Địch Miểu thấy chuyện rơi xuống đầu mình, cũng không núp ở phía sau nữa, lo lắng xông lên kéo tay Tống Diễm.
Tiếu Diệc Kiêu nhìn sắc mặt bọn họ đại biến, ngữ khí cũng dịu đi đôi chút, “Tất nhiên, làm người cũng không nên quá tuyệt tình, tao cũng không phải ép cả nhà mày phải tay trắng ra đi. Nơi mày phải chuyển đi có một xí nghiệp không tồi tên là Thịnh Duy, cha tao với phó Tổng Giám đốc của bọn họ rất quen thuộc, có thể viết một email đề cử cho em gái mày, giới thiệu công việc cho cô ta.”
“Thịnh Duy… Anh nói là Thịnh Duy kia sao?”
“Đúng.”
“Anh!” Vẻ mặt vốn còn đang lo lắng của Địch Miểu nghe thấy vậy lập tức lộ ra sự kích động, dùng sức kéo cánh tay Tống Diễm.
Tống Diễm quay lại nhìn cậu mợ, biểu tình hai người họ cũng vô cùng vui sướng.
Nhàn cư vi bất thiện
Anh ta vẫn không cam lòng, nhưng chỉ đành bất đắc dĩ thỏa hiệp, nhưng vẫn có chút khó hiểu, “Bọn mày nắm nhược điểm của tao trong tay, vì sao chỉ ép tao rời đi mà không sống ch.ết với tao, bức tao vào đường cùng?”
“Tống Diễm!” Cậu mợ sợ anh ta chọc giận Tiếu Diệc Kiêu.
Nhưng Tiếu Diệc Kiêu không hề phật ý, “Được người khác nhờ vả, đành dốc hết sức làm việc thôi. Mạnh Yến Thần nhờ tao, thì tao ra tay phải gọn gàng chút.”
Tống Diễm não ngắn, anh ta không hiểu lời củaTiếu Diệc Kiêu.
Nhưng tôi hiểu, Hứa Thấm hiểu được.
Tiếu Diệc Kiêu không đuổi cùng g/iết tận bọn họ, lại sắp xếp công việc cho Địch Miểu, đều là vì muốn tốt cho tôi.
Bọn họ muốn cả nhà Tống Diễm cách tôi thật xa, không muốn về sau tôi lại bị nhà Tống Diễm bám vào.
Giống như Sầm Khê từng nói với tôi ở bệnh viện, dù thế nào, họ vẫn hi vọng tôi hạnh phúc.
25
Có Tiếu Diệc Kiêu giúp đỡ, tôi và Tống Diễm li hôn rất thuận lợi. Tống Diễm theo thoả thuận, bán căn tứ hợp viện, đưa tôi ba trăm vạn, dẫn theo gia đình cậu mợ chuyển tới thành phố khác. Thành phố đó cách đây rất xa, muốn tới đây cũng phải mất bốn giờ đi tàu cao tốc.
Mà tôi, dẫn theo con gái chuyển vào căn nhà anh trai để lại.
Tôi cũng xin vào làm ở bệnh viện tư nhân gần nhà. Nhưng bởi những chuyện trước kia, tôi phải bắt đầu lại từ đầu. Tôi dựa theo quy định của bệnh viện, bắt đầu nghiêm túc học tập, bồi dưỡng năng lực, dần dần vươn lên.
Tuy tiền lương không cao, nhưng cũng đủ để nuôi con gái.
Tôi tới đồn công an sửa lại họ cho con, là Mạnh Tri Hứa.
Tôi vẫn giữ nguyên họ của mình, là Hứa Thấm. Tôi đã sớm hiểu, bản thân không có tư cách đổi lại họ Mạnh.
Nhưng tôi vẫn sửa họ cho con gái sang họ Mạnh, không phải muốn lợi dụng con bé để kéo mối quan hệ với nhà họ Mạnh, chỉ là hi vọng con bé đừng giống tôi, tự tay hủy đi tiền đồ sáng lạn của mình.
“Mẹ!” Mạnh Tri Hứa gọi.
Tôi vội đi tới, nhìn thấy con bé cầm một vật, vẻ mặt ghét bỏ, “Mẹ, con thỏ này xấu xí thật đấy, còn bị vá một miếng to ở giữa bụng nữa chứ. Con vứt nó đi được không?”
