Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảm giác được ánh nhìn chăm chú của Hoa Trung Nguyệt, bạch hồ cũng quay đầu nhìn về phía Hoa Trung Nguyệt, sau đó nó hướng về phía nàng khẽ hạ cái cằm xuống, tựa hồ đang nói với nàng, đừng lo lắng.

Hoa Trung Nguyệt giống như người nhìn lén bị bắt gặp, trái tim đột nhiên nhảy lên, sắc mặt cũng ửng đỏ.

Nhìn hành động qua lại giữa một người một hồ, Lôi Diệc Thương cơ hồ hận đến nghiến răng nghiến lợi, trước mặt nhiều người như vậy, y quá mất mặt rồi!

“Bạch Trì Hữu, ngươi tới tham gia hôn lễ của ta, ta rất hoan nghênh, nếu như ngươi tới quấy rối, vậy đừng trách ta không khách khí.” Tiếng Lôi Diệc Thương mang theo vẻ âm lãnh. Nhưng ai cũng có thể nghe ra trong lời nói của y có nỗi căm hận cùng ghen tức.

Bạch hồ ngao một tiếng rồi hơi ngẩng đầu, cuối cùng đột nhiên nói, “Ta chỉ tới để đưa nữ nhân của ta đi.”

Giọng nam rất không hài hòa.

Thanh nhã mang theo chút lạnh như băng, nhưng lại khá là dễ nghe. Có điều, một con hồ ly có thể nói, cũng khiến người ta cảm giác hơi không thoải mái.

Hoa Trung Nguyệt nhìn bạch hồ, nghe thấy lời của hắn, tim nàng đập chậm lại một nhịp, giọng nói quen thuộc lại khiến người ta rung động. Chỉ có điều, nữ nhân của hắn… là mình sao? Có phải hắn nhận nhầm nữ nhân rồi không? Nói cách khác, hắn cũng nhìn thấy nhân duyên cầu?

Nàng một mực nghĩ, có phải nhân duyên cầu kia bị sai rồi không? Nếu không, sao nàng có thể có quan hệ gì với một con hồ ly chứ?

Nàng há miệng, định xen vào giải thích, đó có thể là một sự nhầm lẫn, nhân duyên cầu kia có thể bị sai rồi!

Nhưng lời đến đầu môi, nàng lại nuốt trở vào.

Sau khi giải thích, nó có thể sẽ bỏ đi hay không?

“Nữ nhân của ngươi? Ngươi chắc chắn?” Lôi Diệc Thương cười như không cười nhìn thoáng qua Hoa Trung Nguyệt, “Trên người nàng, mỗi tấc da thịt đều là của ta! Cho nên, nàng là người của ta.”

Bốn phía nhất thời vang lên những tiếng bàn luận rối rít, Hoa Trung Nguyệt sắc mặt trắng bệch, cứ như mình và y đã làm chuyện gì đó với nhau, một chuyện không thể cho người khác biết, nói như vậy, sự thanh bạch của nàng không phải toàn bộ đều bị hủy rồi sao? Nghĩ tới đây, trong lòng nàng lạnh đi.

Bạch Trì Hữu híp híp mắt, tựa hồ lộ vẻ tức giận, vừa ngẩng đầu, thân thể nó đột nhiên tăng lên gấp mấy lần, dậm chân một cái, chúng tiên tất cả bị đẩy ngã nhào. Mà có đạo hạnh cao một chút cũng rối rít, lảo đảo đứng không vững.

Thiên đế Đế hậu lau lau mồ hôi lạnh, dường như đạo hạnh của Bạch Trì Hữu… vừa tiến thêm một bước!

Mà mặt Lôi Diệc Thương vẫn có chút bình tĩnh, y đâu phải đối thủ của Bạch Trì Hữu?

Bạch hồ này vẫn chưa biến hóa thành người, người ta dậm chân một cái như vậy, y cũng đã đứng không vững rồi!

Hoa Trung Nguyệt đương nhiên cũng bị cái dậm chân này chấn động cơ hồ ngã xuống, nhưng, trong trận chấn động không ngừng, mắt thấy nàng sắp ngã xuống rồi, một cái đuôi lông màu trắng thật dài, cuốn lấy nàng, đặt trên lưng …

Hoa Trung Nguyệt chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, nàng chỉ cảm thấy dưới mông mềm nhũn, nhìn lại nàng mới phát hiện, mình đang ngồi trên người bạch hồ…

Giờ phút này nàng đang ngồi trên người hắn!

Bạch hồ ngao một tiếng, quẩy đuôi, sải bước muốn rời khỏi…

“Đứng lại, không cho đi…” Lôi Diệc Thương cầm thanh kiếm mặc lục lên đâm về hướng bạch hồ.

Hoa Trung Nguyệt kinh hô, “Sư phụ, cẩn thận…”

Mà bạch hồ vẫy đuôi một cái, quét tới bên cạnh Lôi Diệc Thương, đôi mắt vì tiếng gọi của Hoa Trung Nguyệt mà trong lòng có một cảm giác vui mừng khó hiểu.

Vừa mới đây, nàng gọi mình là… sư phụ?

“Nàng còn nhớ ta?” Bạch Trì Hữu dè dặt hỏi.

Hoa Trung Nguyệt lại sửng sốt, “Ta… ta chỉ buột miệng thôi, ta cũng không biết tại sao lại gọi như vậy.” Nàng kinh ngạc cau mày, tại sao mình lại gọi sư phụ nhỉ? Nàng đâu có sư phụ!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...