Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa Tiểu Nhã biết sư phụ tức giận, nhưng, nhưng không biết lí do vì sao, nàng cho rằng vừa rồi mình đã đại nghịch bất đạo rồi.

Mà, Đông Lạc, cũng cảm nhận được địch ý trong mắt Bạch Trì Hữu.

Đó là dục vọng chiếm hữu của một nam nhân, hắn hiểu.

Cười khổ một tiếng, trong lòng Đông Lạc lại càng chua xót.

Hoa Tiểu Nhã lại đột nhiên nói với Đông Lạc, “Lạc, huynh có cách gì biến hắn đi mất – a -“

Nàng đã bị bế ngang lên, còn chiếc dù của Bạch Trì Hữu được nhét vào tay nàng –

Hoa Tiểu Nhã nhìn Bạch Trì Hữu, trong lòng biết rõ, mình chết chắc rồi, dĩ nhiên, nàng vẫn chưa hiểu rõ nguyên nhân –

Đông Lạc nhìn Hoa Tiểu Nhã, cười khổ, mình đâu có năng lực biến Thiên sư đại nhân đi mất chứ?

“Trở về Đông Thắng Quốc, mười năm không được bước ra khỏi Đông Thắng Quốc nửa bước -” Bạch Trì Hữu chỉ nói một câu này.

Vậy mà, một câu nói này lại đủ quyết định vận mệnh của Đông Lạc trong mười năm –

Thiên sư đại nhân nói, hắn không thể không nghe theo, trừ phi, hắn không màng đến sự an nguy của Đông Thắng Quốc –

Có điều, Đông Lạc cũng tương đối xui xẻo, hắn dù sao cũng chỉ là kẻ chết thay mà thôi.

Nhìn bóng lưng Bạch Trì Hữu bế Hoa Tiểu Nhã xa dần, Đông Lạc chỉ cảm thấy, trong khoảnh khắc ấy, trái tim vừa được lấp đầy, lại bị đào hết chẳng còn gì.

“Sư phụ, người làm gì vậy.” Hoa Tiểu Nhã giãy dụa muốn xuống, sư phụ vừa mới nói gì?

Đông Lạc là Thái tử Đông Thắng Quốc?

Chỉ có điều, tại sao sư phụ không cho hắn ra khỏi Đông Thắng Quốc? Còn cấm cửa những mười năm?

Chẳng lẽ là vì mình đã đắc tội với sư phụ? Cho nên, hắn giận chó đánh mèo, liên lụy đến bằng hữu của mình?

“Sư phụ?”

“Sư phụ!”

“Sư phụ -“

“Ừ.” Tiếng Bạch Trì Hữu lạnh đi mấy phần, nhưng vẫn đang nén giận trả lời nàng.

Hoa Tiểu Nhã vội vàng hỏi, “Người vừa nãy là bằng hữu của ta, nhưng, người không thể vì lúc nãy ta mạo phạm đến người, người lại trút giận lên bằng hữu của ta!” Nói đến đây, Hoa Tiểu Nhã kích động! Cảm giác mình không thể bảo vệ bạn bè, thật không thoải mái chút nào.

Bạch Trì Hữu dừng bước một lát, híp mắt lại, cúi đầu nhìn về phía Hoa Tiểu Nhã.

Hoa Tiểu Nhã đột nhiên ngừng thở, môi hắn, cách mình quá gần, chưa tới 5cm –

“Lạc là ai?”

Lạc là ai? Hoa Tiểu Nhã không rõ cho nên… “Đông Lạc á, là nam tử vừa rồi, không phải người gọi hắn là Đông Lạc sao?”

Nàng cũng chỉ vừa mới biết tên hắn!

Quả nhiên, hắn chính là Lạc ấy.

Khí lạnh trên người Bạch Trì Hữu, càng lạnh hơn.

Hoa Tiểu Nhã thử dò xét hỏi lại, “Sư phụ, người làm sao vậy?”

“Không có gì.”

Hoa Tiểu Nhã bĩu môi, không có gì? Không giống, rõ ràng dáng vẻ hắn lúc này giống như ai thiếu tiền hắn vậy, mà cũng không giống lắm.

Tay cầm cây dù khẽ run run, tay ôm cổ hắn cũng hơi giật giật, “Sư phụ, sao người lại ở đây?”

“Đi ngang qua.”

Đi ngang qua? Khóe miệng Hoa Tiểu Nhã nhếch lên, có điều, sự xuất hiện của hắn, không biết tại sao, lại khiến tâm trạng nàng bỗng nhiên vui vẻ lên không ít.

Quay đầu nhìn thấy bờ sông có mấy người đang thả hoa đăng, mưa nhỏ tí tách tí tách thật ra cũng không thể làm ướt quần áo, “Sư phụ, ta muốn thả hoa đăng.”

Bạch Trì Hữu không dừng bước, trong lòng Hoa Tiểu Nhã thầm than thở, đoán chừng trong mắt hắn, đây là hành động rất ấu trĩ chứ gì?

Nhưng không biết làm sao Bạch Trì Hữu lại ôm nàng đi thẳng tới trước một quầy hàng nhỏ, bỏ tiền ra mua hoa đăng.

“Sư phụ, tại sao bọn họ nhìn thấy người mà lại không nhận ra người?” Hoa Tiểu Nhã không khỏi tò mò.

Bạch Trì Hữu đặt nàng xuống đất, cầm lấy cây dù, lại nhét hoa đăng vào tay nàng, “Ta biến đổi diện mạo, bọn họ không nhìn ra.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...