Tôi ngẩn người nhìn con thỏ bông trong tay con gái.
Đó là con thỏ mà lần đầu tôi gặp mẹ đã bị mẹ ném vào thùng rác. Sau đó anh trai lén đem nó về, giặt sạch sẽ, đặt lại trong phòng của tôi.
Tôi rất thích con thỏ này, luôn giấu nó trong một góc, sợ bị mẹ phát hiện ra lại vứt nó đi. Cũng bởi thế mà nó bị rách đến mức lòi bông ra ngoài, tôi vẫn không bỏ.
Mãi cho tới một ngày, tan học về nhà, tôi nhìn thấy mẹ ngồi trên giường tôi, cầm con thỏ lật qua lật lại.
Tôi rất sợ, sợ mẹ sẽ ném nó đi. Nhưng tôi không có can đảm để bước vào ngăn cản.
Tôi đứng ở cửa nhìn thật lâu, mẹ cũng ở trong phòng lăn qua lăn lại con thỏ thật lâu, lâu tới mức chân tôi tê cả ra thì mẹ mới đứng dậy, đi ra ngoài.
Tôi lén lẻn vào phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuan-hoa/chuong-17-end.html.]
Mãi lâu sau, sau khi xác định mẹ đã thực sự đi, tôi mới vào, nhìn con thỏ đã được đặt lại ở đầu giường.
Nó không còn là con thỏ bị rách lòi bông ra ngoài nữa, tất cả những chỗ rách trên người nó đều được khâu lại. Mũi chỉ khâu rất xấu, nhưng rất cẩn thận.
Tôi cầm con thỏ trong tay con gái, giống như trước kia, cẩn thận ôm vào trước ngực.
“Không được đâu, không thể vứt được, đây là trân bảo mà mẹ quý trọng nhất.”
HOÀN
Thấy mọi người bình luận rằng kết cục của Tống Diễm vẫn chưa hả dạ, tôi quyết định chia sẻ với mọi người ý tưởng của mình, mọi người cứ coi như là một phiên ngoại nhé.
Sở dĩ viết vậy là bởi tôi phát hiện ra người như Tống Diễm cũng không cần quá thảm.
Đầu tiên, vì Hứa Thấm, nhà họ Mạnh sẽ không làm gì anh ta. Người như Tống Diễm, trừ phi anh ta ch.ết, bằng không, bỏ sức đối phó với anh ta tuyệt đối không đáng. Cho dù khiến anh ta táng gia bại sản, bị khai trừ khỏi ngành, nhưng chỉ cần anh ta còn sức, đến khi anh ta già đi, chỉ cần có gì không như ý, chắc chắn sẽ bám lấy Hứa Thấm không buông. Hơn nữa anh ta và Hứa Thấm đã có con, chung quy ruột thịt không thể nào chối bỏ. Tống Diễm già rồi, không tiền không nhà, không ai chăm sóc, chắc chắn sẽ nghĩ cách tìm con gái ép con gái phải có nghĩa vụ nuôi dưỡng anh ta.
Không đưa tiền, mặc kệ anh ta tìm đến chỗ ở hai mẹ con làm loạn, thậm chí kéo tới công ty làm loạn, thậm chí bắt cóc đứa bé, bịa chuyện trên mạng… cho dù không lấy được tiền nhưng cũng khiến cuộc sống của mẹ con Hứa Thấm đảo lộn.
Chỉ cần anh ta muốn, anh ta có một trăm cách để hút m.á.u hai mẹ con Hứa Thấm.
Chi bằng chừa cho anh ta chút lợi, ép anh ta đi thật xa, cuộc sống chỉ cần không quá khó khăn, sẽ không tính kế lên mẹ con Hứa Thấm. Về sau cưới người khác, lại có đứa con khác, cách xa biền biệt, dần dần anh ta sẽ không còn nghĩ tới hai mẹ con cô ấy nữa.
Mặt khác, kết cục anh ta cách chức, phạm phải sai lầm mà xảy ra chuyện, tôi cảm thấy không thực tế lắm.
Bởi vì rõ ràng, Tống Diễm là một kẻ thông minh, cũng rất mưu mẹo, luôn nóng nảy với người thua kém anh ta hoặc người anh ta không sợ hãi.
