6
“Chị dâu, em có hẹn đi xem túi xách, đi trước đây! Chị đừng quên rửa bát đấy!”
Tôi đang lau nhà, chợt nghe thấy tiếng của Địch Miểu. Tôi còn chưa kịp ra khỏi phòng, Địch Miểu đã nhanh chóng chạy mất hút, chỉ còn lại một bàn ăn đầy bát đũa chờ dọn dẹp.
Tôi có chút phiền não, lần đầu tiên có cảm giác hối hận.
Đây là tháng thứ bảy sau khi tôi kết hôn với Tống Diễm.
Nhàn cư vi bất thiện
Nửa năm trước, khi căn cước đã làm lại xong xuôi, tôi lập tức đi đăng kí với Tống Diễm.
Bởi vì công việc của tôi và Tống Diễm đều bận rộn, chúng tôi không tổ chức hôn lễ, mà sau khi đăng kí xong thì mời bạn bè Tống Diễm và họ hàng nhà họ Tống ăn một bữa cơm đơn giản, sau đó liền dọn về ở cùng nhau.
Tôi có gửi tin nhắn thông báo cho cha mẹ và anh trai, nhưng họ không tới.
Tôi cũng không quá để ý, thầm nghĩ, thời gian lâu dần, họ sẽ chấp nhận thôi.
Sau đó, tôi bắt đầu cuộc sống hôn nhân với Tống Diễm.
Ban đầu, mọi thứ cũng giống như tưởng tượng của tôi, quả thật vô cùng hạnh phúc. Tống Diễm không để tôi làm bất kì điều gì, mỗi ngày sẽ trở về nấu cơm cho tôi, còn giao hết tiền lương cho tôi. Gia đình cậu mợ của Tống Diễm cũng rất thương tôi, bọn họ luôn nói công việc của tôi vất vả, tan làm về nhà cứ nghỉ ngơi cho tốt là được.
Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cảm thấy may mắn vì lựa chọn sáng suốt của mình.
Nhưng thời gian hạnh phúc như vậy không kéo dài được bao lâu.
Sau đó, Tống Diễm dần trở nên bận tối mắt tối mũi, anh ta không có cách nào mỗi ngày trở về đúng giờ để nấu cơm cho tôi. Thậm chí, có hôm cả đêm cũng không về bởi nhiệm vụ chưa xong.
Mà dù có về nhà, lúc nào anh ta cũng trong tình trạng mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống giường liền ngủ ngay, thậm chí không kịp hỏi han hay nói một câu chúc ngủ ngon với tôi.
Kì thật tôi cũng bề bộn công việc, nhưng tôi luôn cảm thấy anh ta vất vả hơn mình nhiều.
Sau khi mợ nói chuyện với tôi vài lần, tôi nhận ra mình phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, trở thành hậu phương vững chắc của anh ta. Tôi bắt đầu trở thành một người vợ hiền dâu thảo.
Tôi học lau nhà, học dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, học làm những chuyện hơn hai mươi năm qua tôi chưa từng phải đụng tay vào.
Mỗi lần Tống Diễm trở về sẽ cảm thán mình may mắn cỡ nào mới cưới được một người vợ đảm đang như tôi, ngay cả cậu mợ và Địch Miểu cũng tấm tắc khen đồ ăn tôi nấu ngon.
Nhìn xem, cuộc sống đâu có khó khăn như cha mẹ nói chứ?
Tôi nghĩ rất đơn giản, nhưng thực tế không hề như vậy.
Bởi vì tôi và Tống Diễm xuất hiện lần đầu tiên cãi vã.
7
Ngày đó, Tống Diễm vừa trở về liền nói với tôi đồng đội anh ta xảy ra chuyện, cần dùng tiền gấp. Tôi nghe anh ta nói vậy, không nói hai lời liền đưa thẻ lương cho anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuan-hoa/chuong-4.html.]
Nhưng rất nhanh sau đó, điện thoại của Tống Diễm gọi tới.
Anh ta nói trong thẻ lương không có tiền, hỏi tôi tiền đâu rồi?
Tôi không kịp phản ứng lại, làm sao tôi biết tiền lương của anh ta đi đâu? Chiếc thẻ đó ngoại trừ mua đồ ăn thức uống và vật dụng cần thiết trong nhà, tôi chưa từng dùng vào việc khác.
Tống Diễm trầm mặc trong chốc lát, bảo tôi chuyển cho anh ta hai vạn, anh ta cần ngay lúc này.
