Anh ta luôn vô cùng bận rộn.
Bên kia, Sầm Khê lại tiếp tục, cô ấy khẽ vuốt bụng mình, “Chị mong rằng, đứa bé này sẽ nhanh được sinh ra, như vậy, cha của bé sẽ không vất vả như vậy nữa. Chờ thằng bé ra đời, chị sẽ “bàn giao” cho bảo mẫu, sau đó đưa anh ấy đi nghỉ ngơi. Có lẽ sẽ đến một hòn đảo nhỏ, thoải mái an dưỡng một chút.”
Bảo mẫu, nghỉ ngơi…
Tôi nghe lời Sầm Khê nói, lại không khỏi nghĩ tới chính mình.
Giá thuê bảo mẫu, tôi đã xem qua, chi phí thấp nhất cũng phải một vạn một tháng. Nhưng hiện giờ tôi không đi làm, cả nhà chỉ trông cây vào tiền lương một vạn rưỡi của Tống Diễm để sống, tôi còn thường phải bán tạm vài chiếc túi xách hàng hiệu của mình để có tiền cầm cự.
Chúng tôi căn bản không thuê nổi bảo mẫu.
Về phần nghỉ phép, ngay cả đề cập tới tôi cũng không dám. Không cần nói cũng biết, Tống Diễm nhất định sẽ mắng tôi hoang phí.
Tôi nhìn Sầm Khê, cô ấy xinh đẹp, tươi trẻ, rạng rỡ.
Mà tôi tiều tụy, mập ù, xuề xòa…
Tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng ghen tị, nụ cười của cô ấy trong mắt tôi cực kì chói mắt.
Tôi cay độc, “Chị hẳn là biết, tôi chỉ là con gái nuôi của nhà họ Mạnh mà thôi, không hề có quan hệ huyết thống với Mạnh Yến Thần.”
15
Tôi nhìn chằm chằm Sầm Khê, muốn tìm được một tia d.a.o động trên khuôn mặt cô ấy, muốn nhìn nụ cười của cô ấy cứng lại.
“Tôi và Mạnh Yến Thần, không chỉ là anh trai em gái bình thường.” Tôi ác độc đay nghiến, gằn từng chữ một.
Tôi cũng không biết lúc đó mình nghĩ gì, chỉ cảm thấy hạnh phúc của hai người họ khiến tôi đau đớn. Tôi và cô ấy đều là phụ nữ có chồng, cùng có thai, tại sao chỉ một mình cô ấy có tư cách được hưởng sự chiều chuộng hạnh phúc?
Bọn họ phải giống như tôi, mệt mỏi quay cuồng trong củi gạo dầu muối và cãi vã suốt ngày mới đúng!
Tôi không hề ý thức được lúc đó bản thân đã nghi ngờ hạnh phúc của mình, tôi chỉ muốn nhìn thấy Sầm Khê và Mạnh Yến Thần rạn nứt mà thôi!
Nhưng hình như tôi có một loại năng lực, đó là tất cả những gì tôi muốn đều không theo ý của mình!
Những cảm xúc kinh ngạc, phẫn nộ, tuyệt vọng không hề xuất hiện ở Sầm Khê. Cô ấy vẫn tươi cười rạng rỡ, nụ cười không chút che giấu, “Chị biết, nếu không làm sao chị quen anh ấy ở quán bar chứ?”
Nhàn cư vi bất thiện
Tôi bị phản ứng của cô ấy khiến cho kinh ngạc, lại bị câu trả lời đó làm sững sờ.
Cô ấy biết? Nếu đã biết, tại sao cô ấy vẫn bình tĩnh như vậy?
Cô ấy không thấy ghê tởm sao?
Trong lòng nghĩ vậy, tôi cũng hỏi thành lời, “Cô không thấy ghê tởm sao?”
Cô ấy có chút ghi hoặc, “Ghê tởm cái gì? Là chuyện của hồi cấp ba phải không? Mấy năm nay, anh ấy đã từng làm ra chuyện gì quá phận chưa? Hay giữa hai người xảy ra chuyện gì mà chị không thể biết?”
“Không phải!” Tôi phản bác theo bản năng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuan-hoa/chuong-10.html.]
