Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đi đâu thế?” Hoa Trung Nguyệt chép miệng, nhìn cảnh tượng đang vội vã lướt qua.

Giờ phút này trời đã tối rồi!

Tới khi nhìn thấy cảnh tượng có chút quen thuộc, nàng sửng sốt.

Phía trước hiện ra một cây cầu, hôm nay là ngày mười lăm trăng tròn của Nhân giới.

Cầu hình vòm thoạt nhìn làm người ta có một cảm giác thần bí, mà Hoa Trung Nguyệt tựa hồ nhìn thấy một bóng người bên kia cầu.

Nam tử áo trắng tung bay, từ từ tiến lại đây. Nàng không bị khống chế, dần dần bước lên cây cầu hình vòm…

Nhịp tim chợt tăng lên, tựa hồ nàng nhìn thấy, bạch y nam tử đang ôm một nữ tử, giọng nói ôn nhu triền miên, hắn nói, “Nhã Nhã, thật ra thì… sư phụ cũng có thể như phu.”

Sau đó, nam tử cùng nữ tử thả hoa đăng.

Nàng cảm thấy mũi cay cay, nhưng nước mắt cứ vậy tuôn rơi.

Vừa ngẩng đầu, nàng nhìn thấy bóng người quen thuộc ấy đang đứng đối diện mình, giờ phút này đang nhìn mình thâm tình.

Gió mát, bạch y, mái tóc hắn đen như mực, tuấn mỹ, thanh lãnh, ngũ quan tuấn tú, tựa như hôm qua, tựa như đêm nay, sao hai người cảm thấy bên nhau không đủ.

Nàng cười, trong ánh mắt như nước của hắn, nàng nhìn thấy mình rơi lệ.

Sau đó, ôm lấy hông hắn, sà vào lòng hắn, “Sư phụ…”

Đầu tơ hồng này là của nàng, đầu tơ hồng kia là của hắn. Lần này, duyên phận tựa như gốc cây đời đời không giải thích được, không bao giờ… có thể chặt đứt được nữa.

Khóe môi Bạch Trì Hữu nhếch lên, ôm nàng vào lòng, cảm nhận được sự ngọt ngào ấy.

Thì ra, ông trời cũng đang giúp hắn!

Trong lúc tu luyện có thể nhìn thấy nhân duyên điểu, hôm nay, đã vậy còn quá dễ dàng có thể khiến nàng nhớ về mình.

“Nhã Nhã, ta muốn nói một chuyện.” Bạch Trì Hữu quyết định, lần này, muốn là một phu quân tốt thẳng thắn sẽ được tha.

“Là gì?” Hoa Tiểu Nhã ngẩng đầu, không giải thích được, không lẽ, trong khoảng thời gian này, thừa dịp mình không ở đây, sư phụ đã ra ngoài tán gái và ăn uống chơi bời đánh bạc?

(Tác giả: Từ đây, lại trở về gọi là Hoa Tiểu Nhã, bởi vì sư phụ xuất hiện rồi mà!! o (∩_∩)o hy vọng các bạn hiểu.)

“Tơ nhân duyên này có chỗ khác với của Tịch lão.”

“Sao? Khác chỗ nào?” Hoa Tiểu Nhã giơ tay lên, phát hiện tơ hồng trên tay, không biết tại sao đã mất biến!

“Gốc cây là trên thân nhân duyên điểu, tên là tơ đời đời kiếp kiếp, chỉ cần ta đem tơ nhân duyên này thắt trên người ta, như vậy, chúng ta sẽ đời đời kiếp kiếp bên nhau, nói đúng hơn là, nàng vĩnh viễn đều sẽ chỉ yêu ta, bất kể là đầu thai lúc nào!”

Bạch Trì Hữu nhéo mũi nàng.

“Á? Vậy, còn chàng?”

Hoa Tiểu Nhã cố ý hừ lạnh.

“Dĩ nhiên, đời đời không hối.”

Nha đầu ngốc, nếu ta đã liều cái mạng này để lấy được tơ nhân duyên, lại buộc lên tay nàng, ta há có thể hối hận?

Hoa Tiểu Nhã rốt cuộc cười gật đầu, ôm eo hắn, nàng tin hắn, chỉ tin hắn mà thôi! Bởi vì, hắn là người đáng để nàng tin tưởng!

“Hình như, các ngươi quên mất một người rồi!” Lôi Diệc Thương kèm hai bên Hoa Trung Vĩ từ từ đi tới gần, gã há lại có thể để cho hai người kia chàng chàng thiếp thiếp?

Ánh mắt của Hoa Tiểu Nhã lạnh lẽo, “Ngươi muốn thế nào?”

“Hoặc nàng đi theo ta, hoặc là, y sẽ chết!” Giọng nói Lôi Diệc Thương lạnh tới cơ hồ có thể đóng thành băng, vì nàng, gã đã dùng thủ đoạn hèn hạ nhất, cũng không cần quan tâm.

Giọng của Hoa Trung Vĩ hơi khàn khàn, “Nguyệt Nguyệt, mạng của ca ca không đáng, hạnh phúc của muội…”

“Chờ một chút!” Hoa Tiểu Nhã hét lớn một tiếng, nàng sợ Hoa Trung Vĩ sẽ tự vẫn, trí nhớ của nàng bây giờ đã khôi phục hoàn toàn, cả kiếp trước và kiếp này. Cho nên, ca ca của nàng, nàng vẫn quan tâm như trước.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...