“Là bảo vệ cháu hay có người không muốn thấy cháu sống an ổn? Phó Giám đốc Lưu, chú rõ ràng mà!”
“Hứa Thấm, cháu nghĩ gì vậy?” phó Giám đốc Lưu nhìn tôi không tin nổi, “Chú không ngờ lòng tốt của mình lại bị cháu nghĩ là lòng lang dạ sói!”
“Lòng tốt? Lòng tốt của chú chính là đình chỉ công tác của cháu sao?”
Phó Giám đốc Lưu tức giận ném hồ sơ lên bàn, “Nếu tôi không tốt thì hiện giờ không phải cháu chỉ bị cách chức đâu, mà là khai trừ khỏi ngành!”
Tôi hoảng hồn, nhất thời không nói thành lời.
Phó Giám đốc Lưu nói tiếp: “Cháu nghĩ là cháu vướng phải chuyện gì? Tự ý sửa phương án phẫu thuật của bệnh nhân! Nếu không phải chú áp chuyện này xuống, đừng nói là tạm thời đình chỉ công tác, về sau đừng mong tiếp tục làm việc nữa!”
Tôi theo bản năng cãi lại: “Nhưng trực tiếp cắt bỏ là phương án tốt nhất…”
“Tốt nhất? Tốt nhất hay không cháu có tư cách gì để kết luận? Người nhà bệnh nhân đồng ý chưa? Người ta đã kí vào giấy đồng ý điều trị nội khoa, cháu tự ý đổi thành phương án phẫu thuật, ai cho cháu lá gan đó?”
“Nhưng mà…”
“Không có gì là nhưng cả, Hứa Thấm. Tôi nói thẳng cho cháu biết, tôi không thích cháu. Thái độ của tôi cũng giống với Trưởng khoa Từ, chúng tôi đều biết, nếu bàn về chuyên môn, cháu có thể coi là thiên tài. Nhưng dưới cương vị một bác sĩ, thì cháu không đủ tư cách! Nếu không phải mẹ cháu đánh tiếng, chúng tôi sẽ không nhận cháu đâu!”
Lời của phó Giám đốc Lưu như một quả b.o.m nổ tung trong đầu tôi, “Mẹ… Mẹ cháu… Không phải vì họ tác động nên mới khiến cháu bị đình chỉ sao…”
“Hứa Thấm, cháu nghĩ bà ấy như vậy?” Phó Giám đốc Lưu nghe thấy lời tôi nói, tức giận không nhẹ, “Tới nước này tôi cũng không cần giấu diếm gì nữa! Trưởng khoa Từ vốn cũng không thích cháu, là vì tôi lấy cái mặt già này nhờ vả, ông ấy mới đồng ý hướng dẫn cho cháu. Sau khi cháu và nhà họ Mạnh đoạn tuyệt quan hệ, tôi cũng không muốn xen vào nữa. Là mẹ cháu, là bà ấy hẹn tôi ăn cơm, nói chuyện này là chuyện trong nhà, hi vọng sẽ không ảnh hưởng tới công việc của cháu, mong là tôi đừng có thành kiến gì với cháu! Còn cháu thì sao, không ngờ cháu lại nghĩ bà ấy như vậy?! Trước kia tôi chỉ cảm thấy cháu thiếu một chút đồng cảm, phương diện đối nhân xử thế tương đối vụng về mà thôi! Nhưng hiện giờ xem, những gì cháu thiếu không chỉ có như vậy.”
Lời của phó Giám đốc Lưu khiến tôi mãi lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Tôi không ngờ mẹ sẽ làm như vậy. Cho nên, là tôi hiểu lầm bà ấy…
Phó Giám đốc Lưu không muốn nói gì thêm với tôi nữa, lúc tôi còn chưa phản ứng lại, ông đã lưu loát kí tên lên đơn từ chức của tôi, “Những gì cần nói tôi đã nói, nếu cháu đã quyết định phải đi tôi cũng không giữ nữa, tới phòng nhân sự làm thủ tục đi. Lát nữa tôi còn có buổi hội chẩn, cháu đi đi.”
Tôi cầm lại đơn từ chức của mình, ngơ ngác rời khỏi văn phòng của phó Giám đốc Lưu.
Tôi có cảm giác bản thân đã làm sai, nhưng lại không biết sai ở đâu.
13
Tôi nghỉ việc, giống lời Tống Diễm nói, an tâm dưỡng thai. Nhưng những ngày tháng dưỡng thai ở nhà không giống như tôi nghĩ.
