Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khúc điệu dần dần kết thúc, trên mặt Bạch Trì Hữu có chút đau thương.

Hoa Tiểu Nhã nhìn dòng máu đỏ tươi kia dường như đang từ từ chảy ra, chảy xuống tay nàng, cũng nhiễm đỏ cả một thân áo tuyết trắng.

“Sư… sư phụ.” Tiếng nàng lẩm bẩm, đầu đau như muốn nổ tung, thật giống như có thứ gì đang trào ra. Nhưng nhìn thấy máu tươi trong mắt hắn, cảm giác này lại làm cho nàng đau lòng tới cực độ.

Tiếng đánh nhau, tiếng gì đó, mơ hồ như đang khuếch tán.

Ai thắng, ai thua.

Người nào đang gọi, kẻ nào đang ầm ĩ.

Nhìn dấu vết màu đỏ trong lòng bàn tay, nàng thật giống như đang nhìn thấy ưu thương trong mắt hắn.

“Vậy… sư phụ, chuyện tơ hồng kia, sư phụ đừng tưởng thật.”

“Tại sao?”

“Bởi vì, người là sư phụ của ta mà!”

“Sư phụ thì sao?”

“Sư phụ… sư phụ thì không thể làm phu quân nha.”

“Ai nói với nàng, sư phụ không thể làm phu quân?”

“Chuyện đó… sư phụ, người đang nói đùa sao?”

“Ta rất chân thành, Nhã Nhã, thật ra thì… sư phụ cũng có thể như phu.”

Chút chuyện cũ lóe lên trong tâm trí nàng, nước mắt Hoa Tiểu Nhã rơi như mưa, thì ra, nàng đã quên mất hắn.

Nói trọn đời trọn kiếp, nàng lại làm tổn thương hắn.

“Trốn ở chỗ này khóc có ích lợi gì, sao không vào thăm huynh ấy một lát.” Hình Lam không biết từ khi nào đã đi tới phía sau Hoa Tiểu Nhã, mái tóc sặc sỡ của nàng chiếu rọi khiến khuôn mặt của nàng trở nên cực kỳ mê người.

“Hắn… đã tỉnh rồi sao?” Hoa Tiểu Nhã thử hỏi.

“Nghe nói sắp không qua khỏi rồi. Vậy mà cô không tới nhìn mặt lần cuối sao?” Hình Lam khoanh tay trước ngực, nàng không nhìn ra nữ nhân này rốt cuộc là tàn nhẫn đến cỡ nào.

“Không qua khỏi…. Sao có thể không qua khỏi chứ?” Hoa Tiểu Nhã đột nhiên trong đôi mắt thanh tĩnh có chút không thể tin.

Buông tay, Hình Lam không biểu hiện gì cả, “Nói chung là vừa xuyên không về, khí tức bất ổn, ôm cô cũng sẽ lãng phí rất nhiều chân khí… Hơn nữa…”

Chưa nói xong, Hoa Tiểu Nhã đã chạy vụt vào.

Không qua khỏi? Không thể nào! Bạch Trì Hữu đó phúc lớn mạng lớn, làm sao có thể không qua khỏi?

Lảo đảo đụng tan cửa, mở to mắt nhìn thấy Bạch Trì Hữu có chút suy yếu, nàng khóc òa lên.

Hai ba bước đã chạy tới, ôm lấy hông của hắn, “Sư phụ, đều là ta không tốt…”

Bạch Trì Hữu khẽ nhíu mày, đứa bé này, sao vậy? Sao lại khóc thương tâm như vậy? Có điều, nhìn nàng như thế, tim của hắn không tài nào chịu nổi.

Vừa muốn mở miệng nói, Hoa Tiểu Nhã đã cướp lời, tiếp tục nói, “Sư phụ, người đã nói muốn cùng ta đời đời kiếp kiếp! Sư phụ, người đã nói sẽ không bỏ ta lại! Hu hu hu…”

Nàng… khôi phục trí nhớ rồi? Khóe môi Bạch Trì Hữu run run, không tồi, khôi phục trí nhớ là tốt rồi.

“Vi sư chỉ hơi yếu một chút…”

“Ta biết, là ta không tốt, trong lúc người suy yếu lại một đao… Hu hu, sư phụ, ta không cho người chết…”

Chết?

Khóe môi Bạch Trì Hữu nhếch lên.

Nhưng mà nha đầu này, đây là đang thổ lộ sao? Không tệ, thổ lộ thế này thật sự không tồi.

Nghĩ tới đây, Bạch Trì Hữu nhướn mày, giọng nói nghe càng thêm thống khổ, “Vi sư… khụ khụ… chết không nhắm mắt.”

“Tại sao?” Hoa Tiểu Nhã buông hắn ra, mặt đầy nước mắt, vẻ mặt đáng thương.

“Sư phụ vẫn chưa kết hôn sinh con…”

Chưa kết hôn sinh con?! Chuyện này dễ thôi!

“Ta với người, ta với người.”

Trong lòng Bạch Trì Hữu vui mừng, trong mắt lại giống như mang theo nước mắt nhìn về phía Hoa Tiểu Nhã, “Nàng thật sự nguyện ý?”

“Ta nguyện ý, ta nguyện ý!” Hoa Tiểu Nha lau lau nước mắt, “Sống chết bên nhau.”

Cảm giác này không tệ, sống chết bên nhau!

Bạch Trì Hữu ôm nàng vào lòng, giọng nói mang theo vài phần mừng rỡ, “Sống chết bên nhau…”

Môi hắn đặt lên môi nàng, dần dần lướt qua tựa hồ không thể dừng lại. Hơi thở gấp gáp…

“Sư… sư phụ, thương thế của người.”

Thương? Nàng nghĩ tới đây, lại nhìn bạch y mỏng manh kia, chỗ nào có vết thương chứ?

“Người… người đùa bỡn ta?!”

“Ta nói rồi, nàng không cho ta cơ hội.” Bạch Trì Hữu nhéo mũi nàng, giọng nói có phần hứng thú, “Gả cho ta đi, Nhã Nhã.”

Phương thức cầu hôn nam ở trên nữ ở dưới thế này thật không biết nói sao, mặt Hoa Tiểu Nhã lại đỏ như bầu trời, như ánh bình minh, như ánh nắng chiều…

_Hoàn_

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...