Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 146

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mà Lôi Diệc Thương lại nổi giận, hét lên một tiếng, lấy ra một viên châu bích lục!

“Bạch Trì Hữu, ngươi chắc không muốn cả hồ tộc đều chôn cùng đâu nhỉ?”

Bạch hồ khẽ nheo mắt, ánh mắt nhìn Lôi Diệc Thương mang theo chút giễu cợt, “Lôi Diệc Thương, ngươi không phải là muốn cả Thiên giới chôn cùng chứ?”

Trái tim của chúng tiên nhảy lên một cái, đều nghĩ thầm trong lòng, hai người này quyết đấu tranh giành tình nhân, mình chẳng phải là pháo thí sao?

Cho nên, trong lúc nhất thời đều nhìn về Thiên đế.

Thiên đế cũng biết, tiếp tục náo loạn như vậy sẽ càng nghiêm trọng, rất có thể lưỡng bại câu thương!

Huống chi, người con dâu này bọn họ cũng không thích, cho nên liền ho nhẹ một tiếng, “Bạch Trì Hữu, không phải ngươi có một đồ đệ sao?”

“Chính là nàng.” Giọng Bạch Trì Hữu thanh lãnh vang lên.

Thiên đế chợt hiểu ra, “Thì ra là vậy, trẫm hiểu rồi!” Nhìn thoáng qua Lôi Diệc Thương, giọng trở nên mềm mỏng, “Diệc Thương, nữ nhân này vốn không xứng với con, chuyện này tạm thời chấm dứt ở đây! Đi tranh giành một nữ nhân với người khác, chẳng phải hạ thấp thân phận của con lắm sao?!”

Một câu nói rất đúng, đích thân ra mặt nhượng bộ, nhưng cũng cho thấy không phải ông sợ Bạch Trì Hữu, mà là nhìn không vừa mắt Hoa Trung Nguyệt.

Hoa Trung Nguyệt âm thầm vui mừng, thật tốt quá! Không cần gả cho nam nhân này nữa rồi.

Bạch Trì Hữu lạnh lùng quét qua mọi người một cái, nghênh ngang rời đi…

Dĩ nhiên, Lôi Diệc Thương phía sau híp híp mắt, y sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hai người họ!

Hoa Trung Nguyệt ngồi trên người bạch hồ bám lấy những sợi lông tơ của bạch hồ, thế nào cũng không dám buông tay, nhưng một lát sau cảm giác bạch hồ chạy cũng không còn xóc nảy nữa, lúc này mới dần dần bình tĩnh trở lại, Nhưng vừa bình tĩnh lại, nàng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, cảm giác như sai lầm được khoan hồng vậy.

“Chuyện đó… tiểu hồ ly. Có phải ngươi đã nhìn thấy nhân duyên cầu rồi không?”

“Nhân duyên cầu gì chứ?” Qua một hồi lâu, bạch hồ đột nhiên hỏi.

Không biết nhân duyên cầu? Sao có thể? Hoa Trung Nguyệt nằm sấp, cơ hồ dán vào lưng hắn, nói, “Ngươi không nhìn thấy nhân duyên cầu, vậy tại sao lại cứu ta?”

Bạch hồ dừng bước, thở dài, “Bởi vì, ta muốn nàng, ta nhớ nàng.”

“Nhớ ta?” Hoa Trung Nguyệt rất nghi ngờ, cũng rất tò mò, mình biết hắn sao? Là chuyện từ khi nào?

“Chuyện này.” Bạch Trì Hữu nâng móng vuốt, đem một sợi tơ nhân duyên giao cho Tịch lão.

Tịch lão kinh ngạc nhìn tơ nhân duyên một chút, “Ngươi… ngươi đã lấy được cái này!!” Tịch lão kinh ngạc, âm thầm cảm thán! “Ngươi đang bế quan trong động mà lại tìm được nhân duyên điểu! Thật là, chẳng trách ngươi tu luyện nhanh như vậy, lại tiến bộ lớn như thế, cũng chẳng trách ngươi lại không tu luyện thành hình người! Thì ra là ngươi muốn thắt nhân duyên kia của hai người!”

Chỉ có điều, nhân duyên điểu này lại dễ tìm như vậy? Hơn nữa nơi này có bao nhiêu gian nguy, hắn há lại có thể tưởng tượng được hay sao?!

Chẳng qua là, Tịch lão chỉ có thể khẳng định một điều, nếu mà ông đi vào, tất sẽ chết không nghi ngờ!

“Đây là thứ gì?” Hoa Trung Nguyệt nhìn sợi tơ hồng kia một chút, sau đó cười cười, “Tiểu hồ ly, ngươi lấy được từ đâu vậy? Hình như rất đẹp nha! Tơ hồng này còn sáng lên nữa!” Nói xong, nhận lấy.

Tịch lão gật đầu, “Tơ hồng này…”

“Được rồi.” Bạch hồ hiển nhiên không thích ông ta nói nhiều, ngắt lời ông ta, đặt Hoa Trung Nguyệt trên lưng mình.

Hoa Trung Nguyệt: “…”

Đáng ghét thật! Đừng có đem mình văng qua văng lại nữa! Mặc dù vật cưỡi hồ ly này cũng cực kỳ thoải mái.

“Á…” Cảm giác được nó đột nhiên đi về phía trước, nàng vội vàng gục đầu ôm lấy cổ của nó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...