Có thai khiến chi tiêu đội lên rất nhiều, cần phải làm nhiều kiểm tra, mua vitamin bổ sung dinh dưỡng. Tiền lương hàng tháng của Tống Diễm hầu như đều bị tiêu sạch, hơn nữa, thói quen tiêu xài của tôi, cho dù có sửa cũng không thay đổi được bao nhiêu, chỉ là không mua những rau dưa hoa quả nhập khẩu đắt đỏ và đồ trang sức xa xỉ mà thôi. Bởi vậy, chúng tôi chẳng còn khoản tiền dự phòng nào.
Tôi đã nghỉ việc, không có thu nhập, chỉ có thể tiêu tiền của Tống Diễm. Vài lần như vậy, Tống Diễm có chút mất kiên nhẫn, cảm thấy tôi tiêu pha hoang phí vào những thứ vô thưởng vô phạt không có tác dụng gì.
Tôi ngại phải mở miệng xin tiền anh ta, chỉ đành lặng lẽ bán đi hai chiếc túi xách để có tiền tiêu tạm.
Từ sau khi tôi nghỉ việc, bốn người còn lại trong nhà đều đi làm, chỉ có tôi ở nhà một mình.
Địch Miểu ngẫu nhiên sẽ nói “Chị dâu ở nhà thích thật đấy, không giống mọi người đi làm vất vả” khiến tôi cảm thấy vô cùng áy náy, tôi liền tự động gánh vác toàn bộ việc nhà.
Kì thật, tôi vốn không muốn làm việc nhà. Bụng to lại phải tất bật quay đi quay lại nấu cơm, mệt ch.ết đi được. Nhưng tôi lại không thể không làm. Nói cách khác, tôi luôn cảm thấy chột dạ khi đối mặt bốn người nhà Tống Diễm.
Có đôi khi, tôi ngồi một mình ngoài sân nhìn rặng liễu đung đưa trước gió, tự hỏi hiện giờ tôi hạnh phúc sao?
14
Đảo mắt tôi một cái, đã mang thai tới tháng thứ tám. Hôm nay là ngày đến lịch đi siêu âm, tôi một mình cầm cốc nhựa, đi vào nhà vệ sinh để lấy nước tiểu.
Tôi gặp phải một người vừa quen thuộc vừa xa lạ ở phía đối diện.
Là anh trai.
Anh ấy đang dìu một cô gái, cô gái kia cũng đang có thai, nhưng cô ấy không hề giống tôi.
Bởi vì có thai, tôi béo lên hơn ba mươi cân, mặc một bộ quần áo giá rẻ rộng thùng thình, khuôn mặt bị kích ứng nổi mẩn đầy mụn, còn có quầng mắt xanh đen.
Cô gái kia không giống vậy, cô ấy vẫn rất nhẹ nhàng mảnh mai, chỉ có bụng hơi nhô ra. Bộ quần áo trên người cô ấy còn tinh xảo hơn nhan sắc của cô ấy nhiều, thậm chí còn trang điểm nhẹ, có lẽ là đồ trang điểm dành riêng cho phụ nữ có thai. Tóc cô ấy đen dài bóng mượt, nhìn là biết được chăm sóc cẩn thận, không giống tôi, tóc vừa khô vừa vàng chỉ tùy tiện cặp lên cho gọn.
Người đàn ông bên cạnh cô gái đỡ cô ấy cẩn thận, lại thấp giọng dặn dò cô ấy phải chú ý. Cô gái yếu ớt vỗ vỗ tay người đàn ông, nhẹ giọng làm nũng. Hai người thỉnh thoảng nhìn nhau đầy âu yếm, tình yêu trong mắt tràn ra, giống như trên thế giới này ngoài đối phương ra không còn ai khác cả. Trong mắt, trong lòng họ, chỉ có nhau.
Tôi nhìn hai người đang đi tới gần, thốt ra: “Anh…”
Người đàn ông nghe thấy, sự chú ý rốt cuộc dời khỏi cô gái bên cạnh, ngẩng đầu nhìn về phía tôi, ánh mắt hơi tối lại.
Mạnh Yến Thần dừng lại, nhưng không nói gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuan-hoa/chuong-8.html.]
Cô gái bên cạnh tò mò nhìn tôi đánh giá, “A Thần, cô gái này là?”
Mạnh Yến Thần nghe thấy cô ấy hỏi mới sực tỉnh, nói ngắn gọn, “Cô ấy là… Hứa Thấm, là cô em gái trước kia của anh.”
Cô gái đó nghe thấy anh ấy giới thiệu như vậy, khi nhìn lại tôi, ánh mắt như có chút vỡ lẽ nhưng không nói thêm gì, chỉ mỉm cười gật đầu với tôi.
Không khí như cứng lại, tôi và Mạnh Yến Thần đồng thời cất tiếng.
“Anh…”
“Em…”
“Em nói trước đi.” Mạnh Yến Thần nói.
