụ nói thay đổi là thay đổi, dọa cho Hoa Tiểu Nhã sợ hãi đứng bật dậy.

Miệng mếu máo, “Là sư phụ nói cùng ăn cơm.”

“Ta bảo ngươi cùng ăn cơm, không có nghĩa ngươi có thể ngồi xuống.” Giọng điệu nói chuyện Bạch Trì Hữu không ấm không nóng, không mặn không nhạt.

Hoa Tiểu Nhã: “……”

Nàng nhìn về phía Vũ Phượng, vậy tại sao hắn có thể ngồi ăn chứ?

Vũ Phượng dường như cũng bắt gặp ánh mắt Hoa Tiểu Nhã, yếu ớt nhìn về phía Bạch Trì Hữu, “Ta ——”

Nói xong, hắn cũng muốn đứng lên.

“Ngươi ăn của ngươi đi.” Một câu nói của Bạch Trì Hữu, khiến cho Hoa Tiểu Nhã gần như nổi trận lôi đình.

Biến thái, phúc hắc!

Tại sao cứ trừng phạt mình như vậy? Tại sao?

Thấy nàng giận dữ chọc chọc cơm, trên tay có vết máu hơi đỏ, Bạch Trì Hữu nhướn mày, “Tay sao vậy?”

Hoa Tiểu Nhã cong môi, vẫn không để ý tới hắn, tiếp tục ăn cơm.

Thấy Bạch Trì Hữu sắp nổi giận, Vũ Phượng vội vàng đáp, “Là nàng không cẩn thận bị cái đĩa cứa vào!”

Khí lạnh trên người Bạch Trì Hữu càng nặng thêm, Vũ Phượng bị đông cứng hoàn toàn.

Ngày tháng ba, mặt của hắn biến hóa cũng thật mau. Bữa cơm này, sao lại cảm thấy đau khổ như vậy? Vũ Phượng lần đầu tiên phát hiện, dường như mình hết sức dư thừa ——

“Việc đó, chủ nhân, ta đột nhiên nhớ ra, đây là bùa truyền âm cho ngài.” Nói xong, Vũ Phượng đưa lá bùa cho Bạch Trì Hữu, “Vậy, ta lui xuống trước.”

Mặc dù chưa ăn no, Vũ Phượng vẫn rút lui như một làn khói!

Hoa Hoa này và chủ nhân hình như bát tự không hợp, ở cùng với hai người bọn họ, mình vĩnh viễn là pháo thí thôi!

Bạch Trì Hữu vung tay lên, trên lá bùa truyền âm hiện ra một nữ nhân mười sáu mười bảy tuổi, dáng vẻ thiếu nữ rất xinh đẹp khả ái, “Sư thúc, sư phụ ta được cứu rồi!”

Trên mặt Bạch Trì Hữu hiện lên mấy phần vui mừng, vung tay lên ——

Hoa Tiểu Nhã vốn có thể nghe hai người nói chuyện, nhưng đột nhiên phát hiện, hình như không nghe thấy gì hết!

Hắn vậy mà giăng kết giới cách ly!

Hoa Tiểu Nhã mếu máo, hừ, ai thèm nghe?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...