Ví dụ như anh ta sẽ quát tháo cấp dưới vì chức vị người ta thấp hơn, dám hơn thua cao thấp với Mạnh Yến Thần vì biết Hứa Thấm đứng về phía anh ta, Mạnh Yến Thần sẽ vì Hứa Thấm mà không ra tay tuyệt tình với anh ta.
Sau này, anh ta đối xử tệ bạc với Hứa Thấm bởi anh ta biết Hứa Thấm căng thẳng với gia đình, cho rằng cô ấy không còn chỗ dựa, hoàn toàn phụ thuộc vào anh ta.
Anh ta tuy gia trưởng, bạo lực với vợ, nhưng bạn xem, anh ta có dám gây hấn với thủ trưởng hay dám láo toét với cậu mợ mình không? Không! Anh ta tự cao tự đại, nhưng anh ta không ngu!
Cùng lắm anh ta sẽ tỏ vẻ anh ta là con người chính nghĩa tự trọng, không vừa mắt những kẻ có tiền có quyền thích đi cửa sau, hoặc phàn nàn vu vơ vài câu mà thôi.
Anh ta sẽ không tự mình ra tay, bởi vì anh ta có sự khôn ranh của riêng mình.
Có điều, viết cho anh ta kết cục như vậy, cũng là chút tâm tư của tôi.
Người như Tống Diễm, dựa mạnh h.i.ế.p yếu, khôn lỏi tinh ranh, lại có bề ngoài điển trai, sẽ không thật sự thê thảm.
Nhưng anh ta cũng là kẻ cao ngạo, tự phụ.
Nhà họ Mạnh lo liệu công việc cho Địch Miểu không phải nói đùa, nhưng Địch Miểu về sau sẽ kết hôn, sẽ có gia đình riêng của mình, còn phải chăm sóc chồng, lo cho cha mẹ ruột lẫn cha mẹ chồng, cô ta không thể giúp gì nhiều cho Tống Diễm. Bằng không, chính quan hệ của cô ta với nhà chồng cũng sẽ hỏng bét.
Mà Tống Diễm thì sao, bị điều đến nơi khác, còn có thể lên cao hơn một chút. Anh ta nhận được vài ưu đãi, thường xuyên được điều động, trong mắt những người khác, anh ta chính là Tương Dụ thứ hai.
Nhưng anh ta không hiểu vì sao, không thể giải thích được những chuyện này.
Nếu như mọi chuyện theo đúng kịch bản, anh ta sẽ bị xa lánh, bị cô lập, phải chịu những gì đã xảy ra với Tương Dụ trước đây. Nhưng anh ta lại kiêu ngạo tự phụ, sẽ không lấy lòng người khác như Tương Dụ, cũng không cố gắng hòa nhập với mọi người, nhất định sẽ khó khăn hơn Tương Dụ gấp nhiều lần.
Qua vài năm nữa, đến tuổi trung niên, sức khỏe giảm sút, tài nguyên hạn chế, không thể thăng chức thêm nữa, lại cưới một cô vợ khác, các khoản chi tiêu sẽ ép khiến anh ta không thở nổi.
Tống Diễm không phải người biết tự nhìn lại bản thân, những vấn đề đã xảy ra trong cuộc hôn nhân của anh ta và Hứa Thấm sẽ lặp lại trong tất cả các cuộc hôn nhân khác của anh ta. Anh ta không biết thông cảm cho người khác, không biết quan tâm chăm sóc, chỉ coi mình là trung tâm, cuộc sống về sau của anh ta sẽ trải qua chuỗi ngày cãi vã triền miên.
Khi đó, sẽ không còn một Hứa Thấm lén bán túi xách đi để bù đắp cho anh ta nữa.
Chờ sau khi con cái trưởng thành, anh ta không ở nhà thân thiết với các con, thậm chí Mạnh Tri Hứa có thể sẽ không biết mình có một người cha như vậy.
Những vấn nạn di chứng của công việc làm nhân viên cứu hỏa đổ ập xuống, đến khi đó anh ta chỉ có thể ngồi trên xe lăn, bị bỏ quên dưới nắng trưa, trừng mắt nhìn bạn đời của mình khiêu vũ ở quảng trường với một ông lão đẹp trai khác, miệng nhãn oa tà, c.h.ế.t vì tức giận.
HOÀN
--------------------------------------------------