Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sư Phụ Như Phu

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa Tiểu Nhã cảm thấy, khi mình ở trong rừng hoa mai, luyện công hay suy nghĩ, đều vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái.

Sau rừng hoa mai, có một thác nước, bên bờ cũng không có người lui tới. Cho nên, cứ đến giờ Tuất, Hoa Tiểu Nhã sẽ chui vào trong thác nước, tắm một cái.

Nước ở đây, cũng không lạnh buốt, ngược lại một ngày được ánh mặt trời chiếu xuống, có vẻ vô cùng ấm áp.

Hoa Tiểu Nhã cởi bỏ quần áo, ùm một cái, nhảy xuống nước.

Như một nàng tiên cá trong nước, bơi qua bơi lại.

Tóc đen thật dài, trong nước giống như tảo biển.

Những tia nắng rực rỡ cuối ngày, từ từ biến mất, bầu trời chỉ còn lại những chấm nhỏ lấp lánh. Trên mặt hồ gợn từng đợt sóng trong vắt.

Hoa Tiểu Nhã ngâm mình trong nước, tựa vào một tảng đá lớn ven bờ, nghỉ ngơi một chút.

Mái tóc thật dài, cũng đã khô rồi.

Nàng tới thế giới này cũng được một thời gian! Tuy rằng từng có chút hụt hẫng, nhưng vẫn rất thoải mái.

Trước kia vì người con trai tên Lạc đó, nàng mỗi ngày liều mạng tới ngươi chết ta sống, hiện giờ, nàng thường xuyên tự mình rèn luyện, chỉ là vì cường thân kiện thể cũng như tự bảo vệ mình.

Đàn ông, đều chỉ là tên háo sắc và ham quyền quý.

Trong tình yêu, có mấy phần thật lòng?

Nghĩ đến Lạc trước kia, không quá mặn mà, lại làm cho nàng bán mạng vì hắn. Là tự nàng khờ dại mà nghĩ rằng hắn để ý mình!

Còn nhớ có lần, một thương nhân lớn hợp tác với Lạc nhìn trúng nàng, muốn Lạc giao dịch trao đổi nàng cho hắn! Lạc tương đối tức giận, cũng không hề chắp tay giao nàng cho tên kia.

Nàng nhắm nghiền mắt, tự giễu dòng nước đang lững lờ trôi.

Yêu ư? Tình yêu của đàn ông là bảo thủ, có thể lợi dụng mình thế nào cũng được! Ngay cả người khác cũng không cho phép.

Cho nên, mình cũng có thể chết dưới tay hắn!

Thở dài, sau này, nàng không muốn lập gia đình, thầm nghĩ sẽ ở nơi cổ đại không ai quen biết nàng, tiếp tục sống.

……

“Chủ nhân.” Tiêu Nghịch đi theo sau chủ nhân của mình, nghe thấy tiếng nước chảy, ” Phía trước hình như có sông nhỏ!”

Hách Liên Kình Thương dừng bước, sông? Có sông sẽ có nước đi! Sắc mặt hơi tái nhợt, ngũ quan cương nghị, đôi mắt lạnh lùng hiện lên vẻ kìm nén!

Nước? Từ nhỏ hắn đã sợ!

Năm hắn chín tuổi, hắn bị chết đuối, cuối cùng cảm giác có người đang túm chân mình, nếu mình không được Tiêu Nghịch cứu lên, hắn đã chết từ lâu! Nhiều năm như vậy, hắn thấy nước không hiểu sao lại sợ run!

Hắn sợ nước!

Nhưng mà, càng sợ, hắn càng thích lúc không có ai, từ từ thưởng thức sự cô độc này, cảm giác sợ hãi!

Hắn muốn chiến thắng chính mình! Nhưng vẫn không thể chiến thắng chính mình!

Lạnh lùng nói ra vài chữ, “Chờ đó ——”

Rồi đi nhanh về phía chỗ dòng nước ——

Tiêu Nghịch muốn nói lại thôi, nhìn chủ nhân của mình mà đau lòng!

Hắn luôn thích tra tấn bản thân như vậy! Để nhắc cho bản thân nhớ kĩ nỗi nhục trước kia!

Kỳ thật, hắn hiểu chủ nhân nhà mình hơn ai hết! Là hoàng tử thì đã sao? Hoàng thượng đối với ngài không lạnh không nhạt, cái gì cũng không cho ngài, từ nhỏ có thể lớn lên, tất cả là nhờ chủ nhân nhà mình co được duỗi được, ủy khúc cầu toàn, bây giờ mới có thể sống đến ngày hôm nay!

Nỗi khổ của chủ nhân, hắn đều hiểu được!

Chỉ là hy vọng, có một ngày chủ nhân, có thể đứng trên vạn người, lúc đó mới không uổng phí nhiều năm uất ức như vậy!

Hách Liên Kình Thương bước thật chậm về phía bờ sông, ám ảnh nhiều năm như vậy, không phải muốn vượt qua là vượt qua được! Hắn vẫn còn nhớ rõ, lúc mẫu phi của mình, mắt trừng lớn, cũng nhớ rõ mình ở trong nước vô cùng tuyệt vọng!

Người túm chân mình ở đáy nước kia, đến nay hắn vẫn nhớ rõ.

Một ngày nào đó, hắn phải báo thù, đem kẻ muốn giết mình và hại chết mẫu phi mình dẫm nát dưới chân!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sư Phụ Như Phu
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...