“Vậy thì có vấn đề gì sao?” Cô ấy xua tay vẻ không sao cả, “Huống hồ…” Cô ấy nhìn về ngã rẽ, đột nhiên ánh mắt sáng lên, “Chúng ta đã kết hôn rồi.”
Khi nói những lời đó, Sầm Khê vừa nói vừa nhìn Mạnh Yến Thần.
Nhưng tôi biết, câu “Chúng ta đã kết hôn rồi” không chỉ nói về cô ấy và Mạnh Yến Thần, mà còn nói về tôi và Tống Diễm.
Đúng vậy, tôi và Mạnh Yến Thần đều đã kết hôn, đều sắp có con của riêng mình. Cho dù thật sự có gì đi chăng nữa, cũng đã sớm buông xuống rồi.
Tôi không biết tôi đã buông bỏ được chưa, chỉ biết khi nhìn thấy Mạnh Yến Thần vội vã chạy về phía Sầm Khê, tôi hiểu anh ấy đã thật sự buông xuống.
Mạnh Yến Thần cẩn thận đỡ Sầm Khê dậy.
Kì thật Mạnh Yến Thần có chút chuyện bé xé ra to.
Sầm Khê mới mang thai bốn tháng, chỉ hơi lộ bụng, hơn nữa cô ấy rèn luyện mỗi ngày, trừ bỏ bụng hơi nhô ra một chút, cơ thể vẫn như thời con gái. Cô ấy lại còn trang điểm, thoạt nhìn mũm mĩm một chút, căn bản không giống một bà bầu.
Nhưng càng như vậy, thì tôi ở bên cạnh Sầm Khê lại càng có vẻ đáng thương.
Người mang thai bốn tháng, chồng cô ấy coi như bảo bối mà chiều chuộng, hai vợ chồng tay trong tay đi vào phòng vip để khám thai.
Còn chồng tôi thì sao?
Mang thai hơn tám tháng, bụng lớn như cái trống cũng chỉ có thể ngồi một mình trên ghế chờ, ngồi cạnh một nhóm bà bầu có chồng ở bên cạnh, chờ tới lượt của mình.
Mạnh Yến Thần đỡ vợ đi, sau đó ngoảnh lại nói: “Hứa Thấm, bọn tôi đi khám trước, em kiểm tra xong thì ở đây chờ, lát nữa chúng tôi đưa em về.”
Tôi im lặng cúi gằm mặt, không dám trả lời bọn họ.
Hạnh phúc của bọn họ như gai nhọn đ.â.m vào tôi, khiến cả người tôi nhột nhạt, khiến tình cảnh tôi ngồi một mình thật buồn cười.
“Hứa Thấm.”
Là Sầm Khê gọi, tôi ngẩng đầu.
“Dù thế nào, chị cũng hi vọng em hạnh phúc. Anh trai em và cha mẹ cũng đều mong như vậy.”
Sầm Khê nói xong, không chờ tôi đáp lại, cùng Mạnh Yến Thần rời đi.
Mà nụ cười rạng rỡ của cô ấy giống như in sâu vào trong trí óc tôi, mãi cho tới khi về nhà nằm trên giường, tôi vẫn không thể quên.
Tôi nhìn Tống Diễm nằm một bên chơi điện thoại, do dự một chút, nhích tới gần, “Tống Diễm, chân em hình như hơi sưng, em lại không cúi xuống được, anh xoa giúp em một chút được không?”
Bởi vì tôi ghé lại gần, chân mày vốn đang cau có của Tống Diễm lại càng nhíu chặt hơn, theo bản năng anh ta lấy tay che mũi, đẩy tôi cách xa ra, “Em nằm nghỉ đi, nghỉ ngơi nhiều một chút là được.”
Tôi nhìn hành động của anh ta, nghe lời anh ta nói, lòng hoàn toàn lạnh.
Tôi không nói gì nữa, chỉ yên lặng dịch về bên kia giường, đưa lưng về phía Tống Diễm, đắp chăn.
Thật lâu sau, tôi nhỏ giọng nói một câu, “Tống Diễm, em hối hận rồi.”
--------------------------------------------------