Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đặc biệt là Mai Hoa tiên tử, hận ý cùng vẻ kinh ngạc không tin biểu hiện rõ ràng đến thế.

Hoa Tiểu Nhã ho nhẹ một tiếng, di chứng khiến nàng hơi suy yếu, nhưng cũng

không việc gì. Nàng ngước mắt thoáng nhìn Bạch Trì Hữu, nhẹ nhàng cười

cười, “Ưm… sư phụ, ta đói bụng.”

Bạch Trì Hữu: “…”

Lúc này, câu nói đầu tiên khi nha đầu này tỉnh lại chính là đói bụng, thật là ——

“Vi sư đưa nàng về, cho nàng ăn chút cháo.” Bạch Trì Hữu cúi xuống bế nàng lên, giọng nói lộ rõ vẻ yêu chiều.

Hoa Tiểu Nhã gật đầu, nàng quả thật đói bụng, còn vô cùng đói, nàng vẫn không biết tại sao lại đói như vậy.

Nhìn bóng lưng hai nam một nữ, trong mắt Mai Hoa tiên tử lóe ra một tia hận ý.

“Sư phụ, người không sao chứ?” Ngọc Nhi thấy nàng ta như vậy, e dè cẩn thận dò hỏi.

Mai Hoa tiên tử xua xua tay, “Không sao hết, vi sư bây giờ rất khỏe, công

pháp cao hơn trước kia! Chỉ có điều, người đàn bà kia, tại sao vẫn còn

sống?” Nàng ta thật trăm mối vẫn không có cách giải!

Vốn là một cách rất tốt lại bị phá hủy như thế.

Không cam lòng!

Nhìn Hoa Tiểu Nhã ăn liền ba chén cơm, Hoa Trung Vĩ không bình tĩnh cho lắm, “Sư phụ muội có phải thường xuyên bỏ đói muội hay không.”

Ánh mắt Bạch Trì Hữu lạnh lẽo quét qua Hoa Trung Vĩ.

Hoa Tiểu Nhã dừng đũa một lát, “Cũng không phải vậy, không biết tại sao muội vừa tỉnh lại bụng liền thấy đói như vậy.”

“Sư phụ, người từ từ thôi.” Ngọc Nhi đỡ Mai Hoa tiên tử ra. Mai Hoa tiên tử một thân quần áo lụa mỏng làm cho làn da vốn trắng trẻo nõn nà của nàng càng thêm trong suốt, cả người thoạt nhìn như một viên trân châu chói

mắt.

Bạch Trì Hữu lạnh nhạt liếc nhìn Ngọc Nhi và Mai Hoa tiên tử, “Tỷ đã không còn gì đáng ngại, nên trở về đi thôi.” Hắn

không thích nữ nhân ép buộc hắn, giờ thì tốt rồi, ân tình đã trả gấp

đôi.

Mai Hoa tiên tử khẽ nhếch môi, không biết nói gì, lại vô lực mím môi lại.

“Sư thúc? Thúc đây là muốn đuổi sư phụ đi ư?” Ngọc Nhi vội vàng nói.

Bạch Trì Hữu liếc xéo Ngọc Nhi một cái, “Trì Gia Sơn không có chỗ ở cho hai

vị, nói vậy hai người cũng rõ, Mai nhi, ta nghĩ ta đã coi tỷ là bằng

hữu, không thể vượt qua cũng không muốn hủy diệt.”

Nét mặt Mai Hoa tiên tử cứng đờ, dĩ nhiên hiểu được ý của Bạch Trì Hữu, gật đầu, “Mai nhi sẽ đi ngay.”

Nói xong, kéo Ngọc Nhi xoay người rời đi.

“Sư phụ, người thật sự cam tâm sao?” Ngọc Nhi tức tối đá chân.

Khóe môi Mai Hoa tiên tử nhếch lên thành một nụ cười, “Cam tâm? Hừ, cuộc sống của ta, không có hai chữ này.”

Nhìn hai người rời đi, Hoa Trung Vĩ cười nhạt, “Bạch huynh, hình như huynh đã làm một vị thiếu nữ xinh đẹp đau lòng rồi!”

“Huynh không đành lòng thì có thể đi.” Bạch Trì Hữu giữ vẻ lãnh đạm.

Hoa Trung Vĩ sờ sờ mũi, “Thật giống như ta không được hoan nghênh nữa nhỉ?”

Hoa Tiểu Nhã bò dậy từ trong chén, “Đại ca, huynh yên tâm, muội hoan nghênh huynh ——”

“Mau ăn đi.” Bạch Trì Hữu vuốt vuốt mái tóc nàng ——

Kể từ lần đó về sau, thật đáng buồn là Hoa Tiểu Nhã đã biến thành một kẻ ăn hàng.

Có điều, bởi vì chỗ ở có hạn, buổi tối, Hoa Trung Vĩ vẫn thật sự phải rời đi ——

“Đúng rồi sư phụ, hôm đó tại sao Lôi Thần lại bổ vào ta nha?” Hoa Tiểu Nhã

nằm trên giường đột nhiên hỏi. Bởi vì mấy ngày nay xảy ra nhiều chuyện

liên tiếp, nàng vẫn chưa kịp hỏi.

“Lôi Thường có chút đụng chạm với sư phụ, chắc là muốn báo thù thôi.” Bạch Trì Hữu thở dài, cũng tự trách mình không thể bảo vệ được nàng.

Hoa Tiểu Nhã cười như không cười, gật đầu, “Thì ra ta bị thương là vì sư phụ nha!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...