22
Sau khi tôi khóc một lúc lâu, Tiếu Diệc Kiêu dẫn tôi đi bệnh viện khám vết thương trên mặt, sau đó lái xe đưa tôi trở lại nhà họ Tống.
“Thật sự không cần tớ vào cùng sao?”
“Không cần, tớ có thể tự giải quyết.”
“Được rồi, nhưng đừng cúp điện thoại, có tình huống gì bọn tớ sẽ lập tức xông vào hỗ trợ.”
Tôi nhìn hai người bạn của Tiếu Diệc Kiêu ngồi ở ghế sau, gật đầu cảm ơn, sau đó xuống xe.
Sau khi tôi xuống xe, một cậu nam sinh nghi hoặc nhìn bóng lưng tôi: “Anh Tiếu, anh nói xem cô Mạnh định làm gì?”
Thấy Tiếu Diệc Kiêu không nói lời nào, cậu nam sinh có đôi mắt sắc bên cạnh lập tức ngắt lời: “Im đi, chỗ này không cần cậu phát biểu.”
Kì thật Tiếu Diệc Kiêu không phải không nói lời nào, là bởi vì cậu không biết câu trả lời. Chính cậu đã nghĩ nhiều năm cũng không biết Hứa Thấm muốn gì.
Từ bỏ cha mẹ, anh trai cũng không cần, cuộc sống giàu sang công việc đáng mơ ước đều vứt bỏ hết, chỉ để ở bên một thằng đàn ông bạo lực gia đình?
Nếu thích hoa hoa công tử, thiếu niên bất lương thì chọn cậu cũng được mà. Cậu cũng có đi đánh nhau, cũng hút thuốc uống rượu chơi bời đàn đúm. Cậu không cao bằng Tống Diễm, nhưng cậu nhiều tiền hơn hắn. Cậu không đẹp trai bằng hắn, nhưng cậu có đôi mắt đào hoa với hai hàng mi vừa dài vừa dày yêu nghiệt.
Quan trọng là, cậu có cảm xúc ổn định, không bao giờ ra tay với phụ nữ.
Tiếu Diệc Kiêu nhìn bóng dáng Hứa Thấm đi vào tiểu viện, sau đó bật âm lượng ở mức to nhất, cẩn thận lắng nghe.
…
Tôi đi vào phòng, nhìn thấy Tống Diễm như một đại gia ngồi vắt chéo chân trên sofa, hai tay dang ra.
Thấy tôi đi vào, Tống Diễm nhìn tôi bằng ánh mắt “Biết trước mà”, hỏi, “Về rồi sao?”
Tôi lập tức hiểu ra, “Anh đã sớm biết chuyện nhà tôi chuyển đi?”
Tống Diễm không phủ nhận, “Phải, tôi biết.”
Anh ta hơi vươn người về phía trước, nhìn tôi chằm chằm, độc ác gằn giọng, “Trước khi đi, Mạnh Yến Thần tới gặp tôi, bảo tôi phải đối xử tốt với cô. Hứa Thấm, tôi nên nói cô thế nào đây? Anh trai tốt của cô kết hôn không mời cô, ra nước ngoài định cư cũng không báo cho cô biết. Anh ta thà rằng tới gặp cô cũng không muốn nhìn mặt cô!”
Ở bên kia điện thoại, Tiếu Diệc Kiêu nghe thấy lời Tống Diễm nói, tức giận siết chặt nắm đấm, “Mẹ nó, đồ súc sinh!”
Nhưng tôi không hề d.a.o động, chỉ hỏi anh ta, “Vậy anh có đồng ý với anh ấy không?”
Tống Diễm bị câu hỏi của tôi khiến sửng sốt một lúc, “Cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuan-hoa/chuong-15.html.]
“Đối xử tốt với tôi, anh có đồng ý với anh ấy không?”
Tống Diễm không trả lời, nhưng tôi đã hiểu.
“Xem ra anh đã đồng ý, nhưng lại không làm được. Tống Diễm, anh là một tên khốn, ngay cả lời hứa với kẻ thù anh ghét nhất cũng không thể thực hiện.”
“Cô mẹ nó nói cái gì?!” Tống Diễm đứng bật dậy.
Cười c.h.ế.t mất, bây giờ tôi mới phát hiện ra, Tống Diễm cho dù đứng thẳng cũng chỉ cao hơn tôi nửa cái đầu, tôi hoàn toàn có thể nhìn thẳng vào mắt anh ta. Ngoại trừ khuôn mặt tạm nhìn được suốt ngày nhíu mày cau có, Tống Diễm có khác gì một thằng trẻ con choai choai chứ? Rốt cuộc thì tôi thích anh ta ở điểm gì?