“Sao anh lại đến đây?” Tôi và Mạnh Yến Thần đã gần hai năm không gặp, nhất thời có chút xấu hổ. Tôi lại nhìn về phía cô gái bên cạnh anh: “Đây là?”
“Vợ anh, Sầm Khê, anh đưa cô ấy đi khám thai.” Mạnh Yến Thần dứt khoát trả lời, không có nửa chữ thừa ra.
Tôi không biết nói gì thêm, nhưng lại không cam lòng cứ như vậy, câu hỏi không khỏi có chút soi mói, “Quen qua xem mắt sao?”
“Không, là do bạn bè giới thiệu.”
“Hai người kết hôn được bao lâu rồi? Anh kết hôn cũng không báo cho em biết.”
“Gần một năm, nghĩ là em không quan tâm cho nên đám cưới không mời.”
Đám cưới.
Nghe hai chữ đó, chóp mũi tôi chua xót, nhớ tới Tống Diễm đã từng đồng ý sẽ tổ chức bù cho tôi một đám cưới thật hạnh phúc, nhưng cho tới giờ vẫn không thấy tăm hơi đâu.
Tôi có chút mất mát khẽ đưa tay sờ lên bụng.
“Em cũng đến khám thai sao? Mấy tháng rồi?” Hơi ngừng lại, Mạnh Yến Thần lại hỏi, “Tống Diễm đâu?”
“Tám tháng rồi, anh ấy bận công việc…”
Mạnh Yến Thần trầm mặc một lát, lại hỏi tôi: “Em đi một mình?”
Tôi không đáp lại, nhưng ý tứ đã rõ ràng.
Không khí như đọng lại, không ai trong chúng tôi mở lời nói thêm gì.
Cuối cùng, là Sầm Khê phá vỡ sự ngột ngạt, “Vậy lát nữa chúng ta đưa cô ấy về nhé.”
Tôi và Mạnh Yến Thần đều đưa mắt nhìn Sầm Khê.
Thần sắc Mạnh Yến Thần còn có một tia bối rối, “Tiểu Khê…”
Nhàn cư vi bất thiện
Sầm Khê kéo tay Mạnh Yến Thần, làm như trấn an, lại mang theo ý cười nhìn anh ấy, “Dù sao lát nữa chúng ta cũng về nhà, tiện đường thì đưa cô ấy một chút. Anh đi đóng viện phí đi, em và Hứa Thấm ở đây chờ.”
Mạnh Yến Thần do dự buông tay Sầm Khê ra, cầm giấy tờ đi ra quầy đóng tiền, khi đi ngang qua chỗ tôi thì khẽ nhìn tôi, lại cẩn thận nhìn lại Sầm Khê.
Đợi bóng dáng Mạnh Yến Thần khuất ở ngã rẽ, Sầm Khê kéo tay tôi đi tới dãy ghế chờ bên cạnh, “Ngồi đi, số của em hẳn là phải chờ thêm một lúc nữa.”
Tôi thuận thế ngồi xuống, lại không biết nên nói gì với người chị dâu mới gặp lần đầu này, chỉ có thể cứng ngắc hỏi, “Chị… mấy tháng rồi?”
“Mới sang tháng thứ tư.” Cô gái dịu dàng nhìn xuống bụng, lại ngẩng đầu cười với tôi.
Tôi bị ánh mắt cong cong của cô ấy rung động. Hình như từ lúc gặp nhau đến giờ cô ấy vẫn luôn mỉm cười vui vẻ, giống ánh nắng vậy, nhiệt tình như một mặt trời nhỏ.
Tôi nhịn không được mà hỏi, “Chị với Mạnh Yến Thần… Hai người làm sao quen nhau? Lúc trước tôi không thấy anh ấy nhắc tới chị!”
Cô gái như rơi vào hồi ức tươi đẹp, lại có chút vui vẻ kể, “Chúng tôi quen nhau ở quán bar.”
“Quán bar?” Tôi có chút kinh ngạc.
“Đúng vậy, quán bar.” Cô gái cười, bắt đầu kể lại chuyện của hai người họ, “Là quán bar Nam Thành, bọn chị tổ chức bữa tiệc tốt nghiệp của nghiên cứu sinh, gặp được A Thần đang uống rượu giải sầu cho nên yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó chị hỏi han tin tức của anh ấy, lại cố gắng kết nối thông qua một người bạn chung để làm quen.”
Cô ấy thấy tôi không nói lời nào, cũng không giận, mà tiếp tục nói: “Sau đó chị phát hiện hai nhà hợp tác không ít, cho nên tìm cách xuất hiện bên cạnh anh ấy. Có vẻ như anh ấy cũng không chê chị phiền. Khoảng nửa năm thì bọn chị chính thức ở bên nhau.”
--------------------------------------------------