Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chủ nhân!” Vũ Phượng vội vàng đuổi theo rồi sải cánh ra, đặt bạch hồ lên lưng.

Lúc này, Bạch Trì Hữu rất suy yếu, vì thế nó chỉ có thể nghĩ cách đưa chủ

nhân về Hồ Tộc! Người giúp được chủ nhân chỉ có trưởng lão của Hồ Tộc mà thôi!

Nhưng trưởng lão Hồ Tộc không phải là người nó muốn gặp là gặp, nên trước mắt nó chỉ có thể tìm Bạch Vấn Thiên hiện

đang ở Hồ Vương.

Bạch Vấn Thiên nhìn tình trạng của Bạch Trì Hữu chỉ có thể vừa chấn động vừa cảm thán!

Bạch Vấn Thiên giúp Vũ Phượng đưa Bạch Trì Hữu vào động để bế quan rồi rời đi.

Vũ Phượng lay cơ thể của bạch hồ. Bạch hồ yếu ớt há miệng nhưng lại không thể nói ra lời nào.

Hốc mắt của Vũ Phượng lại ướt lần nữa.

Từ khi nào mà chủ nhân luôn luôn mạnh mẽ đã biến thành như thế này?

Động bế quan rất sâu và im ắng, Vũ Phượng nhìn xung quanh, trên tường chỉ có hai ngọn đuốc.

Vũ Phượng thở dài. Đột nhiên, một cửa đá trong động bế quan dần dần đóng

lại. Vũ Phượng trợn to mắt. Không thể nào! Bạch Vấn Thiên muốn tạo phản

ư?

Tiếc là khi nó chạy đến thì cửa động đã khép lại hoàn toàn.

Vũ Phượng bất lực cúi thấp đầu, trách mình tự ý quyết định.

Chủ nhân sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Nó bước đến gần bạch hồ, nhìn bộ dạng yếu ớt ấy, nó cảm thấy rất khó chịu.

Nghĩ đến lúc này Hoa Hoa cũng dở sống dở chết, cơ thể cũng không còn thì nó càng thêm khó chịu.

Tất cả cũng tại Mai Hoa Yêu! Mai Hoa Yêu đáng chết! Trong lòng Vũ Phượng

mắng nàng ta không dưới trăm lần! Nếu không vì lời nói của nàng ta thì

sư phụ và Hoa Hoa đã sớm trở thành một đôi thần tiên quyến lữ. Buổi sáng hôm nay lại nhìn thấy hai người chàng chàng thiếp thiếp, nó đã vui mừng thay cho bọn họ.

Rốt cuộc, sau một ngày, cơ thể của bạch hồ khẽ giật, chậm rãi mở mắt, nhìn xung quanh với vẻ kinh ngạc.

Lúc này, Vũ Phượng đang tựa vào vách tường ngủ gục. Nó sợ Bạch Vấn Thiên

đột nhiên tập kích nên đã trông coi suốt một đêm, vừa nãy mới thiếp đi.

Bạch hồ híp cặp mắt hồ ly, cuối cùng cũng nhận ra đây là nơi nào.

Nhìn về phía cửa động, người thông minh như hắn tất nhiên hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Bạch Vấn Thiên làm phản rồi!

Chết tiệt! Hắn đối xử với bọn người này tốt quá rồi sao?

Bạch Trì Hữu nheo mắt, đáy lòng lạnh băng.

Bạch Vấn Thiên nhìn Lôi Thường: “Thiên Quân đến đây, Tiểu Vương không dám

nhận. Xin Thiên Quân cứ yên tâm! Bạch Trì Hữu đã nửa sống nửa chết! Thêm nữa là hắn đang bế quan, không thể gây ra chuyện lớn gì!”

Lôi Thường nheo mắt, vẻ mặt đầy sát khí: “Cho ngươi bảy ngày, phải nhổ cỏ tận gốc, hơn nữa ta còn muốn hồn phách của hắn!”

Gã muốn thăm dò cẩn thận!

Bạch Vấn Thiên vội vàng gật đầu: “Thiên Quân yên tâm, Tiểu Vương sẽ nghĩ biện pháp.”

Lôi Thường hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi.

Mặc dù pháp thuật của Lôi Thường không cao nhưng chỗ dựa rất lớn, vì thế

chẳng những không ai dám làm gì gã mà gã còn nắm mọi thứ trong tay.

Rất nhiều người tức giận vì hành vi của gã nhưng không ai dám nói gì! Sau

đó gã bị Bạch Trì Hữu phế hết pháp thuật tu luyện khiến những thần tiên

chức vị nhỏ mừng thầm!

Đến tận hôm nay, Lôi Thường vẫn hận Bạch Trì Hữu tận xương tủy.

Nếu không giày xéo hồn phách của tên đó, làm sao gã cam lòng cho được?

Nhìn Lôi Thường rời đi, Bạch Vấn Thiên cười lạnh một tiếng.

“Phụ vương, người giam sư thúc lại, không sợ ngày sau sẽ…”

“Sợ cái gì? Có Lôi Thường chống lưng mà còn sợ? Y là cháu của Thiên Đế, chỗ dựa vô cùng vững chắc, còn chưa nói đến tiểu tử Bạch Trì Hữu đang bị

thương nặng như vậy. Đừng nói là ta, ngay đến con, hắn còn không đánh

lại! Hiện giờ, giết chết hắn cũng như giết một con kiến! Chỉ cần không

có hắn, ta sẽ là Hồ Vương danh xứng với thực!”

Bạch Vấn Thiên cười lạnh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...