Tôi có chút không ngờ. Tôi thấy được Mạnh Yến Thần rất quan tâm cô ấy, không hề giống với đối tượng liên hôn gia tộc. Tôi còn nghĩ hai người họ sẽ có một câu chuyện tình yêu nồng nhiệt như truyện ngôn tình, ít nhất là giống tôi với Tống Diễm, không ngờ, câu chuyện của bọn họ lại bình thường như vậy…
Sầm Khê nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, nghiêng đầu khẽ hỏi, “Sao thế?”
“Không có gì.” Tôi xấu hổ cười trừ.
Nhưng Sầm Khê dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ của tôi, “Có phải em cảm thấy tình cảm của hai người bọn chị quá mức bình thường, rất nhàm chán phải không? Chẳng có chút khác biệt nào so với đa số các cặp vợ chồng trên đời này? Em không hiểu vì sao A Thần lại chọn chị phải không?”
Tôi không nói gì, nhưng sự im lặng đã biểu đạt cho thái độ của tôi.
Đúng, tôi chính là nghĩ như vậy đó.
Sầm Khê không những không tức giận mà trên mặt vẫn nở nụ cười rạng rỡ như cũ, “Chuyện của bọn chị quả thật rất bình thường, nhưng tình cảm của chị và anh ấy lại không hề nhàm chán. Tình yêu không cần phải oanh oanh liệt liệt mà dần tạo dựng từ những hành động nhỏ bé của vô số ngày đêm bên cạnh nhau.”
Tôi không quá hiểu lời cô ấy nói, nhưng cô ấy nhanh chóng giải thích thêm, “Tình yêu của bọn chị thể hiện qua chiếc ô anh ấy chuẩn bị cho chị khi trời mưa, khi anh ấy đi làm sớm sẽ cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể để không đánh thức chị, khi anh ấy cố ý dặn đầu bếp về những món chị không ăn được. Tình yêu in trong mỗi viên gạch thành phố mà bọn chị đã cùng nhau đi qua, lớp nhiếp ảnh chị và anh ấy cùng nhau học, những buổi cùng đi nghe ca nhạc hay trốn cha mẹ lén lái xe mười mấy cây số đến một quán ăn ven đường để ăn lẩu.”
Tôi hiểu một chút, nhưng lại dường như vẫn chẳng hiểu gì.
Nhưng Sầm Khê không giải thích thêm nữa, cô ấy như chìm vào suy nghĩ của chính mình, “Hứa Thấm, em biết không, kì thật anh trai em là một người rất dịu dàng và quan tâm người khác. Khi mới có bầu, chị thường lén khóc thầm, không phải vì chị, mà là vì thương anh ấy.”
Cô ấy dừng một chút, khẽ vuốt ve bụng mình, tiếp tục nói, “Trước khi mang thai chị rất sợ, chị là một người không thể chịu được cảnh gò bó ở một chỗ. Trước kia chị đã xem rất nhiều video về quá trình sinh nở, rất đau đớn rất sợ hãi. Chị còn thích chưng diện nữa. Khi biết mình có thai, chị sợ lắm. Chị thấy mình vẫn còn rất trẻ dại, làm sao có thể trở thành một người mẹ chứ. Nhưng anh trai em đã cho chi dũng khí.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy đầy hiếu kì, chờ cô ấy kể tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuan-hoa/chuong-9.html.]
“Từ khi chị có thai, anh ấy tất bật vội trước vội sau. Khi em bé được hơn một tháng, chị bắt đầu bị phù chân, anh ấy đi học massage, mỗi ngày sẽ xoa bóp cho chị. Anh ấy biết chị thích chưng diện, liền thức mấy hôm tra thông tin, mua loại dầu chống rạn tốt nhất thoa cho chị, lại đặt riêng những mĩ phẩm lành tính dành riêng cho bà bầu để chị sử dụng.”
“Chị bị ốm nghén rất nặng, anh ấy luôn ở bên cạnh vuốt sống lưng cho chị dễ chịu, thấy chị ăn được chút gì lại nôn ra chút ấy, anh ấy đau lòng đến hai mắt cũng đỏ lên. Chị không ăn được, anh ấy tìm đầu bếp và chuyên gia dinh dưỡng, tự mình làm nhiều món mới lạ cho chị. Nếu chị ăn nhiều hơn vài miếng, anh ấy vui như đứa trẻ được kẹo vậy. Mỗi một thứ vitamin chị uống, anh ấy sẽ cẩn thận tỉ mỉ đọc kĩ thành phần, xác định an toàn mới cho chị dùng.”
“Chị sợ mang bầu khiến vóc dáng béo mập xấu xí, anh ấy lập tức từ chối tất cả những bữa tiệc xã giao, đúng giờ trở về nhà, sau khi cơm nước xong xuôi sẽ cùng chị đi dạo một vòng.”
“Những khóa học cho bà bầu như thai giáo, yoga, các khóa học tiền sinh sản, chỉ cần liên quan đến chị, bất kể là cuộc họp có quan trọng đến đâu, anh ấy cũng sẽ cố gắng sắp xếp để có thể ở bên cạnh chị nhiều nhất có thể.”
Lời của Sầm Khê khiến tôi chua xót.
Tôi biết, cảm giác đó chính là ghen tị.
Cô ấy có ý gì? Đang khoe khoang ra oai với tôi sao?
Nhàn cư vi bất thiện
Sầm Khê nói tiếp, “Chắc là em cảm thấy chị đang khoe mẽ phải không. Không phải đâu, chỉ là chị không biết phải bày tỏ với ai. Nói với bạn bè, họ sẽ mắng chị tối ngày chỉ biết đi rắc cẩu lương, kể với cha mẹ lại sợ gây ra rắc rối giữa mẹ chồng nàng dâu khiến anh trai em phiền lòng. Chị cảm thấy em hẳn là thân thiết với anh trai, nên muốn chia sẻ với em.”
Sầm Khê nhìn phía góc rẽ Mạnh Yến Thần biến mất, lẩm bẩm, “Thật ra chị rất thương anh ấy. Tất cả mọi người đều cảm thấy anh ấy rất yêu chị, chị cũng nghĩ như vậy, chị thật sự rất may mắn. Nhưng chị biết, mỗi nửa đêm dỗ chị ngủ xong anh ấy lại khẽ khàng đi vào thư phòng để tăng ca đến tận khuya, thấy dáng vẻ anh ấy sợ chị gặp chuyện không may mà ôm chị thật chặt, thấy anh ấy mệt mỏi vô cùng nhưng chỉ cần nhìn thấy chị lại cố gắng tỏ ra là mình ổn… Anh ấy sợ chị lo lắng, cũng giống như chị thương anh ấy vậy. Em biết không, anh trai em mới ba mươi tuổi đã có tóc bạc rồi đó…”
Tôi có chút ngạc nhiên, hóa ra anh trai tôi có thể đối tốt với một người đến vậy, Hóa ra, những hạnh phúc này, cần nhiều sự âm thầm hi sinh trả giá thế sao?
Tôi nghĩ tới chính mình, nhìn xuống bụng, kì thật là đang nhìn xuyên qua quần áo tới những vết rạn trên da.
Tống Diễm thì sao… Hình như anh ta chưa từng làm bất cứ điều gì vì tôi.
--------------------------------------------------