Tôi mở điện thoại muốn chuyển tiền cho anh ta, nhưng lại phát hiện tài khoản của tôi cũng trống không, chỉ còn lại chưa tới một vạn. Ngẫm nghĩ một hồi, tôi đành gọi điện thoại cho Tiếu Diệc Kiêu vay hai vạn để chuyển cho Tống Diễm trước.
Ngày đó, Tống Diễm về nhà rất sớm. Anh ta cầm bản sao kê giao dịch, chất vấn tôi mỗi ngày tiêu hết tám chín trăm tệ vào việc gì.
Tôi nói rõ ràng rằng tôi mua đồ ăn, cùng lắm là thêm chút mĩ phẩm mà thôi.
Sau đó tôi dẫn Tống Diễm tới siêu thị tôi thường đi. Anh ta nhìn chằm chằm cam bày trên kệ giống y đúc với cam tôi bổ ở nhà, giá một trăm hai mươi tệ bốn quả, trầm mặc thật lâu.
Sau lần đó tôi mới biết, hoá ra cho dù tiền lương của tôi và Tống Diễm không thấp, nhưng những rau dưa hoa quả nhập khẩu này không phải thứ chúng tôi có thể thoải mái mua sắm.
Tuy thế, tôi vẫn cảm thấy không có chuyện gì cả. Tiền thôi mà, đâu phải không kiếm được, kiếm tiền bù lại không phải được rồi sao.
Nhưng Tống Diễm có vẻ rất tức giận.
Tôi nhìn anh ta đang nổi giận, không dám nói gì, chỉ yên lặng đi theo anh ta về nhà.
Về đến nhà, khi vào phòng, anh ta nhìn chằm chằm vào bàn trang điểm của tôi rất lâu, sau đó hỏi giá của các món đồ trên đó.
Tôi cũng không giấu diếm gì, nói hết cho anh ta nghe.
Anh ta vẻ mặt khiếp sợ, cầm lọ nước thần SK2 của tôi lên, “Một lọ bé tí thế này giá hơn một ngàn?”
Tôi gật đầu, “Trước kia mĩ phẩm em dùng đều là mẹ mua của chuyên viên trang điểm, đều khoảng một vạn một lọ, hiện giờ trong nhà không dư dả gì, chỉ đành dùng loại SK2 này tạm vậy.”
Không biết vì sao, Tống Diễm bùng nổ.
Đầu tiên, anh ta giơ lọ nước thần của tôi lên, không biết nghĩ gì lại hạ xuống, sau đó hung hăng cầm quả cam trên bàn ném mạnh xuống đất. Tôi nhìn anh ta khó hiểu. Rõ ràng cam này là anh ta thích ăn nhất cơ mà.
Anh ta gầm gào, chỉ vào mặt tôi nói tôi là đồ phá gia chi tử, “Hứa Thấm, cô có biết mấy thứ này của cô bằng nửa năm tiền lương của tôi rồi không?!”
Tôi nhìn dáng vẻ nổi giận của anh ta, vô cùng sợ hãi, cuối cùng không chịu nổi mà rơi nước mắt, “Tống Diễm, sao anh lại hung dữ với em như vậy? Rõ ràng là anh đưa hết tiền lương cho em, nói em tiêu thế nào cũng được mà…”
“Tôi hung dữ? Sao cô không nhìn lại xem bản thân đã gây ra chuyện gì?” Tống Diễm sấn tới gần, khuôn mặt cau có của anh ta đột nhiên phóng đại trước mắt tôi. Anh ta chỉ vào đống đồ trang điểm của tôi rít gào: “Tôi đưa tiền lương cho cô không phải để cô tiêu xài như nước! Hôm nay ở bệnh viện, dưới sự chứng kiến của một đám nhân viên cấp dưới, ngay cả hai vạn tôi cũng không có, cô có biết tôi xấu hổ thế nào không?”
“Em làm sao biết anh đột nhiên cần tiền! Hơn hai mươi năm qua em đều tiêu như vậy, trước kia sao không thấy anh nói gì?”
“Lúc trước chưa kết hôn, cô muốn tiêu thế nào mặc kệ cô, nhưng bây giờ thì sao, còn phải lo cho cuộc sống sau này nữa chứ!” Tống Diễm nhìn tôi trào phúng, “Hơn nữa, cô vẫn nghĩ mình là tiểu thư nhà họ Mạnh chắc? Tỉnh lại đi, Hứa Thấm, đám người kia đã không cần cô nữa rồi! Ngoài tôi ra, cô chẳng còn gì cả!”
--------------------------------------------------