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta thở hồng hộc, lấy đơn li hôn trong túi xách ra, ném lên bàn, “Chúng ta li hôn, con gái thuộc về tôi.”
Tiếu Diệc Kiêu đã sớm chuẩn bị đơn li hôn cho tôi, có thể dùng luôn.
Tống Diễm nhìn đơn li hôn trước mắt, kinh ngạc không thôi, “Hứa Thấm, cô muốn li hôn với tôi?”
“Đúng vậy.”
Tống Diễm không ngờ mọi chuyện sẽ phát triển thành ra như vậy, có chút nôn nóng đi vòng vòng quanh bàn trà.
Tống Diễm chắc chắn tôi không còn nhà để về nên mới dám đối xử với tôi như vậy, nhưng không có nghĩa anh ta muốn li hôn với tôi.
“Hứa Thấm, cô nghĩ lại đi, hiện giờ cô không đi làm, trong tay không có tiền, người ngợm không còn được như trước nữa, lại còn muốn đem theo một đứa bé mới được ba tháng tuổi. Cô đã nghĩ cô sẽ sống thế nào chưa?” Tống Diễm nhìn tôi ngồi một chỗ, muốn thuyết phục tôi, thậm chí còn nở một nụ cười tự mãn, “Hứa Thấm, cô nhìn cho rõ đi, trên đời này chỉ còn có tôi là chịu chấp nhận cô thôi.”
Anh ta tự tin dùng lời nói để chèn ép ám thị tôi, “Tôi biết cô để ý tới chuyện kia. Lúc đó tôi định giải thích nhưng cô có chịu nghe đâu. Tôi và cô gái kia là đồng nghiệp, những gì tôi làm cho cô ấy cũng chỉ là sự quan tâm dành cho đồng nghiệp với nhau mà thôi. Về phần túi xách của cô, đúng là tôi sai, nhưng nhà cô gái đó có chút khó khăn, tôi mượn tạm dùng trước, sau đó sẽ lấy tiền lương để bù lại là được. Cô nghĩ xem, hiện giờ cô không đi làm, lại đúng lúc phải tiêu tốn tiền sữa bỉm cho Tri Hứa. Tôi chỉ có cách kiếm thật nhiều tiền để đảm bảo cuộc sống của hai mẹ con. Về phần túi xách, chờ về sau, tôi sẽ mua cho cô thật nhiều để bù lại, được không?”
Tôi nhìn anh ta đang chăm chú nhìn tôi cùng cái nhíu mày vạn năm như một, đột nhiên muốn bật cười.
“Tống Diễm, anh vẫn còn muốn tẩy não tôi sao?”
Tôi, Hứa Thấm, sống đến ba mươi tuổi rồi mới nhận ra, hơn mười năm nay, tôi đúng là một con ngốc.
Nhàn cư vi bất thiện
Tôi cương quyết từ bỏ cha mẹ nuôi coi tôi như châu báu, chỉ vì một tên đàn ông ích kỉ dối trá, vô tình vô nghĩa.
Tất nhiên, tôi cũng chẳng phải người vô tội. Những lỗi lầm đó, tôi đã phải trả giá xứng đáng. Hiện giờ, tới lượt anh ta phải trả giá!
“Anh không muốn đọc, vậy để tôi nói cho anh nghe.” Tôi không để ý mấy lời ngon ngọt hươu vượn của Tống Diễm, cười lạnh chỉ vào đơn li hôn trên bàn, “Chúng ta li hôn, con thuộc về tôi. Tiền tôi tiêu cho cái nhà này, thậm chí căn tứ hợp viện này, một xu tôi cũng không cần! Nhưng số tiền lúc trước cho anh vay để trả tiền nhà, dựa theo giá vay nợ, tôi tính khoảng ba trăm vạn, anh phải thanh toán sòng phẳng cho tôi. Về phần con gái, mỗi tháng tôi sẽ cho phép anh tới thăm con hai lần. Nếu không có ý kiến gì thì kí đi.”
Tống Diễm lại một lần nữa bùng nổ.
Tôi thật sự muốn tự tát cho mình mấy cái thật đau. Vì sao tôi lại yêu một tên đàn ông không thể tự kiềm chế cảm xúc chứ?
“ĐM Hứa Thấm, đừng tưởng ông đây nể mặt mà mày làm tới! Ông khuyên mày mỏi miệng mày cũng không chịu nghe! Được lắm, muốn li hôn sao, được thôi! Nhưng nhà, tiền, con gái, đừng hòng lấy được cái gì của ông!”
--------------------------------------------------